Die ersten 188 Zeilen.
Thế nào rồi?
Rất rất tốt.
Cả đống hàng đặt đến cùng lúc.
Cảm giác như nhận quà Giáng Sinh vậy.
Tôi phấn khích quá.
Mọi thứ sắp đâu vào đấy rồi. Và tôi muốn giải thích rõ rằng...
nếu anh có bất cứ thắc mắc gì về giá của chúng
nếu anh có thì cũng dễ hiểu thôi...
Nghe mà xem... chất lượng cả đấy.
Cỡ như tập đoàn Umbrella thiết bị cũng chỉ đến tầm này thôi.
Tất cả chỗ này đều thế hết.
Tốt. Tôi muốn cậu có đủ những thứ cần thiết.
Cho phép tôi được ngả mũ kính phục.
Theo cậu khi nào ta bắt đầu được?
Không quá một tháng nữa đâu.
Hai tuần.
Cũng được, thì hai tuần.
Tốt. Tốt lắm.
À nói luôn không quên, mẫu đá anh bảo tôi thử.
- Tôi đã kiểm tra xong rồi, hàng được phết đấy. - Cảm ơn cậu rất nhiều, Gale.
- Cậu có thể chuyển choVictor để vứt nó đi. - Được thôi.
Đó có phải đối thủ của ta không?
- Gì cơ? - Hàng...
Hàng đó tốt thật đấy.
Tất nhiên tôi muốn nói đến độ tinh khiết, tinh khiết theo chuẩn hóa học.
Và tôi vẫn chưa hiểu được sao nó lại có màu xanh,
nhưng... nếu đó là đối thủ của ta,
đấu lại chúng sẽ hơi bị mệt, tôi khá chắc đấy.
Cậu không có đối thủ nào cả, Gale, theo như tôi biết thì không.
Mà nói thật, nó tinh khiết đến mức nào chứ?
Hơi bị tinh khiết đấy.
Anh Fring, tôi đảm bảo với anh đá của tôi có độ tinh khiết đến 96%.
Tôi tự hào vì điều đó. Tôi đã phải rất cực mới đạt đến mức 96 đó.
Tuy nhiên, loại đá kia tinh khiết đến 99%,
có khi còn lên được tí tẹo nữa.
Tôi cần một thiết bị gọi là Máy đo sắc phổ khí
để biết chắc chắn nhưng,
khoảng chênh lệch 3%
nghe có vẻ không nhiều, nhưng sự thật là nhiều lắm.
Nhiều kinh khủng luôn.
Một khoảng cách xa vời vợi.
Gale, với mục đích của chúng ta, 96% là được rồi.
Đừng để nó bận tâm cậu.
Không. Chỉ là...
Tôi rất muốn biết ai đã điều chế nó. Vậy thôi.
Một kẻ muốn làm việc với tôi.
Một nhà hóa học có nghề, giống cậu.
Nhưng không có chuyện đó đâu.
Trong mắt tôi hắn không chuyên nghiệp.
Nếu người đó không chuyên nghiệp, không biết tôi là gì nữa.
Không phải tôi định trốn việc đâu.
Làm với gã này sẽ phải tính toán nhiều thứ khác lắm.
Đá của người này là loại đá xịn nhất tôi thấy, chắc chắn luôn.
Và rồi tôi nhìn cái cơ sở anh đã gây dựng này,
số tiền anh đầu tư vào đây,
chi tiền ra mà không hề nháy mắt.
Và tôi biết...
anh muốn loại tốt nhất.
6353 Juan Tabo. Căn hộ số 6.
Không. Eubank là ở phía Tây.
Chỗ này ở giữa Eubank và Spain cơ. Mazatlan là gần nhất.
Tôi không biết. Tôi chỉ nghe thấy
một tiếng nổ rất lớn, như kiểu tiếng xy lanh xe nổ sớm vậy.
Tôi ra khỏi căn hộ của mình... Mấy người nữa cũng ra.
Không, không ai thấy cả.
Mấy cô cậu có nhìn thấy gì không?
Ê, có thấy gì không? Không biết họ hiểu tiếng Anh không nữa.
Tôi không nghĩ họ thấy ai đâu.
Chỉ có một tiếng nổ... một tiếng nổ lớn, vậy thôi.
Không cãi vã gì hết.
Vậy bọn anh tìm được đường chưa? Có muốn tôi...
Họ đi theo hướng đông hay tây?
Nếu họ đi về phía đông, có một hàng xăng Exxon bên tay trái.
Rồi đến toàn khu dân cư. Anh muốn tôi làm gì? Được.
Không. Tôi sẽ giữ máy.
Cậu biết cậu ta?
Bọn tôi đều nghe thấy tiếng nổ. Tôi không nghĩ cậu được vào đâu.
Đây là hiện trường vụ án. Đừng động vào gì cả.
Cậu kia.
Nghe tôi nói gì không đấy?
Thằng chó này.
Lái đi.
Lái!
Đã có chuyện gì?
Cậu ta đã chết?
Nhìn tao này.
Đã chết?
Mày chắc chứ?
- Đã chết hẳn? Óc bắn tung tóe. - Trời.
Khốn kiếp.
Rồi.
Vậy...
