Die ersten 200 Zeilen.
Đây là Chu Thao, khoảng 44 đến 48 tuổi.
Ông ta là chủ hộp đêm, thương nhân, và là nhà phát triển bất động sản.
Nhưng các công ty của ông ta
đều không ăn nên làm ra.
Alô, dạo này thế nào?
Đây là Mạnh Điên, vệ sĩ của ông ta.
Những người gọi là nhân viên của ông ta
thực ra là sát thủ.
Cẩn thận. Hẹn anh ở xưởng nhuộm.
- Ở đó chờ anh. - Vâng.
Đây là Danny Chu. Nghe nói đây là cháu ông ta.
Hắn luôn có vệ sĩ vây quanh.
Đây là John Cao, có vẻ đây là quân sư cho tổ chức của Chu Thao.
Người phụ nữ này là Salina Phương,
chỉ xuất hiện bên cạnh Chu Thao trong giai đoạn sau của cuộc điều tra.
Không đoán được cô ta biết bao nhiêu
về Chu Thao.
Nhiệm vụ của chúng ta là bắt giữ tất cả những kẻ liên quan đến buôn ma tuý.
Đây là Chiến dịch Săn Lợn Lòi.
Các anh hiểu rồi chứ?
- Rõ. - Rõ.
Mời các anh mở phong bì và đọc hướng dẫn.
Mỗi người sẽ có một hướng dẫn khác nhau.
Sau khi ghi nhớ hướng dẫn, hãy hủy tài liệu ngay.
Phải tuân thủ hướng dẫn và ở đúng vị trí của mình.
Nhanh lên, nào!
Toàn đơn vị chú ý.
Đây là Bộ chỉ huy của Trung tâm Chỉ huy Tác chiến.
Chiến dịch bắt đầu!
NGUY HIỂM
Để tôi mua trà sữa cho cô.
Cho hai trà sữa.
Vâng.
Lát tôi quay lại lấy.
Đằng kia có một gã rất khả nghi.
Cho hai trà sữa.
Báo cho mọi người đi, tôi đi kiểm tra.
Kim!
Có đối tượng cho tôi à?
- Bị lộ rồi. - Sao?
Bám theo gã mặc áo đỏ, quần trắng.
Gì thế?
Salina đây. Anh Cường thấy một gã rất khả nghi...
- Làm gì thế? - Cảnh sát đây!
Cảnh sát quấy rối tôi!
Cảnh sát đến rồi!
Đứng yên! Cảnh sát đây!
Tôi nghe thấy tiếng súng.
- Nổ súng rồi. - Làm gì đây?
Đừng hoảng. Bảo mọi người tản ra.
Cảnh sát đây! Mọi người rời khỏi đây mau.
Đội Tác chiến, hết. Có chuyện gì thế?
Cảnh sát đây! Mau rời khỏi đây!
Nhanh lên!
Đường này.
Toàn đội chú ý! Sơ tán dân thường.
Cẩn thận chúng đặt thuốc nổ.
- Chú ý an toàn cho trẻ em. - Này nhóc, mau đi thôi.
Đi đi! Nhanh lên!
Đường này.
CẨN THẬN CHÁY NỔ
Vào hỗ trợ thôi.
Nhưng chúng ta phải giữ vị trí.
Tình hình hỗn loạn lắm. Phải linh hoạt.
Đi đi!
Thả tôi ra!
Cô càng giãy nó càng chặt.
Thả tôi ra!
Chú ơi, cháu yểm trợ cho. Chú chạy đi đi.
Nhanh lên!
Đi đi!
Trên kia có một nghi phạm nữ. Đưa cô ấy về đồn đi.
Tôi đây.
Sao lại thành thế này?
Đừng hỏi.
Bình tĩnh.
- Giúp tôi với. - Đức!
Yểm trợ cho tôi.
Cứu tôi với.
Đức!
Đức!
Bình tĩnh đi.
Đau quá!
Giúp tôi với.
Ở yên đây, chăm sóc anh ấy.
Họ nói nghiêm túc lắm đấy.
Họ bảo chúng ta phải quan sát kĩ trước khi bắn.
Phải đảm bảo an toàn cho người dân.
Họ có bảo bọn xấu đừng bắn loạn lên không?
Thế nên ta mới là cảnh sát nhỉ?
Lại đây!
Cẩn thận, Gia Câu. Bọn chúng bắn trả cật lực đấy.
Ông chủ, đi lối này!
Vào đi!
Chặn đường rồi! Tránh ra!
Lùi lại!
Không đi đường này được.
Không được à?
Chúng chặn ở trên kia rồi. Quay lại đi.
Quay lại, nhanh lên!
Không đi đường này được. Đi lên đi!
Đường dưới kia bị chặn rồi.
