Die ersten 200 Zeilen.
Tại sao chúng ta đánh nhau?
Điều gì sâu thẳm bên trong mỗi chúng ta
mà khiến chúng ta giải quyết bất đồng bằng nắm đấm vậy?
Dù có là gì, thì nó đã ở đó ngay từ đầu rồi.
Được rồi. Không đánh nhau nữa!
Tại sao ạ?
Vì việc đó ngu ngốc và trẻ con.
Bọn cháu mới sáu tuổi thì dĩ nhiên là ngu ngốc và trẻ con rồi.
Các con, bố chỉ mới tham gia đánh nhau có một lần trong đời.
Và đây là câu chuyện kể về việc đó.
Bây giờ, như các con biết, bố đã bị bỏ rơi ở đám cưới.
Còn điều tệ nhất khi bị bỏ rơi ở đám cưới à?
Ý bố là, ngoài việc thật sự bị bỏ rơi ở đám cưới,
chính là chuyện xảy ra sau đó.
Liên tục bị người ta thương hại đến mức không chịu đựng nổi.
Vodka nam việt quất. Gin và tonic.
Rượu scotch và soda.
Cảm ơn.
- Cho tôi xem thực đơn được không? - Ted.
Tôi sẽ đi lấy cho anh thực đơn,
nhưng tôi hứa với anh...
tôi sẽ quay lại.
Được rồi, chúng ta phải bắt đầu đi chỗ khác thôi.
Ở quán này, tôi sẽ luôn là gã bị bỏ rơi ở đám cưới.
Tệ lắm!
Những khoảnh khắc tươi đẹp.
- Ta mất Barney rồi. - Ý anh là gì?
Có một cô gái bên kia mặc chiếc áo len ôm sát màu đỏ.
Vì vậy cậu ấy không hề nghe thấy người khác nói gì. Đúng không, Barney?
Tha cho tôi đi!
Đấy, nãy cậu ấy đã nhận ra mình có thể vờ như đã nói chuyện
bằng cách nói tên các bộ phim hài của người da đen từ những năm 70, 80.
Đang có chuyện gì!
Này, Barney,
muốn lên tầng và làm chuyện tôi còn không cho Marshall làm với mình không?
Tùy cơ ứng biến.
Chuyện quái quỷ gì đây?
Bố đã kể cho các con nghe về Doug, đúng không?
Bố chưa kể à? À, thì...
Doug Martin là người pha chế ở quán MacLaren.
Anh ta lúc nào cũng quanh quẩn.
- Cô gặp Ted chưa? - Ta sẽ không chơi "Cô gặp Ted chưa?" đâu.
Tôi chết rồi sao?
Tôi chết rồi sao?
Tối nay...
Tôi sẽ tán một nàng đồng tính.
Dù sao, cũng có ba điều cần biết về Doug.
Điều đầu tiên chính là Doug có chút khuynh hướng bạo lực.
Tan tành. Vậy là hắn nằm bẹp xuống đất, đúng không?
Và chúng tôi cứ đá hắn! Hắn làm vẻ mặt đó, toàn thân run rẩy.
Vậy là, dù sao thì, chúng tôi cũng đã bỏ mặc hắn ở đó.
Rót thêm nhé?
Điều thứ hai là anh ta cư xử kỳ quặc về mái tóc của mình.
- Sao nào? - Sao?
Đang nhìn tóc tôi à?
Không, anh à. Tôi đâu có nhìn.
Đó là tóc giả.
Có buồn cười không? Muốn cười không? Buồn cười nhỉ, anh bạn?
Tôi nói này, sao mọi người... Sao không thử túm tóc tôi?
- Gì cơ? - Làm đi, cứ giật tóc khỏi đầu tôi đi.
Làm đi.
Mọi người không muốn giật tóc sao? Nào.
Thôi nào, cứ giật tóc đi. Muốn giật tóc khỏi đầu tôi không?
Giật mái tóc giả khỏi đầu tôi đi.
Tôi thích mọi người!
Nhưng điều thứ ba là anh ta rất trung thành với khách quen.
