Die ersten 200 Zeilen.
Ooh, mùi thơm thế.
Đói ngấu rồi.
Thật ra, món này không phải của hai người đâu.
Mình đã đặc biệt làm cho hai người...
một món khác.
Trứng bác sao?
Món ăn nông dân đến nỗi tên là công thức nấu luôn à?
Ừm, vậy còn lại là món gì thế? Em muốn món đó.
Oh, Cái này á? Không là gì đâu.
Chỉ là cái món mình chuẩn bị cho nhóm cựu chiến binh thôi.
Đây là bữa sáng lasagna.
Đúng món Lindsay thích.
Anh không cần giấu chuyện anh có tình cảm với cậu ấy với bọn em đâu mà.
- Thật sao? - Dĩ nhiên là vậy rồi.
Bọn em rất đầu tư vào chuyện này đó.
Bọn mình thật sự muốn nó xảy ra.
- Aw, cảm ơn hai người nhé. - 'Vì cho dù thế nào,
thì cũng sẽ hài hước lắm đó.
Cứ như là TV với bọn mình vậy.
Hoặc họ sẽ làm chuyện đó liên tục như khỉ trong sở thú
hay... thậm chí còn hay hơn này... cậu ấy bỏ anh ấy.
- Được rồi đó hai người. - Thế nếu như kết hôn thì sao?
Vậy là sẽ là người kết hôn với Lindsay.
Mình nghĩ là mình nhận được thông điệp rồi.
Oh, Chúa ơi, con của họ sẽ ngốc lắm đấy nhỉ.
Chúng sẽ như kiểu, "Này, cùng gọi một ít heroin đi".
"V-vậy làm thế nào để dùng điện thoại thế?"
Vậy hôm nay anh có việc gì thế?
À, công ty đại diện có gọi.
Anh có một buổi gặp mặt với Jonathan R. Strasburg.
Tác giả của cuốn Ăn sáng-trưa với Vagabonds.
Cây bông tai của tháng bảy?
Theo kịp xu hướng với Clem?
Vậy họp để làm gì vậy?
Thì, tại sao một tác gia
này lại muốn gặp một tác gia khác chứ?
'Dĩ nhiên là vì ngưỡng mộ tác phẩm của nhau rồi.
Ông ấy thích sách của anh sao?
Đương nhiên, nhiều người thích sách của anh mà.
Em cũng thấy mấy bài nhận xét rồi còn gì.
Cái thứ đang treo ngay trên tường nơi em sống đấy.
Ngày nào cũng đi qua đó.
Oh, em thật sự không có một chút cố gắng nào
để làm một cô bạn gái, nhỉ?
Làm việc chỉ cần thông minh, không cần cần cù mà, Jimmy.
Nhưng túm lại, ông ấy đang cần tìm
một người để giúp cái dự án mới này.
Chẳng phải anh nên tập trung vào sách của mình hơn sao?
Đúng, đúng vậy.
Nhưng đâu phải chúng ta đều có quyền trả tiền thuê nhà
bất cứ lúc nào mình thích, hay, còn không một chút nào nữa.
Tại sao em lại phải trả tiền thuê nhà chứ? Đây là nhà anh mà.
Khả năng uốn cong chữ nghĩa
để phù hợp với khả năng tài chính của em thật đáng nể đó.
Mấy cái giấy đó quan trọng mà.
Em phải đi rồi. Hỏi thăm sau nhé?
Xin lỗi, nhưng hỏi thăm á?
Em không có ý như vậy đâu... Đừng để ý.
Oh, tôi phải biết Gretchen đang làm gì thôi.
Đã mấy phút rồi không nói chuyện với cô ấy.
- Trật tự đi. - Nè!
Chỉ 'hủi thăm' thôi mà.
Vì vừa thoáng ra khỏi tầm mắt mà.
Vậy, uh, nhắn tin ở cuối đường đỗ xe nhé.
Jesus Christ.
❃ - Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi ❃
Thật khó giải thích cho một người chưa bao giờ hoặc sẽ không bao giờ
trải nghiệm nó, nhưng, oh, Lindsay à, mang bầu đúng là kì diệu.
