Die ersten 200 Zeilen.
Đợi con khỏe lên,
ta sẽ đón con về.
Nhà dì mặc dù khổ,
cũng có cho con ăn.
Ở nhà nhờ có sự che chở của mẫu thân con,
cũng có được hai mẫu ruộng, một hồ nước.
Tốt hơn nhiều cái đại viện tối tăm này.
Tốt xấu cũng có cơm ăn,
có không khí hít thở.
Đích mẫu, thứ mẫu, huynh đệ tỷ muội của con
người nào người nấy đều lợi hại.
Một tiểu cô nương bé nhỏ, yếu ớt như con
làm sao mà sống?
Dì, người đừng nhắc lại mấy lời này nữa.
Được, dì không nhắc tới.
Uống xong thuốc rồi.
Nào.
Ngậm kẹo viên.
Ta muốn gặp đại nương tử nhà các ngươi.
May nhờ có đại nương tử yêu thương,
giúp tỷ tỷ ta lo liệu việc hậu sự tốt như vậy.
Trong lòng ta,
thật sự rất cảm kích.
Chỉ là,
ta có một mong muốn đặc biệt,
xin đại nương tử thành toàn.
Gì mà thành toàn với không thành toàn?
Đều là khách sáo.
Trong lòng ta rất thương muội ấy.
Chỉ mong cô ấy thuận lợi đi xuống Hoàng Tuyền
Không phải vì đại tỷ tỷ ta,
là vì Minh Nhi.
Lục nha đầu?
Con bé bị kinh hãi, đã bệnh nhiều ngày nay.
Mỗi ngày đều nửa tỉnh nửa mê,
Ta muốn đón con bé về quê dưỡng bệnh.
Vệ nương tử nếu yêu thương
thì hãy ở lại phủ chúng ta thêm mấy ngày.
Lục cô nương gặp cô có lẽ khí sắc có thể tốt hơn.
Đúng thế, đúng thế.
Tỷ tỷ đáng thương của ta,
tỷ ấy ra đi sớm quá.
Chỉ để lại máu mủ này.
Người nói nếu như không bảo vệ được nó,
sau này ta lấy mặt mũi nào,
đi gặp tỷ ấy dưới Cửu Tuyền.
Tỷ tỷ đáng thương của ta.
Vệ muội muội, đừng đau lòng.
Đi gọi chủ quân tới đây.
Đi.
Vệ nương tử. Nếu có chuyện gì khó xử,
chi bằng nói ra nghe thử.
Chẳng qua là tốn kém chút bạc, đừng giày vò lục cô nương nữa.
Đúng.
Miệng lưỡi của vị ma ma này
lợi hại thật đấy.
Mở miệng ra
là nói ta đến đây đòi tiền.
Minh nha đầu dù sao cũng họ Thịnh.
Chúng ta đón về dưỡng bệnh mấy hôm,
có ý đồ gì chứ?
Vì sao phải dùng tiền bạc, để chặn miệng của ta?
Xem thường chúng ta phải không?
Thật là làm tỷ tỷ trên trời của ta thất vọng.
Nào, uống trà, uống trà.
Vệ nương tử tới rồi.
Thông phán an khang.
Mọi người ngồi đi.
Vệ nương tử thương xót Minh Nhi,
chúng ta đều biết.
Nhưng đón về nhà,
không được thỏa đáng lắm.
Thông phán minh xét.
Nhà của chúng ta cũng được ăn học,
đại tỷ tỷ từ nhỏ theo cha ta học hành,
tri thư đạt lý.
Không phải là mấy môn hộ thối nát.
Nếu không phải tiên phụ mất sớm,
trong nhà có bảy tám cái miệng đang chờ ăn,
- đại tỷ tỷ mệnh khổ của ta... - Nhà cô hiểu lễ nghĩa như thế,
sao có thể không hiểu phụ tử quần thần,
nội ngoại khác biệt?
Nhà ta vẫn dư dả,
các con đều có cơm ăn.
Nếu như nhà không có đủ cơm ăn,
lại đến ở nhờ Vệ nương tử cũng không muộn.
Tỷ tỷ ta đột nhiên qua đời,
nghe nói là vì đứa bé quá lớn,
không thể sinh ra.
Đứa bé chết yểu,
- chúng ta trong lòng cũng... - Nói như vậy,
tỷ tỷ ta... cũng xem như
vì Thịnh gia mà chết.
Không thể nói như vậy.
Từ xưa nữ tử sinh con chính là đặt một chân vào quỷ môn quan.
Phúc họa khó lường.
Thật trùng hợp!
Ta còn nghe nói, lúc đó đại nương tử cùng thông phán
đều không có nhà.
Chỉ giao cho một tiểu nương lo liệu.
Để Minh Lan, một đứa bé gái mới có 8 tuổi
chạy lên phố đi mời lang trung.
