Die ersten 200 Zeilen.
HỘP ĐÊM KRATT
Josh và Mel tin chắc rằng
Họ nhất định phải tẩu thoát
Tới cây cầu họ đã đi qua Khi bản án được xướng lên
Nhưng liệu họ có đến được bờ bên kia?
Tuyệt vời. Được rồi.
Anh biết không? Thật ra, em ghét cái xe đó lắm. Ta đi bộ cũng được.
- Được rồi. Ta đi bộ. - Được rồi.
Về sớm thế?
- Ừ. Cảm ơn vì mọi thứ. - Ừ.
- Nhưng hai người ở đây rất vui mà. - Vui á?
Không, Mel, đừng tương tác với người kể chuyện.
Tôi sẽ cho anh biết thế nào là vui.
Schmigadoon. Schmigadoon mới vui.
Có váy áo đẹp
và bọn nhỏ nhảy thiết hài
và đường hầm tình yêu lãng mạn.
Thật sao?
Ai cũng vui vẻ, vô tư và hạnh phúc.
Còn nơi này á? Tôi không muốn nói đâu, nhưng nơi này chẳng vui gì cả.
Tôi không chắc đâu.
Có vẻ cô đã rất vui vẻ trên sân khấu ở hộp đêm.
Ừ, được rồi, phải. Đó là do adrenaline thôi.
Tìm manh mối.
Rồi mấy công việc điều tra nữa.
Tôi chỉ làm mấy việc đó
vì mạng sống của Josh gặp nguy hiểm.
Nhưng giờ anh ấy an toàn rồi, nên chúng tôi sẽ rời khỏi đây!
Tạm biệt.
Được rồi. Vậy thì tạm biệt.
Giữ liên lạc nhé.
Không đâu.
CHÀO MỪNG ĐẾN SCHMICAGO
Không.
Và rồi Josh và Melissa nhận ra họ vẫn đang ở Schmicago.
Hai người thực sự nghĩ đó là kết thúc có hậu?
Được trắng án tội giết người mà anh không làm và được về nhà?
- Ừ, chúng tôi khá hạnh phúc với điều đó. - Sao đó lại không phải kết thúc có hậu?
Hai người còn nhiều điều phải học về hạnh phúc.
Thật sao? Được rồi.
- Vì anh rất hiểu biết và khôn ngoan... - Cảm ơn.
...sao anh không nói xem chúng tôi cần phải làm gì để thoát khỏi đây?
- Hai người thực sự muốn biết? - Ừ!
Hai người cần...
tự mà nghĩ ra cách!
Làm vậy không hay đâu.
Tưởng mình thông minh lắm à? Ở đây cả đời đi nhé
Mắc kẹt mất rồi
Ở Schmicago
Anh chẳng giúp được gì cả!
Hai người cũng thế.
Thế nghĩa là sao?
Ta làm gì bây giờ?
- Em không biết. - Anh rất xin lỗi.
Là do anh hết. Việc tới đây là ý của anh.
Không, anh chỉ muốn giúp em,
em còn không biết có thể giúp được em hay không.
Mel, đừng nói thế.
Không phải do em đâu. Ở đây chẳng ai hạnh phúc cả mà.
Khoan đã.
- Có lẽ là vậy đó. - Gì cơ?
Có lẽ ta không thể băng qua cầu vì ta không chỉ cần kết thúc có hậu cho mình.
Có lẽ ta cần kết thúc có hậu cho tất cả mọi người.
Người kể chuyện có nói ta chẳng giúp ích gì cả.
Có lẽ đó là manh mối.
Có lẽ ta phải giúp những người khác ở đây được hạnh phúc.
Ừ, chắc là vậy rồi.
Nhưng làm thế nào để ta đem lại kết thúc có hậu cho mọi người
khi đến ta còn chẳng thể có?
Ý em là, hạnh phúc thật ra là gì chứ?
Và làm thế nào để ta là chuyên gia đây?
- Mel, việc đó... - Không. Em nghiêm túc mà.
Ta đã đưa ra tất cả những lựa chọn trong đời.
Như học trường y, kết hôn, chuyển đến vùng ngoại ô,
vì ta nghĩ nó sẽ khiến ta hạnh phúc. Nhưng không.
Vậy ta đã sai ở đâu? Mọi người ở đây đã sai ở đâu?
Anh không nghĩ mình đã sai. Chỉ là... Anh không biết nữa. Cuộc đời vốn khó khăn.
Tại sao?
Tại sao phải khó khăn như vậy? Tại sao nó không thể dễ dàng hơn?
Anh không có câu trả lời cho câu hỏi đó.
Em cứ nghĩ mấu chốt là ở Dooley.
Dooley?
Ông hàng thịt và cũng là bố của Jenny.
Ông ấy nghĩ trả thù sẽ khiến mình hạnh phúc,
nhưng có lẽ điều ông ấy thực sự cần là đoàn tụ với Jenny,
để ông ấy giải thích rằng mình vô tội, và cô ấy có lại một người bố trong đời.
Anh...
Việc đó sẽ khiến Dooley hạnh phúc, vậy thì Codwell sẽ hạnh phúc,
như vậy Jenny sẽ hạnh phúc và Kratt sẽ buồn,
và điều đó sẽ khiến mọi người hạnh phúc.
- Thấy không? Kết thúc có hậu. - Đúng.
- Nếu ta phải làm nhiều hơn thế thì sao? - Ví dụ như là gì?
Có lẽ ta phải giết Hitler sơ sinh.
- Gì cơ? - Giết Hitler sơ sinh.
Thế anh nghĩ giờ đang là năm nào?
