Die ersten 200 Zeilen.
Bao nhiêu năm không gặp lục muội, không ngờ lại lớn vậy rồi.
Nếu muội ấy bước về phía ta, chắc chắn ta nhận không ra.
Huynh cũng đã trưởng thành, cho dù trồng cái cây,
thì cũng phải cao vài trượng chứ.
Nhị thúc, thúc cứ ngồi vị trí của.
- Được. - Nhị ca, huynh dùng của đệ đi.
Nguyên Nhược ca ca, sao lại gọi là nhị thúc thế?
Tổ tiên có quan hệ thân thích.
Đây là tứ muội muội nhà ta, Mặc Lan.
Vậy ta gọi theo Nguyên Nhược ca ca, cũng gọi là nhị thúc nhé.
- Không sao chứ? - Không sao.
Chào nhị thúc.
Chào tứ muội muội.
Chào Cố nhị thúc.
Đây là ngũ muội muội nhà ta, Như Lan.
Chào ngũ muội muội.
Chư vị đến cả rồi.
- Chào học cứu, thỉnh an học cứu. - Được.
Đồng môn hầu phủ Cố gia cũng đến rồi.
Vâng, vừa đến sáng nay, đã lập tức đến nghe giảng.
Được đấy. Sự chăm chỉ của thiếu niên là vào buổi sáng,
cất bước lúc nào cũng không muộn.
- Học cứu nói phải. - Mọi người ngồi đi.
Nộp hết bài tập, hai hôm trước lên đây.
Nào, ngồi ở đây.
Cố nhị ca.
Học cứu xem của con trước đi.
Tam ca ca của con thông thuộc cổ kim,
dĩ nhiên là người đầu tiên dám đưa bài cho học cứu xem.
Thông thuộc cổ kim, ta thấy...
Ở tuổi này của con, có thể viết được bài văn thế này,
đúng là không dễ.
Rất nhiều sĩ tử ở tuổi tứ tuần...
Ngũ muội muội. Ngũ muội muội.
Cây bút trong tay muội, ta nhìn thấy rất quen.
Nó vốn là của Nguyên Nhược ca ca, lục muội muội tặng cho ta.
Đồ tốt như thế, Nguyên Nhược ca ca
sao nỡ tặng người khác thế.
Bút tuy tốt, nhưng bút pháp của ngũ cô nương càng tốt hơn,
ở trong tay ngũ cô nương,
cho dù là cành cây,
cũng có thể mua bút vẩy mực.
Sao ngũ muội đến lời tốt hay xấu cũng không nghe ra vậy.
Đương nhiên là cần một cây bút tốt để viết chữ rồi.
Nguyên Nhược ca ca,
không biết cây bút lông sói tốt thế này, huynh còn mấy cây?
Lục muội muội, có thể tặng ta một cây không?
Nha đầu con, vừa mở miệng đã gọi người ta là Cố nhị thúc,
người ta tốt xấu gì cũng là đích tử hầu phủ,
gọi cấp bậc lớn như thế, không thích hợp chút nào.
Mẹ, có gì mà không thích hợp đâu,
nếu con theo cấp bậc của ca ca
thì phải gọi là Cố nhị ca ca,
vậy không phải Nguyên Nhược ca ca sẽ thành
cháu thấp hơn con cả một bậc sao,
thế mới không thích hợp.
Tuy nói là thế, nhưng người ta
tốt xấu gì cũng là đích tử của hầu phủ,
lại cùng chung lớp học, sớm chiều gặp nhau.
- Mẹ. - Nếu có gì...
Mẹ đừng nói bừa,
để người ta nghe thấy thì không tốt đâu.
Cố Đình Diệp này, tuy vài ba năm gần đây
đều không ở Đông Kinh, mà đến thư viện Bạch Lộc Động,
nhưng con thường nghe ca ca nhắc,
hắn ta là khách quen của Tần lâu sở quán,
mấy chỗ ca hát đàn xướng.
Nếu con bị hắn nhắm trúng,
thì cả đời này coi như xong.
Xem con nói kìa,
làm như tiểu công gia chỉ đích danh muốn cưới con vậy.
Gần đây tiểu công gia, thường đến xem con viết chữ,
còn khen con viết chữ đẹp.
Vậy cậu ấy nhìn con, hay nhìn cây bút trong tay con?
Huynh ấy nhìn cây bút của huynh ấy ở trong tay con
viết nên chữ đẹp như thế.
Chẳng lẽ huynh ấy còn không rung động sao.
Con ta, là cô nương tốt nhất Thịnh gia,
tiểu công gia thích con, cũng không có gì lạ.
Chỉ là ta không biết cha con nghĩ thế nào,
sao lại để tên lãng tử họ Cố đến lớp học.
Cô nương trong nhà đều đến đó.
Lỡ như hắn cũng chấm trúng con,
thì phải làm sao đây?
Mẹ, mẹ cứ yên tâm,
Cố Đình Diệp này tính khí cao ngạo lắm,
hắn nói rồi,
không phải đích nữ nhà cao quý thì không lấy.
Ttiếc là nhà quan lại ở Đông Kinh
đều chẳng vừa mắt tên phóng đãng như hắn,
chẳng ai bằng lòng, gả đích nữ cho hắn.
Nếu không thì sao hơn 20 tuổi rồi, mà còn chưa lấy thê tử.
Nhà quan hầu lấy thê tử đích nữ là chuyện thường,
Cố Đình Diệp muốn đích nữ,
chẳng lẽ tiểu công gia này, không muốn đích nữ sao.