Thì, da chị tỏa sáng này.
Móng chị cũng rất chắc khỏe,
và... còn như có một giếng sâu tâm hồn
đầy cảm giác thanh lặng và yên bình nữa.
Vernon, anh ngốc vừa thôi.
Anh thật sự muốn con hít hết mấy cái khói đó à?
Dùng não đi chứ. Trời ơi!
Mà, chị cũng rất mừng khi chị có thể cho em mượn tạm anh chồng đó.
Không có đàn ông bên cạnh cũng khó khăn lắm mà.
Em không biết nữa. Em chỉ không muốn mình cũng giống như mấy cô nàng
chịu ổn định với mấy ông ngốc có tổ chức chỉ bởi vì
vòng ba bắt đầu xệ
hay phần cánh tay trên bắt đầu lỏng đâu.
Mà, em cũng có dấu hiệu
là Paulywog của em vẫn còn tình cảm cho em đó.
Yo, cho anh cái catalogue bắp rang bơ này nhé?
Mà điều đó rất quan trọng, nhất là khi
anh ấy đang là một đôi với người tuyệt như Amy.
Cô ta cũng được đó.
Thế thì rốt cuộc văn phòng cần tìm em để làm gì vậy?
Ooh, hay em yêu à, em mới được cấp bằng phát minh cái gì đó?
Phải không?
Khỉ thật,
tên mọt sách đó đang li dị em đấy.
Tuyệt, Paul cuối cùng cũng có tí trí khí rồi.
Em bị kiện rồi đấy,
nghĩa đen luôn đó.
Thôi được, vậy anh sẽ qua gốc cây bên kia
và ngắm cái catalogue bắp rang bơ này thật nhanh thôi.
- Từ: Không phải là hỏi thăm. Chỉ nói 'chào' thôi nhé.
- Đến: Giành một nửa tiếng đồng hồ để tìm viên kẹo Jolly Rancher đã đánh rơi. Mà không thấy. :(
Xin chào các cậu.
- Sam đâu rồi? - Ai biết chứ?
Một ngày nọ thì cậu ta đi quảng cáo hộ cho một đấu sĩ MMA mới,
hôm sau thì đi mở một cửa hàng quần áo may đo ở phố dưới.
Tuần trước, cậu ta còn chả thèm vác mặt đến studio,
nên thay vì lãng phí thời gian,
bọn em đã tự thu một ít để cho lên mạng.
- Tuyệt. - Được rồi.
Nhưng, các cậu không thể chỉ cho lên mạng như thế được.
Bọn chị phải xây dựng mấy bài để truyền-miệng đã,
rồi để tung trộm một ít lên Stereogum trước...
Uh, bọn-bọn em sáng nay đã có đăng rồi.
Đúng, nên em cần chị báo cho Sam giúp bọn em.
Cậu ta sẽ rất giận đấy.
Lần cuối mà cậu ta giận,
cậu ấy đã khóc nguyên một tuần đó.
Rồi còn đốt nguyên cái tủ dụng cụ ở ngoài sân nữa.
Nên giờ bác ấy phải cất hết mấy cái bồ cào trong nhà bếp như kiểu đồ ngốc đó.
Được rồi.
Và nếu như vậy, các cậu bây giờ sẽ được tính là khách hàng khác nhau,
và sẽ phải thanh toán hóa đơn riêng.
Nhưng này, trả tiền vậy là được dịch vụ tốt nhất trong ngành mà.
Đến: Chúa ơi, có phải Killian không vậy?
- Từ: em nghĩ chỉ là một cô đồng tính nhìn hơi bụ thôi.
Việc OPEC thao túng giá cả.
Mỳ Putanesca!
Tàu treo mạo hiểm.
Rafael Nadal.
Tất cả những điều đó có điểm gì chung?
Um...
Tầng lớp giàu có.
Đó là cha đẻ của nền văn chương siêu-siêu hiện đại đấy.
Mới nói chuyện với Bill Maher xong.