Khốn kiếp.
- Thế mày đã xóa dấu vết chưa? - Không xóa được. Có người ở đó.
Người? Có người đã nhìn thấy nó sao?
Thế mày thì sao?
Thế mày thì sao?
Có. Thì sao chứ?
Chỉ là hiếu kì đến xem thôi.
Đành làm cho xong vậy.
Chào em.
Ôi trời, em đánh thức chị rồi.
Không sao mà. Đằng nào chị cũng phải dậy.
Em có vào nhà không?
Thôi. Cả ngày trời giờ em mới ra ngoài lo việc được.
Em chỉ cần...
Em...
Em xin lỗi.
Không sao mà.
Cảm ơn anh chị lắm lắm.
Số tiền chẳng thấy giảm gì, chỉ có lên thôi,
mà nói thật em cũng chẳng rõ là tiền gì nữa.
Hứa với em là
nếu nhiều quá anh chị phải báo em ngay.
Không phải lo gì cả, hiểu chứ? Anh chị lo được.
Vâng.
Có đúng như em nghĩ không đấy?
- Cái gì? - Chị và anh Walt ấy?
Sao?
Xe anh ấy đỗ bên ngoài kìa. Đâu bí mật gì nữa ha.
Rồi, rồi. Em không tò mò nữa đâu. Em chỉ...
Em thấy mừng lắm.
Vậy thôi nhé.
- Em té liền đây. - Được rồi.
Thay em đập tay cái anh Tôi-không-có-ở-đây nhé.
Chào con.
- Ăn sáng nhé? - Vâng.
Ăn hả? Rồi.
Ăn gì nào?
Nghe này.
Giờ là 9 giờ kém 10, cũng có nghĩa...
Câm miệng.
Chúng tôi cần bắt đầu mẻ đá mới trong 10 phút nữa
để theo kịp tiến độ...
Tiến độ của Gus nhé.
Và dù có giận dữ đến mức nào, tôi không nghĩ anh ấy chịu...
bỏ hẳn một mẻ đá đâu.
Điều đó sẽ chỉ làm anh ta điên thêm thôi.
Thôi mà, Mike. Để bọn tôi chế đá đi.
Không phải mọi việc ta làm đều vì mục đích đó sao?
Đúng rồi đấy, ông thần. Chống mắt lên nhé.
Không có bỏ lỡ mẻ nào cả.
Đóng cửa rồi!
Đóng cửa!
Saul Goodman và các đồng sự.
Để tôi xem anh ấy có trong không. Giữ máy nhé.
Saul, Skyler White gọi.
Saul.
Saul, Skyler White đang chờ máy.
Saul!
Skyler White.
Mẹ ấy muốn gì chứ?
Không tìm thấy anh ấy ở đâu hết.
Tôi đã gọi đến nhà riêng. Gọi mọi số mà tôi biết.
Tôi chắc chắn anh ấy không sao đâu.
Anh chắc chắn?
Vì anh biết anh ấy ở đâu?
Tôi đâu phải bạn thân chí cốt gì, nhưng Walt không phải trẻ con. Anh ấy sẽ về thôi.
Anh Goodman, rõ ràng có chuyện rồi.
Tại sao anh ấy lại để xe ở nhà cũ chứ?
Nhiều người thích đi nhờ xe đi làm mà. Tốt cho môi trường đấy.
Đi nhờ xe đi làm? Anh ấy đi nhờ xe đến xưởng chế ma túy?
Điện thoại dè thế nhỉ.
Câu cuối là gì thế tôi chưa nghe rõ!
- Hôm nay chị có hứng tâm sự ghê ha. - Anh có thông tin gì không?
Bất cứ thông tin gì? Tôi đang cần giúp đỡ lắm.
Nghe tôi đi, Walt vẫn ổn thôi, chị hiểu chứ? Đảm bảo 100%.
100%.
Cậu có hộ chiếu, đúng không?
Vâng. Albuquerque.
Tôi đang ở Nob Hill.
Tôi cần số một thợ sửa khóa.
Chịu. Chị cứ chọn bừa đi.
- Không có cách nào sao? - Chịu, mà không phải do tôi. Là luật của bang rồi.
Chị chắc mình không còn, Xem nào.
Không. Không có gì hết.
Đăng ký xe cũng được. Trên đó có ghi địa chỉ.
Nhưng tôi không mở được cửa xe. Chìa khóa xe cũng ở chùm đó.
Trời ơi... thẻ tín dụng của tôi, Cưng ơi, nín đi nào.
Rồi bằng lái xe, sổ séc. Tôi sẽ lại phải báo hủy thẻ...
Cuộc sống của tôi trong cái túi xách đó hết, mà thằng khốn đó dám ngang nhiên giật ngay được.
May mà mẹ con tôi chưa bị đâm.
Tôi rất tiếc. Nhưng nếu không có gì chỉ ra chị sống ở đây...
Hay về cửa hàng của tôi đi.
Chị có thể đợi ở đó, và báo cảnh sát.
Tôi không tin nổi nữa. Ngày gì thế không biết.
Tôi hiểu. Chỉ là... luật đã định rồi.
Trời ơi. Thuốc của tôi hết tác dụng rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.