Slam

Slam (Slam - Tutto per una ragazza)

Download Vietnamese Untertitel

Release Info

Slam WEBRip Netflix vi
Ein Kommentar von NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: Đậu Hải Hà. Thời lượng: 1 tiếng 38 phút (98 phút)

Tags

webrip
web
BRip
Veröffentlicht am: 2021-06-23
Downloads: 11
Hörgeschädigt: No

Vietnamese Untertitel-Vorschau

Die ersten 200 Zeilen.

NETFLIX GIỚI THIỆU

PHIM BẢN GỐC NETFLIX

Tôi cảm nhận được làn gió lạnh thổi từ vịnh San Francisco

cuốn qua phía trên máng trượt khi đang chờ tới lượt.

Tôi chỉ còn vài phút nữa và quyết định sẽ thử cú xoay 900 độ.

DỰA TRÊN TIỂU THUYẾT CỦA NICK HORNBY

Tôi chưa từng xoay 900 độ thành công và lần đó tôi cũng thất bại.

Lần nào tôi cũng trượt xuống, xoay, ngã, đứng dậy

và lại leo lên máng trượt hết lần này đến lần khác.

Chẳng có gì cả.

Tôi nhất định sẽ không từ bỏ.

Vào lần thử thứ mười hai, cú xoay nhanh và tôi có đủ độ cao.

Tôi chuyển trọng lượng của mình và vòng lại.

Rồi tôi nhận ra tôi đang trượt lên phía bên kia của máng trượt.

Sau 13 năm chỉ toàn là thất bại, tôi đã xoay 900 độ thành công.

Rốt cuộc cũng được.

Mọi người đều phấn khích. Tôi chẳng quan tâm về cuộc thi.

Trượt ván không phải để phân thắng thua.

Trượt ván là về nỗ lực của bạn và tỏ lòng quý mến với những người cũng làm vậy.

Là tập một chiêu từ năm này qua năm khác,

và khi thành công, bạn thấy sự hạnh phúc trên khuôn mặt những người khác.

Tôi chẳng thắng,

và cũng không ai thua vào tối đó.

Không tệ đâu, Sam. Nghe hơi giống nhạc của nhóm Breeders, nhưng...

Không tệ ư? Mẹ điên à?

- Nhóm Breeders là ai? - Con thật chẳng biết gì cả.

Tìm hiểu về họ đi. Nhưng không phải bây giờ. Ta phải đi rồi.

Mẹ vẫn nói chuyện đấy à? Con không thích đi.

Mẹ cũng không thích đi.

Nhưng mẹ phải đi. Con có thể chỉ tới cho có mặt rồi về.

Mau lên nào, mẹ muộn rồi.

Không, vì như thế mẹ sẽ cố tỏ ra hài hước. Con không chịu nổi khi mẹ làm thế.

Con muốn làm gì thì làm. Mẹ sẽ xoay sở.

- Khoan. Mình thương lượng nhé. - À.

Con sẽ không lên lầu. Mai mẹ cũng phải cho con mượn xe máy.

- Để xem. - Con được mười euro.

Con điên à? Năm thôi. Đi nào.

- Năm. - Mau lên nào.

Được rồi.

Cảm ơn con.

- Con lên đó năm phút nhé? - Không đâu.

Thôi nào. Thế mẹ về bằng cách nào đây?

Tiền taxi đắt lắm.

Sẽ có người chở mẹ về mà.

Được rồi.

Điều gì xảy ra nếu mẹ bị sàm sỡ?

Mẹ sẽ cho con thêm năm euro.

À, Donatella của chúng ta đây rồi.

- Là Antonella, không phải Donatella. - Tôi xin lỗi.

Mọi người đều thích tác phẩm của cô. Để tôi giới thiệu cô.

Xin lỗi. Chào anh! Anh thế nào?

Cậu thấy tớ buồn cười à?

- Không. Sao cậu hỏi thế? - Hoặc thế hoặc cậu bị điên.

Ở đây chẳng có gì đáng cười cả.

Có lẽ là do tớ chợt nghĩ tới chuyện gì đó buồn cười.

- Như là? - Làm sao tớ biết được?

Có rất nhiều thứ buồn cười, phải không?

Cậu nghĩ cậu sẽ ghi được điểm phải không?

Sao cậu lại nói thế?

Không cơ bắp nào của cậu thả lỏng cả.

Dù sao thì cậu cũng không ghi điểm được đâu.

Nếu chán tới vậy, sao cậu lại ngồi ở đây?

- Vì tớ sống ở đây. - À.

Cậu không ra ngoài được à?

Không, tớ đang bị cấm túc. Tớ bị điểm kém trong môn tiếng Hy Lạp.

