Horimiya: Piece (Horimiya: The Missing Pieces)

Horimiya: Piece (Horimiya: The Missing Pieces)

Download Vietnamese Untertitel

Release Info

Horimiya S02E04 WEBRip Netflix vi
Ein Kommentar von mochioka
Phụ đề từ Netflix.

Tags

webrip
web
BRip
Veröffentlicht am: 2023-07-27
Downloads: 15
Hörgeschädigt: No

Vietnamese Untertitel-Vorschau

Die ersten 199 Zeilen.

Các môn học ngoài môn cổ điển phải thi điểm cao một chút mới được.

Kiểm tra giữa kì đợt này không kiểm tra giáo dục sức khỏe.

Thường giáo dục sức khỏe đâu có kiểm tra giữa kì.

Ngồi học ở bàn sưởi à?

Vì sắp thi rồi ạ.

Được đó. Vậy bố cũng vào bàn sưởi ngồi…

Đi chỗ khác.

Không có chỗ của Kyosuke.

Sota, con, Miyamura, mẹ, hết.

Con gái à,

có phải con ngày càng nghiêm khắc với bố không?

Bố sắp khóc rồi đây.

Tiếng Nhật của cô ấy hơi kì lạ.

Có ý gì? Cho một ví dụ đi.

Dạo trước, tôi đã từng…

Sau đó, cô ấy nấu ăn xong…

Nhà vệ sinh…

Đau quá đi.

Làm gì đó? Bây giờ là mấy giờ?

Đau quá!

Hori, cậu đừng đứng dậy, ngủ lại đi!

Đừng mà!

Chân…

Chân?

Có chân của ai mắc vào đầu gối của tớ, tớ không đứng dậy được.

Không phải tớ.

Làm ơn đi mà, tớ chỉ muốn đi vệ sinh thôi.

Thì đi ngay tại chỗ ấy.

Làm được là tớ làm rồi.

Sao vậy? Mấy giờ rồi?

Khoảng 10:00 tối à?

Đau chết rồi!

Kyoko, đừng ồn.

Bố cứ nhúc nhích là sẽ kéo cái chân của con.

Tốt nhất là vậy. Đúng không, Miyamura?

Miyamura, cháu sao vậy?

Cháu muốn đi vệ sinh.

Phải gọi Sota dậy mới được.

Ngủ ở đây sẽ cảm mất.

Sota.

Sắp trẹo chân rồi, Miyamura, chân!

Kyosuke, bố đừng có nhúc nhích lung tung!

Thế giới đáng thương hãm hại lẫn nhau gì thế này?

- Đau quá… - Sao đây? Cần gọi cứu viện không?

Mất mặt quá đó.

Quấn nhau kiểu này cứ như sách báo khiêu dâm.

Người ta biết thì ngại chết. Đúng không hả, Miyamura?

Đau! Kyosuke, bố mau cút ra ngoài đi!

Bố chỉ hại bọn con khó thoát ra hơn thôi!

Con nói gì đó? Ra được thì bố đã ra từ lâu rồi.

Không được rồi.

Muốn đi vệ sinh quá, toàn thân không còn sức nữa.

Giao cho hai người đó.

Miymura, đừng bỏ cuộc.

Làm rõ tình hình trước đã.

Làm sao đây? Phải hy sinh ai?

Thôi vậy, để bố ráng một hơi bò ra ngoài.

Đợi một chút.

Bây giờ chân phải của chú Kyosuke đang kẹt ở giữa hai chân của cháu.

Hơn nữa, chân của Hori quấn sâu lắm.

Nếu cố rút chỉ đau thêm thôi, không ra được đâu.

Thì ra là vậy.

Vậy phải làm sao đây?

Cháu sẽ dùng hết sức để bò ra, hai người cố chịu nhé.

Đợi một chút!

Nghĩ cái cách đê tiện gì thế hả?

Chứ tớ hỏi cậu, ở đây có ai buồn tè hơn tớ hả?

Tớ cũng mắc!

Váy bị tốc hết lên rồi vẫn phải ráng mà nhịn.

Vậy cũng đâu có sao. Dù gì cũng không nhìn thấy.

Không được ngủ nữa, Kyosuke!

Biết sớm thì đã không uống nhiều trà như vậy.

Phiền quá.

Đợi một chút.

Ra được rồi. Tớ rút được một chân ra rồi.

Thật hả? Tốt quá rồi.

Tớ cũng rút được một chân.

Kyosuke, mau dậy đi!

Tốt quá, ra rồi.

Miyamura có kịp không nhỉ?

May là đã thành công tránh được một màn bi kịch.

Tớ nghĩ thông rồi.

Chúng ta không nên quay về ba hướng nằm ngủ.

Chỉ cần ngủ cùng một hướng là được rồi.

Có lý.

CUỐI CÙNG VẪN NẰM NGỦ Ở BÀN SƯỞI

Lần trước ngủ dậy thì phát hiện đã nửa đêm rồi.

Hôm nay phải về trước 7:00 tối.

Vậy vẫn còn một tiếng nữa.

Tiêu rồi, không chừng sẽ ngủ quên mất.

Không đâu mà.

Cháu là đứa nhóc nhà Sengoku phải không?

Còn nhớ chú chứ?

Lúc nhỏ, cháu hay đến nhà cô chú chơi.

Nhớ… nhớ ạ.

Chú là bố của Kyo…

Giờ cao lớn quá rồi này.