Chúng ta bị kẹt rồi. Giờ sao ạ?
Lao xuống từ đây!
Đi thôi!
TRÁI CÂY TÀI KÝ
Ông chủ! Nhanh lên!
Đường này!
Đứng yên!
Này!
Đừng bắn loạn, để ý dân thường.
Anh biến đi đâu thế?
Vị trí của anh ở đây cơ mà.
- Chúng tôi lên giúp. - Ai ra lệnh?
Chúng chạy hết rồi!
Anh nói thế là sao?
- Tránh ra! - Ôi trời!
- Nhanh lên! - Được.
- Cho tôi mượn. - Này!
Bảo chúng ngồi xuống, đừng xía vào.
- Ngồi xuống! - Đừng cho chúng thấy mặt tao.
Bảo lái xe nhanh lên!
Cúi xuống!
Rẽ ở đây, mau!
Đi tiếp đi!
Đi tiếp đi!
Ông chủ bình tĩnh, ta thoát rồi.
Nhìn kìa!
Lên kia xử thằng đó đi.
Bảo lái xe đi nhanh lên!
Xuống xử nó đi.
Xuống mau lên!
Rẽ rồi chạy xuống đồi đi!
Anh đứng giữa đường làm gì thế hả?
Cảnh sát đây. Lùi lại!
Ông chủ, thằng khốn đó đang đứng phía trước.
- Cán qua nó! - Vâng.
Chạy tiếp đi! Cán qua nó!
Đừng sợ.
Đứng lại!
Ông đã bị bắt.
Ông có quyền giữ im lặng...
Nếu anh để tôi đi,
tôi tặng anh cái cặp này.
Ba đời nhà anh cũng không kiếm được số tiền này.
Không ai biết đâu.
Thông minh lắm!
Đứng lại!
Chúng ta đã thể hiện rất tốt.
Lát nữa được khen thì nhớ phải khiêm tốn.
Đừng có tự mãn quá.
Tôi quen rồi.
Ông bảo Gia Câu ấy.
Không phải công lao của mình tôi.
Đây là do chiến dịch được chuẩn bị tốt và được chỉ đạo tốt.
Câu này hay đấy.
Lát nữa Raymond có nói gì cũng nhớ phải nói câu này ra.
Anh ta sẽ vui khi nghe câu này.
Chiến dịch Săn Lợn Lòi đã được chuẩn bị tốt để bắt đối tượng.
Các anh đều giữ vị trí
và bao vây chúng cơ mà?
Sao đối tượng suýt thì tẩu thoát?
Đã có chuyện gì?
Ông Châu không ra lệnh rõ ư?
Có ạ. Ông ấy nói chiến dịch được chuẩn bị tốt và chỉ huy tốt.
Cái gì?
Chiến dịch được chuẩn bị tốt và chỉ đạo tốt.
Nhưng vẫn có lỗ hổng khi thực hiện kế hoạch.
Sao lại có lỗ hổng?
Nếu có lỗ hổng,
đó là do nữ thư ký đã la hét
trước khi chúng tôi xông vào, và Gia Câu không xử lí được cô ấy.
Sao anh lại nói thế? Sao Chu Thao lại chạy đi được?
Đó là vị trí của anh mà.
Anh nói thế nghĩa là sao?
Giờ không phải lúc đổ lỗi cho nhau.
- Gì thế? - Bên Công chúng đã đến.
Cho cô ấy vào.
Chánh thanh tra Lý, các phóng viên đã đến.
Bảo họ chúng ta không bình luận gì hết.
Chờ đã. Tôi bảo họ đến mà.
- Bảo họ chờ đi. - Rõ.
Gia Câu, anh sẽ là người phát ngôn của chiến dịch này.
Tôi ư?
Không được đâu.
Chúng tôi chuẩn bị bài phát biểu rồi. Anh cứ đọc thôi.
Anh ra ngoài học kịch bản với nhân viên Công chúng đi.
Đừng có làm hỏng đấy. Mọi người giải tán.
- Rõ. - Rõ.
Cấp trên nói Gia Câu lần này
đã đem vinh quang về cho đội cảnh sát.
Họ quyết định thăng cấp cho anh ấy.
Sau khi phát biểu, đưa anh ấy đi chụp áp phích tuyển chọn cảnh sát.
Sắp xếp cho anh ấy xuất hiện trên truyền hình.
Sếp muốn anh ấy là người đại diện?
Cấp trên muốn anh ấy là hình mẫu cảnh sát.
Anh ấy sẽ làm tốt thôi.
Thư ký của Chu Thao bị kết tội thế nào?
Giống những kẻ khác.
Vận chuyển ma tuý, chống đối và tấn công cảnh sát.
No comments yet. Be the first to leave one.