Thế cậu muốn ở đâu?

Ngồi trên cái ghế này, nhưng trong phòng không có ai.

Bao gồm cả cậu nữa đấy.

- Tớ xin lỗi nếu... - Tớ chỉ đùa thôi.

Vào phòng tớ nhé?

Được rồi.

Tớ còn không biết tên cậu. Tớ là Alice.

- Sam. - Đóng cửa lại đi.

Lại đây.

Vậy là cậu cho con trai vào giường rồi mới hỏi tên họ à?

À ha.

Đây, cậu chọn đi.

Đây là nhóm các thiếu niên ở California, họ tạo ra cuộc cách mạng trong trượt ván.

Tớ xem nó hàng ngàn lần rồi.

- Tuyệt vời lắm. - Cậu trượt có giỏi không?

- Thường thôi. Không phải Tony Hawk... - Cái người nói về lỗ đen vũ trụ à?

- Người ngồi xe lăn ấy hả? - Người trượt ván giỏi nhất lịch sử cơ.

- Tớ biết. Tớ đùa mà. - À, xin lỗi.

Ta có thể hẹn hò một ngày nào đó.

- Cậu không có bạn trai à? - Không, bọn tớ chia tay ba ngày trước.

Bọn tớ hẹn hò được hai tháng. Như cậu thấy đấy, tớ rất buồn.

- Sao hai cậu lại chia tay? - Tớ không thích ân ái với anh ta.

Tớ hiểu.

Alice?

- Mọi người đang nâng ly. Con ra chứ? - Bọn con ra ngay.

Và cô ấy có một người bạn...

Về lý thuyết, mẹ có thể bọc đệm toàn bộ nhà cô ấy.

Mẹ không ngờ tới việc đó. Mẹ thật sự rất hào hứng.

Con biết gì không? Mẹ nghĩ rốt cuộc ta cũng có bước ngoặt.

Con đi đâu vậy? Xe ở đây mà.

- Con biết. Mẹ không phải la lên vậy. - Ai la hét gì chứ?

Ý con là thông thường là vậy. Phòng khi...

- Mọi việc thế nào? - Ý mẹ là sao?

- Sam! Vậy cậu sẽ gọi cho tớ chứ? - Ừ, được rồi! Ừ.

Chào cô, Anto!

Chào cô, Anto? Vậy là mẹ biết cô ấy?

- Chào Sam. Sao cậu lại dừng lại? - Chào Lepre.

Tớ thấy lo lắng quá.

- Tớ đã gặp một người. - Ở đâu?

Tại bữa tiệc tại nhà một người bạn của mẹ tớ.

- Vậy là lớn tuổi hả? - Không, bằng tuổi mình thôi.

- Sao cô ấy lại ở đó? - Cô ấy sống ở đó.

- Tại bữa tiệc à? - Không, cô ấy không sống tại bữa tiệc.

Cô ấy sống tại ngôi nhà tổ chức bữa tiệc.

- Cô ấy là con gái của bạn mẹ tớ. - Chờ đã.

Được rồi, tớ hiểu rồi. Được rồi.

Ngày mai, bọn tớ sẽ đi xem phim và tớ sợ bị mất mặt.

Sao đi xem phim lại có chuyện đó?

Tớ sợ là nó sẽ xảy ra ở đây. Tớ sợ mình sẽ ngã và trông thật thảm hại.

Tớ hiểu rồi.

Dù sao thì hãy đối diện sự thật đi, cậu cũng không phải dạng đẹp trai.

Nên đập méo khuôn mặt có khi lại là một điểm cộng ấy chứ.

- Cảm ơn, cậu đúng là người bạn đích thực. - Tớ luôn sẵn lòng giúp cậu.

- Cậu luôn khích lệ tớ. - Được rồi!

Tôi sẽ nhớ mãi cuộc thi mà tôi tham dự hồi 16 tuổi ở Trashmore

vì nhiều lý do. Trước tiên, vì tôi thành người trượt ván chuyên nghiệp đầu tiên

thắng liên tiếp ba cuộc thi.

Nhưng trên hết là vì tôi đã mất sự trong trắng.

Tôi trụ được một nửa thời gian của một lượt trượt máng 45 giây.

Bốn mươi lăm giây chia đôi...

là 22,5 giây.

Tớ học tệ lắm. Tớ sẽ nghỉ học khi học xong cấp ba.

- Nếu tớ đạt được hết. - Cậu sẽ làm gì?

Tớ đã thử mọi thứ. Chụp ảnh, âm nhạc, thể thao...

Bố mẹ tớ cứ mua cho tớ máy ảnh, dụng cụ tập luyện, đàn...