Dù gì cháu cũng bằng tuổi Kyoko, lớn vậy cũng là đương nhiên.

- Làm chú nhớ thời học cấp ba quá. - Kakeru, nhà Hori rất bất ổn.

Từ hồi cấp ba, vợ chồng đã rất bất ổn rồi.

Phải ra tay trước chiếm lợi thế. Bị nhà Hori dắt mũi đi thì bất ổn rồi.

"Bất ổn" là ý gì ạ?

Bất ổn là bất ổn đó.

Sau đó… à…

Takeru à, bố cháu khỏe không?

Cháu tên là Kakeru. Nhờ phúc của chú, bố cháu sống khỏe lắm ạ.

Sống khỏe lắm à?

Chú ấy sắp làm gì bố mình rồi.

Cháu xin phép ạ, cháu chỉ ra ngoài để mua cục tẩy thôi.

Hiếm khi mới gặp nhau, qua nhà chú ngồi chơi đi.

- Lạnh quá, ấm một chút hãy về. - Đợi đã.

Bố.

Làm gì đó? Bố mới ngủ mà.

Sao Sengoku lại ở đây? Đến hồi nào vậy?

Tầm 9:00 tối.

Tình cờ gặp ngoài đường nên bố mang nó về.

Nói chuyện một hồi thì tự nhiên buồn ngủ quá.

Miyamura, nửa đêm rồi.

Lưu trữ, phải lưu trữ ở trước tòa thành dưới đất.

Hả?

Hội trưởng, không được quên lưu lại, đúng không?

Phải mua đạo cụ khôi phục MP ở trong trấn trước.

Kẻ địch xuất hiện.

Golem khổng lồ xuất hiện rồi.

Ý nói tớ là golem ư?

Hội trưởng, bình tĩnh, tớ lập tức niệm chú ngữ hủy diệt.

Cậu mới phải bình tĩnh đó.

Đội dũng sĩ đến đây.

Đừng có lù lù hiện ra!

Hội trưởng ở đây ạ? Sao vậy?

Tớ bị bắt cóc ở gần đây.

Ông ấy hại chứ gì?

Không tắm rửa cũng không ăn cơm đã ngủ khò khò.

Đúng rồi, chưa tắm nữa.

Hay là hai cậu tắm chung đi.

Phiền chết đi được.

Không được để cậu ấy nhìn thấy thứ đó.

- Gì cơ? Có gì không thể cho tớ thấy à? - Đâu.

Hồi du lịch dã ngoại,

cậu cũng cố ý đi giờ khác để tắm một mình.

Là vậy sao?

Cũng không chịu vào hồ bơi. Tớ vẫn luôn rất để ý.

Tại vì tớ ốm như que củi ấy mà.

Nếu cậu ốm như que củi thì tớ đã chết từ lâu rồi.

Có gì mắc cười đâu chứ!

CẬU ĐÂU RỒI

Mình lại sơ ý ngủ mất tiêu rồi.

Bàn sưởi nguy hiểm thật.

Miyamura, dậy…

Thật là, còn không đóng điện thoại nữa.

Nhiều tin nhắn quá nè.

Tiêu rồi, gửi lộn hết tin cho Miyamura rồi.

Hèn gì Chika mãi không đến.

"Cậu đâu rồi? Bên ngoài lạnh lắm.

Tớ muốn xin lỗi, mình gặp nhau nhé?

Nhớ công viên trên đường đi học không? Tớ đợi ở đó.

Dù cậu có mắng thế nào, tớ vẫn thích cậu.

Tớ không hay nói những lời như vậy, hy vọng cậu hiểu"…

"Tớ vẫn thích cậu?"

Miyamuara, này, Miyamura!

Làm gì đó, Shindo?

Đau!

Ơ hay?

Cảm giác bị đấm một cú thật mạnh vô trán.

Là mình nằm mơ sao?

Hori ơi.

Đang ngủ à?

Thì ra cậu thức, còn giả vờ ngủ nữa, 8:00 tối rồi.

Kệ tớ đi.

Cậu giận dỗi gì thế? Sao vậy?

Bỗng dưng muốn khóc?

NGUYÊN NHÂN LÀ ĐÀN ÔNG

Tớ không có.

Thật à?

Thật mà.

Cậu nhìn nè, là cam ngọt cậu thích ăn nhất đó.

Tớ lột vỏ cho cậu nhé.

Lợi hại quá.

Thật sự bị cam ngọt dụ dỗ ngồi dậy.

Không, không được cười.

Tớ đã quyết định một ngày chỉ được ăn nhiều nhất hai miếng cam ngọt.

Chẳng phải cậu ghét cam ngọt à?

Là ghét mùi của cam ngọt.

Tớ ghét cả mùi của bưởi, cam quýt mùa hè và bưởi nho.

Tuyệt đối không ăn thứ như vậy!

Lột xong hết rồi nè.

Cậu nhìn đi.

- Không nhìn! - Ăn đi.

Nếu cậu không ăn, tớ sẽ hôn cậu đó.

Tuy là ăn rồi, tớ vẫn sẽ hôn.

Tốt quá, cậu không giận nữa rồi nhỉ?

Gì chứ? Thì ra là vậy à?

Đúng rồi, tin nhắn…

Sao lại đút mình bằng cách này?

Là thói quen sao?

Ăn kẹo không nè?

Là thói quen sao?

Không thể tha thứ.

Cậu lại đang tưởng tượng linh tinh gì đó?

Kommentare

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left