Chào! Mọi người đến rồi! Này, mọi người muốn chỗ ngồi quen thuộc không?
- Ôi, không. Ngồi đằng này cũng được. - Có hả?
Có lẽ hơi trung thành quá.
Không, không sao đâu.
Hai kẻ si tình này! Qua chỗ khác đi, bàn này đặt trước rồi.
Đi nào! Ngay bây giờ! Nào!
Nhanh nào, Cha. Đứng dậy.
Được rồi, mọi người, của mọi người đây!
Doug là vậy đấy.
- Chuyện quái gì đây? - Vài người đang ngồi chỗ chúng tôi.
Mà biết không? Chẳng sao cả.
Đi nào, tôi sẽ lo việc này.
Ôi, trời, anh ta lại thế.
Các quý cô, mời các cô chuyển về chỗ quen thuộc.
Các quý ông, tôi cần hỗ trợ ở bên ngoài.
Hỗ trợ việc gì?
Chúng ta sẽ đi ra chỗ hẻm và đánh mấy gã đó.
Chuyện gì đang diễn ra thế?
Tôi xin lỗi, anh vừa nói...
Mấy gã đó thật là tự tiện, hiểu chứ?
Vậy nên ta sẽ ra ngoài và cho chúng nhừ xương, được chứ?
Sẽ vui đấy!
Anh ta muốn chúng ta đánh nhau? Như...
Như là đấu tay đôi ư?
Và có thể dùng cả chân? Tôi không biết luật thế nào.
Một trận đánh nhau. Có nên...
- Ta có nên ra đó không? - Thôi nào, Ted.
Cậu sẽ chỉ thấy tôi đấu tranh vì ba việc.
Móc cài áo ngực khó gỡ,
cáo buộc quấy rối tình dục, thắng áp đảo luôn,
và cảm giác buồn nôn khi tôi thấy ai đó đi giày nâu và mặc com lê màu đen.
Marshall?
Anh bạn, đánh nhau dành cho kẻ thua cuộc. Còn ta là người văn minh.
Người văn minh không đánh nhau. Trừ khi dùng kiếm ánh sáng.
Nhưng đó là ba tới năm năm nữa, nên...
- Không đúng đâu. - Robin, ngày nào anh cũng lên diễn đàn.
Sau ba đến năm mùa Lễ Tạ Ơn nữa,
anh sẽ cắt món gà tây bằng kiếm Ánh Sáng Xanh.
Không, em đang nói có nhiều lý do hợp pháp
để tham gia đánh nhau, có thể không hay,
nhưng trong vài tình huống cụ thể, anh cần làm điều phải làm.
Phải rồi, tôi quên mất. Cô ấy nghĩ đánh nhau rất hấp dẫn.
Không, em không có! Rất nhiều...
Này, em đến từ nền văn hóa của cầu thủ khúc côn cầu.
Nếu một anh chàng có thể đánh nhau, thì có gì đó nóng bỏng.
Và sẹo, xin chào!
Nếu một anh chàng có sẹo, anh ta có được Robin.
Và nếu anh ta mất vài chiếc răng ư? Thì em mất quần luôn.
Anh bị mất răng khôn.
Thủ tục ngoại trú.
Gây mê. Gì cũng được. Không quan trọng.
Có lẽ ta nên ra đó.
Tôi không tin nổi ta đang thảo luận về việc này.
Ted, cậu 30 tuổi rồi, cậu quá già để hành động như vậy.
Bố 30 tuổi và trong 30 năm đó, bố đã bị đấm một lần.
Có một lời giải thích rất đơn...
Việc xảy ra ở chỗ cắm trại.
Hôm nay, chúng ta sẽ tết vòng tay tình bạn.
Khi học đại học, bố đã học Kung Fu.
Và có vài thứ khác nữa.
Chuyện xảy ra với con dê phải đến vài tháng sau.
Vấn đề là, bố chưa từng đánh nhau.
- Tôi sẽ ra đó. - Không!
Nghe này, hãy tin tôi, tôi đã đánh nhau nhiều rồi.