Có lần tớ thích cưỡi ngựa, nhưng từ bỏ trước khi bố mẹ kịp mua ngựa cho tớ.

Sao cậu luôn từ bỏ vậy?

Tớ chẳng có tài năng đặc biệt gì, nên có ích gì đâu.

Tớ không nghĩ vậy. Đôi khi, sự kiên nhẫn sẽ được đền đáp.

Cậu có biết phải ngã bao nhiêu lần thì mới luyện được một chiêu không?

Ngoại trừ việc tớ chẳng hiểu một từ nào,

bố tớ đã quyết định là tớ sẽ học Luật và làm việc với ông ấy.

Nhưng đằng nào tớ cũng sẽ chẳng lấy được bằng đâu.

- Còn cậu thì sao? - Mẹ tớ không ép gì cả.

- Còn bố tớ... - Bố cậu làm gì?

Ông ấy là kỹ sư sửa TV.

Ông ấy và mẹ tớ chia tay không lâu sau khi tớ sinh ra.

Chắc lúc cô ấy sinh cậu, cô ấy còn rất trẻ.

- Lúc đó mẹ tớ 16 tuổi. - Bằng chúng ta.

Tay cậu bị làm sao vậy?

Chẳng có gì cả. Tớ bị lúc tập trượt ván đấy mà.

Tớ nghĩ sắp tới giờ chiếu phim rồi.

Nếu ta về nhà tớ thì sao?

Xin lỗi. Tớ xấu hổ quá. Xin lỗi nhé.

Bố mẹ cậu đâu rồi?

- Khoan. Nếu họ về thì sao? - Chính xác. Nhanh lên nào.

Cậu có gì không?

Ý cậu là sao?

À, không.

- Cậu không mang gì à? - Tớ tưởng bọn mình sẽ xem phim.

Ngọt ngào quá. Được rồi, để tớ xem phòng bố mẹ tớ.

- Tèn ten! - Cậu chắc là nó có tác dụng chứ?

Sao lại không có tác dụng?

- Có thể là quá hạn sử dụng rồi. - Tháng 5 năm 2017.

Sao vậy? Cậu không muốn à?

Không, có chứ. Không, chỉ là...Tớ không biết...

- Vì...bố mẹ cậu có thể về... - Nếu cậu không muốn, cậu có thể đi.

Được rồi.

- Tớ đi vậy. - Không tin nổi!

Vậy thì cút đi!

Cậu và cái sự coi thường khốn kiếp của cậu!

- Không phải, Alice... - Cậu nghĩ tớ quá ngu so với cậu chứ gì?

Không, không hề.

Cậu là cô gái đẹp nhất mà tớ từng thấy.

- Phải rồi. - Hôm trước, khi ta gặp nhau,

tớ đã nghĩ, "Một cô gái như vậy sẽ không để ý tới mình, trừ khi cô ấy bị ngốc."

- Chính xác! - Khoan đã.

Rồi tớ quen cậu và biết rằng cậu rất thông minh và dí dỏm.

- Thì sao? - Để tớ nói xong đã.

Để xem tớ có giải thích được không.

Vài ngày vừa rồi, tớ đã làm rất nhiều việc,

nhưng tớ chỉ có thể nghĩ về cậu,

và làm sao để không phá hỏng mọi việc.

Và tớ đã phá hỏng mọi việc.

Nhưng đó là vì tớ là một thằng ngốc.

Cậu hoàn hảo. Cậu rất tuyệt vời.

Tớ mới là người không đủ tốt.

- Ý tớ là... - Tớ hiểu rồi.

Lâu lâu cậu nhắc lại điều đó được không?

Bao cao su.

- Ổn chứ? - Ừ.

Được rồi đấy.

Em cho là nó dài được 22,5 giây chứ?

- Câu hỏi kiểu gì vậy? - Xin em đấy. Việc đó rất quan trọng.

- Em không biết. Có lẽ là tận 25 giây. - Tuyệt!

Có lẽ ta có thể mời mẹ cháu tới ăn bữa tối?

Có lẽ mẹ cháu có thể cùng bạn trai tới?

Thật lạ là mẹ cháu không có bạn trai.

Nhưng bà ấy từng có tầm mười người.

Nhà cháu có một tủ quần áo như là nghĩa địa chứa đồ của bạn trai cũ.

- Ví dụ như? - Giày, bàn chải đánh răng...

Nhưng cũng có đồ hữu dụng. Có máy cạo râu điện, kính râm...

- Và người mới nhất bỏ lại một cái nạng. - Một cái nạng à?

- Ý cháu là móc treo quần áo? - Không, nạng ạ.

- Đúng vậy. - Sao anh ta đi về được?

Kommentare

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left