Die ersten 200 Zeilen.
Việt Nam 1974
ANH HÙNG BẢN SẮC 3
Diễn viên: * Châu Nhuận Phát * Mai Diễm Phương.
* Lương Gia Huy * Saburo Tokito.
Sản xuất & Đạo diễn: Từ Khắc.
Chào sếp.
Tình hình ở Phnompenh thế nào hả?
Hải quan thay đổi rất nhiều.
Nhưng tình hình vẫn ổn định.
Sếp à...
Ông không nên lấy số tiền này...
Cũng là lỗi tại tôi, tôi không có khai báo hải quan.
Tiền này rất có quan trọng với tôi. Ông hãy trả lại cho tôi đi.
Sếp à, hãy trả lại. Cầu xin sếp đấy.
Tiểu Mã!
Không ngờ tôi không được tới sân bay đón anh...
...thì anh lại đến đón tôi.
Bố tôi đâu?
Chú Ba ở tiệm thuốc chờ mày.
Khi mà tao tới đây ở sân bay suýt nữa thì bị lâm nạn.
Nếu mà không có đút lót...
...thì tao gặp mày ở trong tù rồi.
Mấy thằng cha hải quan nhìn thấy tiền...
...thì cặp mặt sáng như đèn pha.
Tiểu Mã, hại anh tốn tiền đưa tôi ra tù.
Xích lô máy!
Cũng may có tiền mua tiên cũng được.
Không thì tao gặp mày ở trong ấy luôn rồi.
Bye-bye!
Nói như vậy đúng không?
Không hiểu anh nói cái gì.
Tiểu Mã, ở Hương Cảng có tin nói về đây không?
Ở đây tin tức bị chặn hết. Bọn tôi chẳng biết gì cả.
Đài phát thanh và báo chí đều nói...
Quân giải phóng đã đánh gần tới Châu Thành.
Thời cuộc đang căng thẳng.
Lần này anh tới thật đúng lúc. Mày khuyên bố tôi đi.
Ông ấy không có tin là tình hình căng thẳng đâu.
Mày nói ở đây tin tức bị chặn mà.
Có ai biết xảy ra chuyện gì đâu?
Thành phố còn trông rất thanh bình.
Chí Dân, không phải xin cho chú Ba di dân hay sao?
Những người xếp hàng ở bộ nội vụ dài cả cây số đấy.
Nếu không đút lót thì đừng có hòng.
Những người Hoa Kiều làm ăn ở đây hơn mấy chục năm.
Bảo họ bán tiệm của họ còn hơn lấy mạng họ.
Tôi chịu khổ buôn lậu Mỹ kim để làm gì chứ?
Để làm hộ chiếu cho ông ấy thôi.
Rốt cuộc lại bị bắt.
Chơi oẳn tù tì đi! Xem ai được!
Phần anh đấy!
Xin chào!
Em khỏe không?
- Chuyện gì vậy? - Học sinh biểu tình. Đi lối khác đi.
Quẹo qua bên kia đi!
Xe hỏng rồi.
Xuống đẩy!
Thật là ngon!
Phao câu gà.
Tám, lấy chai xì dầu ra đây.
Chú Ba à.
Cháu cho rượu Ngũ Gia Bì vào trong vỏ chai rượu ngoại.
Suýt nữa bị hải quan đổ đi rồi.
Uống hết đi cho khỏi phí.
Đúng thế!
Dùng chai rượu ngoại đựng Ngũ Gia Bì, mày thông minh lắm đấy.
Đồ ở Đại Lục không được đem vào đây.
Cho nên phải xé nhãn hoặc là đổi vỏ chai.
Có về Đại Lục kiếm bố mày không?
Bây giờ làm sao mà về được?
Ở đấy Cách mạng văn hoá loạn xà bần.
Dù cháu có đi được cũng không biết tìm ông ấy thế nào.
Đã thất lạc mười mấy năm rồi.
Chú Ba à, cháu mua ở công ty Quốc Hoà đấy.
Rượu ngon.
Tất nhiên rồi.
Tám!
Không phải nước mắm. Tao ghét nước mắm lắm.
Tao muốn mày lấy xì dầu.
Xì dầu. Là cái thứ màu đen đấy.
Đi lấy đi.
Xì dầu.
Thằng nhỏ đó là ai vậy?
Năm đó mới ăn Tết quân Giải phóng đánh vào Chợ Lớn...
...nó bị thất lạc cha mẹ.
Tao thấy nó tội nghiệp nên cho nó nương náu ở đây.
Tao hỏi tên họ nó...
...thì nó cứ xì xà xì xồ.
Tao không biết nó nói cái quái gì.
Rốt cuộc tao gọi nó là Mùng Tám.
Bố!
Bố tôi lải nhải gì vậy?
Tôi phải kiếm tiền để dẫn bố tôi đi.
Tôi biết là tôi bị bọn nó bắt một lần rồi.
Nếu bị bắt lần nữa thì sẽ rất nguy hiểm.