Vệ nương tử nghe được ở đâu ra mấy lời này vậy?
Ta là kẻ ngu ngốc.
Ta nghĩ thông phán thăng tiến,
ngài phải đi vào Kinh,
đại nương tử không biết phải lo bao nhiêu việc.
Ta đón con bé về cũng là san sẻ
chút gánh nặng cho đại nương tử.
Nào ngờ, vị ma ma đó
lại nghi ngờ ta tới tống tiền.
Ma ma nào?
Toàn những kẻ ngu xuẩn không hiểu chữ nghĩa.
Vô duyên vô cớ nói mấy lời vớ vẩn này.
Đúng, đúng.
Vệ nương tử, tuyệt đối đừng so đo với kẻ ngu xuẩn đó.
Chúng ta mời cho Minh Nhi lang trung tốt nhất.
Ở trong nhà này.
Mỗi sáng mỗi tốt bắt mạch. Có bảy tám nữ tì bao quanh.
Ta tự mình chăm sóc. Cô cứ việc yên tâm.
Chỉ cần Minh Nhi được săn sóc tốt,
dù ta có chết
thì cũng cam lòng.
Vệ nương tử, tại sao lại không nhắc đến
chuyện đón Lục cô nương?
Ai mà biết được.
E là Lục cô nương uống thuốc tốn tiền rồi.
Lão thái thái về rồi.
Mẫu thân lên núi, sức khỏe vẫn ổn chứ?
Tối nay mẫu thân dùng bữa có ngon miệng không?
Chủ quân, có lấy cho ngài một bát canh lê đây.
Cảm ơn ma ma.
Mẫu thân,
đều là lỗi của con trai.
Mẫu thân cứ mắng đi ạ.
Ta không dám mắng con.
Nói không chừng trong lòng con lại mắng ta.
Không biết nghe được tin báo từ đâu,
vội vã xuống núi đi về,
khiến con lại nghĩ đến kiện cáo.
Con không dám, con hổ thẹn.
Con có nhớ, ta từng nói với con,
ca ca con chết yểu thế nào không?
- Nhớ ạ. - Ta chỉ có một người con trai.
Thế mà lại chết ở trong tay tiện nhân đó.
- Mẫu thân. - Nay con trai của con,
con trai của con,
cũng bị mất mạng y như thế.
Mẫu thân đều là lỗi của con.
Là do con vô dụng.
Con rất giỏi.
Con quá giỏi rồi.
Nếu con vô dụng, thì con nên làm theo quy luật
chính thê đứng đầu, coi trọng đích tử.
Không đến mức sủng thiếp hại thê,
khiến nhà cửa không yên.
Ta biết,
mẹ ruột Xuân tiểu nương của con nuôi dạy con không hề dễ.
Tuy ta là đích thê, nhưng lúc đó cũng khó bảo vệ được mình.
Không thể lo được cho hai người.
Vì vậy, con sợ Lâm Cầm Sương,
nuôi nấng các con sẽ phải chịu khổ giống như con hồi trước,
nên cho ruộng đất, cho cửa tiệm.
Khiến một tiểu thiếp
còn sống vẻ vang hơn cả đại nương tử.
Mẫu thân thấu hiểu cho con, câu nào cũng nói đúng
khúc mắc trong lòng con.
Mẫu thân,
đại nương tử là người có tính khí nóng nảy.
Con lo lắng nên mới...
Đứng lên đi.
Uống ngụm canh lê đi.
Chuyện gì cũng có cách.
Con lo lắng tính khí của đại nương tử,
thì cũng phải có cách gì đó.
Dỗ dành, khuyên nhủ hoặc là dọa dẫm.
Cuối cùng cũng phải theo đúng lệ.
Nhưng con làm gì hả?
Trong nhà vốn dĩ ai cũng có trọng trách riêng,
nhưng từ khi con sủng thiếp, lơ là đại nương tử
thì tôn ti rối loạn, đích thứ không rõ.
Đám đầy tớ kia ức hiếp Cầm Sương còn non nớt,
không biết quán xuyến việc nhà,
suốt ngày tụ tập một chỗ vui đùa.
Con đã đánh thật nặng và bán đi rồi.
Ý của ta, con không hiểu cũng được,
mà có thể không chịu nghe cũng được,
ta mặc kệ hết.
Hai mạng người đang sống sờ sờ.
Có những lời dù có đắc tội con,
ta cũng phải nói.
Mẫu thân nói gì,
con cũng luôn tuân theo.
Đó đều là việc của Lâm tiểu nương.
Cô ta làm việc thành ra như thế,
có thể thấy không hợp làm người quản lý nhà cửa.
Cái nhà này, cuối cùng vẫn là mẫu thân
mới có thể lo liệu đâu ra đấy.
Con cũng không cần nói thế để chặn lời ta.
Ta đã từng tuổi này,
No comments yet. Be the first to leave one.