Staffel 1

Release Info

Tiger and Dragon S01 WEBRip Netflix vi
Ein Kommentar von mochioka
Phụ đề từ Netflix.

Tags

webrip
web
BRip
Veröffentlicht am: 2023-03-16
Downloads: 9
Hörgeschädigt: No

Vietnamese Untertitel-Vorschau

Die ersten 200 Zeilen.

DONKICHI

Tôi sẽ kể một câu chuyện ngốc nghếch.

Khi hai kỳ phùng địch thủ đối đầu nhau, người ta sẽ gọi là:

"Long tranh hổ đấu".

Nhưng nếu nghĩ kỹ thì thật vô lý.

Rồng là sinh vật tưởng tượng, chưa ai từng nhìn thấy.

Trong khi hổ thì không quá hiếm, chỉ cần ra Sở thú Ueno là thấy ngay.

Hổ và rồng không thể cạnh tranh vì chúng sống ở hai thế giới khác hẳn.

Đây là câu chuyện về hổ và rồng ở hai thế giới khác biệt như thế.

"Này, Tora!"

Tora! Toraji!

Tora!

Tora!

Nghe thấy không?

Toraji! Tora!

Toraji!

Toraji! Tora!

Toraji! Tora!

Toraji! Trả lời đi!

Trả lời đi! Toraji!

Toraji, mau trả lời đi!

Xin lỗi. Tôi đã đến muộn.

Anh ta ở cùng vợ và con trai. Cả ba đều đã chết.

Có vẻ họ đã uống thuốc và hít khí ga

Đại ca!

Cấp cứu! Gọi 119 đi!

Dạ!

Thằng nhóc còn sống.

Đứa kia? À, Yasuo?

Vẫn chưa tìm được nó.

Nhưng tên đó lấy tiền của bang chủ, ta phải chặt ngón tay thôi.

Nói chuyện bình thường đi.

Vậy tôi đi tìm rồi chặt ngón tay của nó nhé?

Không. Hôm nay đến đây thôi.

Còn thiếu gia sao rồi?

Tinh thần không ổn lắm.

Mời cậu ấy món gì ngon một chút.

Thiếu gia thích cà-ri, mời cậu ấy ăn cà-ri đi.

Được rồi.

Đây là Yamazaki Toraji. À, xin lỗi vì xen ngang.

Mọi người thấy đấy, cậu ta là một yakuza, và cậu ta đang gặp rắc rối.

Thiếu gia, muốn ăn cà-ri không?

Ngày đầu đi làm đã gặp cảnh đó, thấy chán ăn là bình thường.

Không cần cung kính với em.

Không được.

Dù bây giờ chú là đệ của anh, nhưng đồng thời cũng là thiếu gia.

Và đừng gọi em là thiếu gia nữa. Chẳng có lợi gì cho em đâu.

Xin lỗi.

Anh chỉ nói thế đến 18:00 thôi.

Rắc rối của Toraji chính là không khí như vừa rồi.

Cậu ta muốn người đi cùng thoải mái,

nhưng Toraji của chúng ta lại thuộc dạng không khéo miệng.

Và cậu ta biết mình kể chuyện không hay

nên chưa mở miệng đã lo lắng, khiến câu chuyện lại càng chẳng ra gì.

Thế là cậu ta chẳng nói nữa.

Nhưng lúc im lặng, Toraji rất đáng sợ, thành ra chẳng ai dám tiếp cận,

và sự tĩnh lặng cứ thế kéo dài mãi.

Đại ca?

Đại ca à?

À, đại ca của chú mày là anh. Xin lỗi.

Xin lỗi nhé.

À, lần xin lỗi thứ hai là để xin lỗi vì anh vẫn lịch sự

và nói xin lỗi với chú mày sau 18:00,

nên không hoàn toàn giống lần xin lỗi đầu tiên. Anh xin lỗi.

Mà, anh vừa nhớ ra một câu chuyện hài hước về cà-ri.

Là chuyện gì?

Có lẽ cũng không vui lắm đâu.

Chú muốn nghe không?

Có.

Hôm qua hoặc hôm kia gì đó,

anh vào một quán cà-ri ở Harajuku hay Omotesando.

Trong cửa hàng chỉ có một nhóm phụ nữ trung niên

và một gã thanh niên gầy gò.

Tôi đang nghỉ ngơi, chuẩn bị đi về…

Bất chợt có tiếng chuông, đoán xem ai bước vào?

Đây là Ryuji, rồng của câu chuyện.

Cậu ta rất dẻo mồm.

Death Kiyoshi, cựu ca sĩ của nhóm Death Romantic.

Thật à?

Xin lỗi, tôi không thích nhạc rock.

Không phải rock! Là death rock! Tất cả thành viên đều có nghệ danh Death.

Hồi cấp ba tôi thường bắt chước họ.

Ta sẽ để các người sống dở chết dở

Death, death, romantic!

Không cho chúng sống

Death, death, romantic!

Anh ta rẽ tóc sang bên và mặc áo khoác đồng phục thợ điện.

Đồng phục thợ điện?

Tôi nói bao nhiêu lần rồi? Đừng mang bốt đi làm!

Đây là bốt Death!

Kệ xác cậu!