Phải nói đến, nửa tiếng liền,
nhưng tôi nghĩ mình nắm được ý chính rồi.
Ngồi đi.
Và bắt đầu đi. Bán cho tôi nào. Nói cho tôi cậu đã biết đươc những gì nào.
Oh, được rồi. Um...
thì, ông thắng giải thưởng sách Quốc gia năm 2009.
Được trúng tuyển vào Harvard nhưng thay vì, đã lái...
xe chuyển container liền trong ba năm,
- và... - Đọc đi.
Uh, ngôn ngữ F-sharp.
Wow, thì, chuyện-chuyện rất mạnh mẽ. Thật sự được xây dựng rất sinh động.
Nhận xét tôi đi.
Được rồi, uh, vậy, chính, um,
hình ảnh của những gian hàng vô tận của Costco
như là chuyển hóa của DeLillo vậy.
Ra ngoài.
Tôi không hiểu.
Ra... ngoài ngay đi!
Jesus, được thôi. Đồ kì quặc.
Oh, bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh.
Mới có một người bảo đi về, mà cậu đã chạy biến như Mike Torrez
sau khi lỡ cú home-run cho Bucky Dent vào năm '78 à? Thôi nào.
Thôi nào. Để tôi dẫn cậu đi ăn trưa.
- Oh. Được thôi. - Tuyệt.
Cậu lái xe nhé. Vì bay giờ trong người tôi đang có cả một tấn-thuốc rồi.
Tôi đếm đến mười, và rồi đã nói,
"Cheryl, anh sẽ lấy chúng cho em
ngay sau khi lấy bánh sinh nhật của Derek trong phòng giải lao nhé."
Và mọi người biết gì không?
Cô ấy đã nói, "Tuyệt".
Rất tốt.
Uh, rất tuyệt, uh, Edgar, tại sao cậu không chia sẻ với chúng ta đi?
Đã có chuyện gì xảy ra với cô nàng bí ẩn
mà cậu đang có ý theo đuổi đó?
Thì, um,
tôi-tôi-tôi đã nói chuyện đó với mấy người bạn, và...
họ không nghĩ đấy là một ý tưởng hay cho lắm,
nên...
Vậy được rồi.
Uh, ừm, cảm ơn cậu đã chia sẻ.
Arg, thưa thuyền trưởng.
Tui nghĩ mình đã tìm được một lối ra rồi.
Tốt.
Vì chúng ta không thể sống phần còn lại cuộc đời
trong bụng một con cá voi được.
Đúng đấy, và có lẽ chính cái lỗ tròn, chặt chặt này chính là lối ra đó.
Ah, vậy chắc ta nên đi trước.
Được thôi, thưa ngài, nhưng hãy nhớ chuyện lần trước nhé.
Cần phải thoát qua chỗ đó,
chứ không phải nhét cái gì đó vào đâu nha.
Hiểu rồi.
Chà chà. Tất cả màn diễn vừa rồi
hoàn toàn là ngẫu hứng.
Có nghĩa là chúng tôi không có chuẩn bị trước một chút nào cả.
Thật tuyệt phải không?
Hôm nay chúng tôi đã chuẩn bị một màn rất đặc biệt cho mọi người.
Đây là Nathan và Nathan.
Mọi người gọi tôi là Nathan cao đó.
Được rồi, Nathan và Nathan cao đang học tại một trường đào tạo danh hài ở gần đây.
Và họ sẽ dạy cho chúng ta về cách diễn ngẫu hứng.
Nghiên cứu cũng đã cho thấy việc đó sẽ giúp giảm sự sợ-hãi kinh niên đi.
Chúng tôi hiểu những chuyện các anh chị đã phải trải qua,
và chúng tôi rất thông cảm những chuyện đó.
Nên, cùng bắt đầu thôi.
Ai muốn đóng một quả chuối đồng tính nào?
Những chuyện hay nhất của tôi luôn bắt nguồn từ đây.
Tôi cũng chẳng hiểu vì sao.
Wendy, thêm vài ly cocktail tôm nữa nhé?
No comments yet. Be the first to leave one.