Nhưng mà ở chỗ có chiến tranh...
Mạo hiểm hay ngồi nhà thì cũng giống nhau thôi.
Chi bằng mạo hiểm.
Mày kiếm ai vậy?
Đại ca cũ của tôi đã qua bên Thái Lan.
Bác Chung ở trong tù giới thiệu tôi với một nhà buôn mới...
Họ Châu. Tên là Châu Anh Kiệt.
Bọn nhà nghề ở Sài Gòn tôi đều quen cả.
Ai tán cô ta đây?
Tôi!
Có phản ứng!
Phản ứng sai rồi.
Ông là Trương Chí Dân?
Dạ phải. Chào ông Châu.
Chào ông.
Anh họ tôi, Tiểu Mã.
Mời qua bên kia.
Ông Trương, ông vừa mới ra tù sao bắt liên lạc nhanh vậy?
Ông với Song Bong có liên hệ gì với nhau?
Là bác Chung giới thiệu.
Bác Chung giới thiệu?
Thật mà.
Có tin là tôi nói bọn lính...
...đem anh đi bắn bỏ ở chợ Bến Thành không?
Chuyện gì vậy?
Bọn họ kiếm Châu Anh Kiệt.
Hai người này là bạn tôi.
Để tôi nói chuyện với họ.
Yên tâm đi.
Ra ngoài đi.
Cô ta quen bọn mình sao?
Đây là chỗ của mày, sao lại hỏi tao?
Hai anh đang kiếm Châu Anh Kiệt à?
Ông ấy là chú Mười, chủ nhà hàng này.
Tôi mới là Châu Anh Kiệt.
Song Bong không đơn giản đâu.
Hắn buôn lậu Mỹ kim đâu cần kiếm anh.
Kiếm tiền có đủ mọi cách.
Sao lại phải đi con đường này?
Anh vừa mới ra tù.
Nếu anh bị hắn bán đứng...
...anh bị bắt một lần nữa...
...thì cả đời anh đừng có hòng trở về Hương Cảng.
Tôi có giao dịch hai lần với Song Bong...
...nếu như hắn bán đứng tôi thì đã bán đứng từ lâu rồi.
Cô nói Song Bong không đáng tin,
Trong nghề này thì ai đáng tin đây?
Anh Dân, anh không có kinh nghiệm.
Mình đều là người Trung Quốc. Tôi không muốn làm hại anh.
Tôi khuyên anh...
Cái gì mà không chắc ăn...
...thì đừng có mạo hiểm.
Xin lỗi.
Cô Châu, cô Châu à.
Cô Châu.
Xin đừng có trách tôi và em họ của tôi.
Nó là Hoa kiều.
Nó làm như vậy cũng vì chú tôi thôi.
Cô biết mấy ông già Hoa kiều.
Chịu cực chịu khổ cũng chỉ để hưởng già mà.
Nếu mà tôi không dẫn họ đi...
...ở đây không biết làm gì nữa.
Cho nên lần này tôi sang đây đưa họ về Hương Cảng.
Tôi không muốn chơi trò đỏ đen.
Cô cũng thấy ở đất nước này. Mọi người đều chơi trò đỏ đen.
Kể cả cuộc chiến này.
Có ai biết ngày mai sẽ ra sao!
Thật ra mình là con bài để người ta đem chơi.
Bọn mình đâu có quyền nói thắng hay thua.
Càng không có quyền chọn chơi hay không chơi.
Nếu chỗ này là chỗ của mình...
...thì cần gì phải ra đi tối nay.
Mọi người đều ở đây trốn tránh.
Đi hay là không.
...cũng chỉ là một canh bạc.
Cô có nhiều cách.
Nếu canh bạc này cô không chơi...
...thì mình mất luôn cơ hội.
Chúng ta đều là người Trung Quốc.
Cô thử đứng ở chỗ chúng tôi...
Nói cho chúng tôi phải làm sao?
Vận mệnh đúng là một canh bạc.
Thói quen của tôi là không giao dịch ở chỗ này.
Thời gian và địa điểm
Sẽ cho người thông báo với các anh.
Chúng mày làm cái gì thế?
Để con nghe điện thoại.
Không cần, để tôi nghe.
Điện thoại thôi mà. Cứ cuống cả lên.
Đâu phải, là bạn gái thằng Dân.
Gọi điện trước khi từ giã lên đường.
Còn mày làm gì vậy? Sao phải khẩn trương?
Cháu?
Mày cũng chờ bạn gái à?
Cô gái đó là cháu và thằng Dân cùng gặp một lúc.
Cháu phải từ giã nàng.
Để cháu qua bên ấy từ giã.
Tao với ông già nó ngày trước cũng giống vậy.
Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân!
Mày cười cái gì?
Mày biết tao nói gì mà cười?
Ăn cơm đi!
Để tao nghe!
Đưa đây!
A-lô, cô Châu à.
No comments yet. Be the first to leave one.