Không có gì đáng tự hào cả.
Cậu đánh nhau với ai?
Các anh tôi.
Ừ, tôi chắc trong phòng giải trí của nhà Eriksen ầm ĩ lắm.
Anh thích vui đùa với anh em!
- Quái vật cù lét tới đây! - Cốc đầu này!
Chờ đã! Đến giờ rồi!
Nghỉ uống ca cao.
Nghỉ uống ca cao.
Thôi, đến giờ đánh nhau rồi.
Ted, đừng làm vậy, cậu là người tốt mà.
Đó là phẩm chất tốt nhất của cậu.
Đúng không?
Vì có vẻ như tôi nhớ "người tốt" này
đã bị hôn thê đá để chạy theo một gã dạy võ taekwondo.
Này, điều này nghe có vẻ điên rồ, nhưng tôi...
Tôi nghĩ mình cần làm điều này. Tôi nghĩ đây là kinh nghiệm mình cần có.
Tôi sẽ đi.
Tôi cũng vậy!
Các cậu...
Hãy nhìn kỹ khuôn mặt này, vì lần tới khi các cậu thấy,
nó sẽ bị biến dạng theo cách nóng bỏng nhất có thể.
Vì đó là tôi, một người đàn ông.
Tôi thích đánh nhau, vui chơi giải trí và quan hệ tình dục.
Em tìm cái móc gỗ cho áo này nhé?
- Chuyện gì đã xảy ra ở đây? - Tôi biết mà, đúng không?
Giờ ai không nhìn tóc giả của tôi hả?
Nhìn việc ta đã làm với mấy gã đó đi!
- "Ta" ư? - Đúng, "chúng ta".
Nào, anh bạn, ta là một đội cừ mà.
Làm tốt lắm, bạn à! Ta đã làm được!
Không, anh đã làm việc này. Chúng tôi không làm gì cả.
Được rồi, ừ, tôi vừa một mình đánh ba gã.
Các anh thật là. Hay đấy.
Anh và anh...
uống miễn phí cả đời.
Anh ta nghĩ tôi và cậu đã đánh nhau cùng với anh ta.
Ta đã đánh nhau cùng với anh ta.
Bây giờ ta sẽ vào đó và kể cho mọi người
câu chuyện kinh điển về việc ta đã đánh những gã này thế nào.
Và mọi người sẽ nghĩ thật là vĩ đại
rồi mọi người sẽ lại ngủ với tôi.
Anh bạn, thôi mà, sẽ không ai tin chúng ta đã đánh nhau, nhìn chúng ta đi.
Ồ, đúng là...
Cậu đang làm gì vậy?
Điều lẽ ra nên làm từ lâu rồi.
- Cái gì? - Tôi vừa tự đánh vào mắt mình!
Tôi còn không biết đang nói gì!
Mà cú móc phải tuyệt đấy.
- Rồi, sẵn sàng chưa? - Để đi vào trong à?
Không, để cho việc này.
Cậu vừa đấm vào mũi tôi!
- Cậu đang khóc à? - Đúng, tôi đang khóc!
Cậu vừa đấm vào mũi tôi!
Mũi sẽ sưng lên đẹp lắm. Cậu sẽ trông như Owen Wilson.
- Rồi, vào trong đó thôi. - Được rồi, chỉ...
Vừa phải thôi, được chứ?
Tôi không muốn làm lớn chuyện.
Và Ted đến rồi cởi giày ra!
Đánh vào mồm hắn ta...
Này, họ kia rồi! Những người đã sát cánh bên tôi!
Hai cậu đã tham gia đánh nhau.
Thật à?
Không, Barney đấm vào mặt tôi và cả cậu ấy
để giống như tụi tôi đã đi đánh nhau. Thôi nào, Marshall!
Nhìn mắt anh kìa.
Anh nhìn rất ngầu.
Bất ngờ khi thấy anh có khí chất trong em.
Anh. Có khí chất đó trong anh.
Em có muốn...
No comments yet. Be the first to leave one.