Mọi người đều nghe thấy anh ta bị mắng,

nhưng chẳng ai nhận ra đó chính là Death Kiyoshi của Death Romantic.

Trong quán chỉ có người Ấn Độ, mấy bà thím trung niên,

và một tên yakuza khẳng định khoai rất to.

Lúc đầu anh không quan tâm lắm, nhưng càng nghe anh lại càng để ý.

Để ý ai?

Không phải ai. Gọi là gì nhỉ?

- Bánh "nan" gì đấy… - À, bánh mì naan .

Một lúc sau thì cà-ri được đưa lên,

nhưng lạ là chẳng ai động đến cả.

Sao lại thế?

Tôi đoán là người chủ chưa ăn bánh mì naan bao giờ.

Không thể nào!

Nhất định là thế!

Vì là lần đầu nên ông ta không biết cách ăn.

Còn Kiyoshi thì vừa bị mắng xong nên cũng không có tâm trạng để ăn.

Thôi được rồi. Ăn đi!

Vậy là người chủ vừa ngấu nghiến cà-ri

vừa tiếp tục mắng nhiếc

trong lúc mồ hôi tuôn như tắm.

Giọng cậu quá nhỏ! Trong khi cậu từng là ngôi sao nhạc rock.

Thế rồi…

Cậu là ca sĩ, đúng không?

Ai cơ?

À… tôi quên rồi.

Tôi nhớ ra rồi! Hiroshi của Mass Communication phải không?

Là Kiyoshi!

Cho tôi mượn cây bút!

"Họ cứ nói 'bút" này 'bút' nọ. Thế nên…"

Tôi có đây!

Cảm ơn cậu!

Có gì để viết lên không?

Tiếc là tôi cũng mang theo giấy. Thế rồi…

Đây!

Không thể nào!

Thật đấy!

Anh ta ký tên lên bánh mì naan à?

Có lẽ Kiyoshi không muốn tranh luận sau khi vừa bị mắng.

Cậu cũng xin một cái luôn nhỉ?

Cảm ơn cậu! Tuyệt vời quá!

Và tôi đã lấy được nó!

"Thân tặng Dragon Soda.

Kiyoshi, thành viên Death Romantic".

Vậy ý đại ca là

anh ta ký tên lên bánh mì naan vì xung quanh không có giấy?

Ừ.

Vậy rốt cuộc người thợ điện đó là ai?

Cái đó không quan trọng.

Anh ta không có giấy ký tên

nên phải ký lên bánh mì naan . Đó chính là đoạn hài hước.

Có gì hài hước đâu.

Xin lỗi, em không hiểu.

Em biết là trong câu chuyện có điểm gì đó hài hước.

Nhưng vì nó dài quá nên em phân vân hay là không phải.

Có lẽ em nên cười ở đoạn đó. Xin lỗi anh.

Không phải lỗi của chú. Lỗi tại anh kể không hay.

Mà, căn bản em sẽ không cười đâu.

Xin lỗi anh. Em tranh thủ xem phim rồi về.

Không có gì để ký.

Ký tên lên bánh mì naan !

A!

Vậy là tôi đã kể xong phần giới thiệu.

Giờ đến câu chuyện chính.

Hổ và Rồng!

Ginjiro này.

- Dạ? - Asakusa là một phần của phố cổ, nhỉ?

Đúng vậy.

Đó là nơi nam thanh nữ tú của Edo tụ tập, đúng không?

Thế này là thế nào?

Toàn du khách với ông bà già. Chẳng thấy sôi động chút nào cả.

Đại ca quê ở đâu?

Thành phố Yokosuka, tỉnh Kanagawa.

Tuyệt thật đấy.

Chú đến đó rồi à?

Em chưa.

Thế nhưng chú lại mặc áo khoác từ đó?

Thì mặc nó, trông em rất ra dáng đàn em yakuza.

Ai bảo thế?

Em…

Nhà thiết kế thời trang trong em.

Đó là câu nói đùa à?

Đúng rồi.

Trong em làm gì có nhà thiết kế thời trang.

Để anh nói cho chú biết. Anh không hiểu thế nào là đùa đâu.

Dạ!

Thế nào?

Ông có mang tiền nợ tháng này không?

Ông có nghe không thế?

Ô, xem kìa…

Số Bốn thắng ư?

Tôi đúng là ngu ngốc mà.

Này, ông thua bao nhiêu rồi?

À, tôi không chơi cá cược.

Đại ca tôi ghét nhất là nói đùa!

Mà, thiếu gia này,

cậu trưởng thành thật rồi.

Cậu còn nhớ chứ? Lúc khoảng ba, bốn tuổi,

cậu đi lạc trong công viên Hanayashiki,

tôi đã chạy đôn chạy đáo đi tìm cậu.

Không phải tôi, thiếu gia là cậu ta.

Ồ, thế à?

Thiếu gia! Đúng là cậu rồi!

Cậu đã làm rất tốt.

Ginjiro học hỏi được rất nhiều từ vụ đó.

Nó ở lì trong phòng suốt mấy ngày.

Chúng tôi muốn cậu đưa thiếu gia tới một nơi khác.

Việc trẻ con thôi. Tôi cho gã này mượn ít tiền tiêu vặt.

Cụ thể cậu cứ hỏi Hyuga.

Phiền đại ca chỉ bảo em.

Kommentare

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left