Anh không biết. Rất chi là mơ hồ.
Ta sẽ không giết ai cả, được chứ? Vừa mới đưa anh ra khỏi tù mà.
Anh biết. Anh đang nghĩ thôi.
- Vâng. Em cảm kích điều đó. - Và nó...
Nhưng em nghĩ việc này liên quan đến những người ta đã gặp ở đây nhiều hơn.
Ừ, chắc thế.
Đôi uyên ương hai người có ai có thuốc lá không?
Không. Chúng tôi vẫn không hút thuốc.
Đáng yêu quá.
Hẳn quanh đây phải có một điếu.
- Cái gì? - Nói với cô ấy đi.
- Em nói gì đây? - Gì đó về bố cô ấy.
- Được rồi, vâng. - Em làm được mà.
Này, Jenny, có chuyện này vui lắm.
Đoán xem hôm trước, tôi đã gặp ai?
Bố của cô.
Thế thì lạ quá.
Thật ra, tôi không có bố.
Nghe này, tôi biết giữa hai người có vài vấn đề...
Vấn đề?
Bố tôi đã giết mẹ tôi.
Rồi ông ấy đi tù, tôi vào cô nhi viện,
và tôi đã phải tự bươn chải kể từ đó.
Cô có biết tôi đã sống thế nào không?
Biết không?
Tôi rất tiếc, Jenny.
Và tôi không thể tưởng tượng được nỗi đau mà cô đã phải chịu đựng.
Nhưng nếu bố cô không giết mẹ cô thì sao?
Nếu suốt thời gian qua ông ấy vô tội và luôn rất nhớ cô thì sao?
Melissa! Thôi đi.
Tôi không muốn dính dáng gì đến bố.
Với tôi, ông ấy chết rồi.
Hiểu chứ?
Tèn-ten!
Trông anh rất tuyệt. Đẹp hơn có tóc nhiều, cưng à.
Tóc.
Này, Jenny, cô muốn đến một nơi rất tuyệt vời không?
Tôi đang đến đó đây.
Cứ để anh.
Tuyệt quá. Đây là nơi nào vậy?
Anh nghĩ một đám hippie có thể giúp được ta?
Ta muốn Jenny cho bố cô ấy một cơ hội, phải không?
Bộ lạc này xem trọng tình yêu, sự tha thứ này nọ.
Anh chỉ đang thử đủ cách thôi.
- Tất cả thật đậm chất bohemia. - Ồ, phải.
Phải rồi. Tôi phải cảnh báo trước, người mới đến có lẽ sẽ thấy lạnh đấy.
- Xin chào! - Chào, bạn tôi!
Chào mừng đến với Bộ lạc.
Chào mừng đến với tôi.
Ái chà chà. Đứa con hoang đàng đã trở về.
- Ai đó ghi lại đi. - Làm ngay đây!
Mừng anh trở lại, Josh.
Cảm ơn mọi người.
Chào mừng cả bà nhà của Josh, Melissa.
- Meliss... - Không cần đâu... Em không...
Em không cần đâu.
Và một khuôn mặt mới.
Jenny. Chào mừng.
Tôi là Topher.
Các bạn đến vừa đúng lúc diễn ra cuộc họp bộ lạc hôm nay.
- Ừ. - Ôi, trời.
Họp bộ lạc!
Họp bộ lạc!
- Tuyệt. - Được rồi. Đừng làm vậy.
Trước hết, hãy xem lại chính sách granola.
Đó là, "Lấy một thìa, để lại một thìa".
- Tất cả hiểu chứ? - Tôi sẽ nhớ điều đó.
- Ôi chao. - Được rồi. Ai muốn nghe truyện ngụ ngôn?
Tôi, tôi, tôi.
Được rồi, tôi chỉ cần một gợi ý.
Có thể là một người, một địa điểm, một đồ vật hằng ngày mà ta thấy trong nhà.
- Topher! - Bãi rác!
Hoa!
- Bố! - Tôi nghe từ "bố".
Được rồi. Từ tôi chọn là "bố".
Xem nào.
Đây là câu chuyện về cha của chúng ta ở trên trời...
Xin lỗi. Tôi...
Tôi chỉ đang ứng biến thôi, nhưng nếu đó chỉ là một người bố bình thường thì sao?
Ừ, được chứ.
Một người bố bình thường đang đi du hành với con trai cả...
Một đề nghị nhỏ thôi. Có thể đó là con gái.
Ừ, thôi được.
Ông ấy đang đi du hành cùng con gái...
- Biết gì không? - Không gợi ý nữa, được chứ?
- Xin lỗi. - Được rồi.
Ông ấy đang đi du hành cùng con gái cả, và họ tình cờ thấy một ngôi làng...
Xin lỗi, lần cuối.
Nếu người bố thật ra không ở cùng con gái thì sao?
Phải. Kiểu như,
có lẽ có chuyện rất tồi tệ đã xảy ra
và họ đã xa nhau một thời gian dài.
- Sao cứ làm phiền tôi? - Gì cơ?
Chỉ trích tôi?
Điều gì khiến hai người nghĩ Hai người có quyền khuyên nhủ tôi?
- Không. Chúng tôi có làm thế đâu. - Biết gì không?
Hai người kể luôn đi
Vì có vẻ như hai người nghĩ là Có thể kể hay hơn tôi
Kể đi, tôi nói xong rồi
Tôi nói xong rồi
- Thật ư? Anh ta... - Ừ. Đúng là...
Chúng tôi nên...
Được rồi.
Hoan hô!
Mel.
No comments yet. Be the first to leave one.