Nguyên Nhược ca ca, là quân tử chân chính,
huynh ấy không làm chuyện để người ta xem thường thế đâu.
Vân Tài hạ nhân của con và người làm của huynh ấy
từng đi uống rượu chung vài lần, chuốc say hắn rồi mới nghe hắn nói,
Nguyên Nhược ca ca trước giờ không để tâm đích thứ gì cả,
chỉ cần người tốt.
Huynh ấy nói rồi,
nam nhi khi tự mình giành lấy được công danh,
Bảo vệ thê tử, con cái mới là đại trượng phu.
Cho hỏi, tiểu công gia ở trên đó phải không?
Tiểu Đào cô nương.
Sao cô lại đến đây?
Tiểu công gia quên sách ở trên lớp,
nên mang tới cho tiểu công gia.
Chờ chút.
Cô nương nhà ta nói, tiểu công gia vốn dĩ là có ý tốt.
Chỉ tiếc chữ của cô nương quả thực hết thuốc chữa.
Cây bút tốt như vậy cô ấy dùng thì phí.
Quả thực có lỗi với lòng thương người yếu kém của tiểu công gia.
Đây là điểm tâm nhà bếp làm, cho tiểu công gia nếm thử,
bày tỏ sự áy náy của cô nương.
Sao cô ấy lại làm uổng phí được.
Chính vì chữ không đẹp,
nên mới phải tìm bút tốt.
Hay là, để ta tìm cho cô ấy ít giấy hoa.
Cô nương nhà ta nói, tiểu công gia
là người thương người yếu kém nhất.
Chỉ e nếu để truyền ra ngoài, để người khác gièm pha,
sẽ tổn hại danh dự của tiểu công gia.
Một đại nam nhân, tổn hại danh dự gì chứ?
Cô ấy tùy tiện đem đồ của ta
cho người khác như vậy,
chặn họng ta như vậy.
Cô nương nói, sau này tiểu công gia cũng đừng đem đồ đến nữa.
Vô công bất thụ lộc, từ chối thì không cung kính,
nhận thì lại hổ thẹn, cô nương quả thực bất an.
Tiểu công gia, thi cử quan trọng,
ngài hãy tự bảo trọng.
Chưởng quầy đặc biệt để phần Bích Ngọc Cao tươi mới,
mang về cho nương nương xem, nhất định sẽ rất vui.
Công tử, cái này ở đâu ra vậy?
Ta luôn nghĩ
là tốt với người ta.
Nhưng người ta chưa chắc đã ghi nhận.
Công tử đang chỉ Thịnh lục cô nương phải không?
Sống những ngày tháng suôn sẻ quen quá rồi,
cứ nghĩ mình tôn quý chừng nào.
Thực ra người ta
cũng chẳng thèm nói chuyện với ngươi.
Đồ ta tặng,
chớp mắt đã ném cho người khác.
Ta còn luôn nghĩ
là cô ấy thấy ngại ngùng.
Kỳ thực người ta
chính là sợ ngươi, chán ngươi, né tránh ngươi,
không để mắt ngươi.
Nói như vậy thì chắc chắn là Thịnh lục cô nương rồi.
Một thứ nữ như lục cô nương, sao lại không để mắt đến công tử?
Tiểu công gia là con một của phủ Tề quốc công.
Tiểu công gia thì nhất định sẽ được người khác coi trọng sao?
Người ta là thứ nữ thì sao? Người ta không được khinh ta hả?
Tự mình tưởng bở.
Nực cười.
Nực cười.
Tiểu công gia, ngài còn chưa uống rượu
mà đã như say vậy.
Tiểu nhân thấy hơi sợ.
Lúc nãy lục cô nương có đến sao?
Đây là đồ cô ấy đưa ạ?
Rốt cuộc cô ấy đã nói gì?
Uống rượu?
Được.
Chủ ý này hay.
Quay xe. Đến Phàn lâu uống rượu.
Quay xe.
Tiểu công gia, như thế làm sao được?
Quận chúa nương nương còn đang đợi ngài ở nhà mà.
Vương Hồ Tử, không quay xe.
- Quay xe. - Không quay.
Bất Vi,
ngươi cũng làm ta khó chịu đấy hả?
Quay xe.
Lời cô nương dặn, nô tỳ đã nói hết với tiểu công gia rồi.
Cô nương, cô thông minh thật.
Làm sao cô biết tiểu công gia sẽ trả lời em như thế nào.
Hệt như người nói.
Tiểu công gia trông như thế nào?
Lúc đầu cũng rất sốt sắng.
Về sau lại nổi giận.
Sau đó lại không giận nữa.
Như thể không muốn nói chuyện với em nữa.
Giận cũng được, không muốn nói cũng được.
Đều được, đều được.
Mẫu thân cũng thật là.
Còn sợ Thịnh gia không có gì ăn, cứ bắt ta về lấy.
Chẳng phải làm mất thời gian, hại ta đến muộn sao?
Quỳnh Diệp Cao là đại nương tử chính tay làm.
Nói là công tử học ở Thịnh gia, thêm không ít phiền phức cho họ
bảo ngài mang cho công tử Thịnh gia ăn.
- Công tử. - Hướng ma ma.
Công tử, đã lấy Quỳnh Diệp Cao chưa?
Chủ mẫu đặc biệt để phần cho công tử đấy.
Bà hốt hốt hoảng hoảng, đi đâu vậy?
Không có gì.
Công tử đang đến Thịnh gia học sao?
No comments yet. Be the first to leave one.