Die ersten 200 Zeilen.
Lại đây.
- Cháu biết chú à? - Ai cũng biết chú.
Cháu biết Tiểu Tuấn chứ?
Bảo chú ấy là đến lúc rồi.
Đi đi.
Xin chào.
Có vẻ các anh đã lố ra khỏi địa bàn của Long Tử.
Không sao. Ai chẳng có lúc đi lạc.
Tôi rất sẵn lòng chỉ đường đúng.
Chính mày mới đi lạc.
Bình tĩnh nào.
Thường thì phải đấu khẩu vài câu nữa rồi mới rút rìu ra.
Biến đi, thằng khốn.
Chúng ta cùng đánh người da trắng một ngày,
và giờ Mai Linh nghĩ có thể làm ăn trên địa bàn của Hợp Vi.
Thế là trái với hiệp ước và luân thường đạo lý.
Vì vậy hãy mang thuốc phiện đi chỗ khác, nếu không tôi sẽ thu,
và các anh sẽ phải giải thích với Mai Linh
tại sao các anh làm mất hàng và bị ăn đòn.
Tôi vẫn sẽ cho anh "ăn" rìu sau ba giây nữa.
Nghe đây, tao không biết mày nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra…
Đóng cửa theo lệnh của Sở Cảnh sát San Francisco
Nhanh lên! Đi xử chúng thôi!
- Anh thế nào? - Cửa ở ngay kia mà.
Im đi và kéo tôi dậy.
Cảnh sát đây!
Dừng lại!
Ê!
Đứng yên!
A Tam! Đứng lại!
Giơ tay lên cho tôi thấy!
Đừng lo về tay tôi.
Thế à? Cậu nghĩ mình có thể đá nhanh hơn súng bắn ư?
Họ cuối cùng cũng xây dựng lại được nơi này,
vậy mà các cậu và Long Tử lại phá nát nó.
Anh là người ngày nào cũng dẫn quân đến đây bắt bớ.
Vì ở đây hỗn loạn.
Chỉ từ khi cảnh sát các anh mạnh tay với Phố Tàu.
Trong cuộc bạo loạn, tôi đã ở đây để bảo vệ đồng bào cậu.
Chúng tôi không cần anh bảo vệ. Để yên cho chúng tôi làm ăn.
Việc làm ăn phi pháp.
Ý tôi là mọi cửa hàng cảnh sát đóng cửa…
với những quy định vớ vẩn. Mọi người đang chết đói.
Và cuộc chiến giành địa bàn này sẽ giúp họ được no bụng?
Chết tiệt!
Biến đi.
Thằng ranh.
Stone, đừng bắn! Rút thôi!
- Anh đang nói gì vậy? - Vụ ẩu đả kết thúc rồi.
Ta không ở đây để châm ngòi nó lần nữa.
- Rút thôi! - Chết tiệt, Bill.
Anh muốn nói gì à?
Từ khi cảnh sát trưởng qua đời, anh đã muốn lên thay.
Và anh đang kìm hãm chúng tôi.
Anh nói chuyện với cảnh sát trưởng mới kiểu đó à?
Anh chưa phải đâu.
CHIẾN BINH
Anh Greer đâu?
Này Greer!
Greer!
Anh Greer. Rất vui được gặp lại anh.
- 100 cho lô này? - Như đã thỏa thuận.
Trông có vẻ cũ.
100 thì súng cũ. 200 thì súng mới.
Tôi nói rồi mà. Anh chọn 100.
Tôi biết. Tôi chỉ muốn chắc chắn chúng hoạt động tốt.
Tôi đã tự tay kiểm tra tất cả.
Thế à? Và tôi phải tin anh?
- Này… - Này cái gì?
Anh nghĩ sẽ có người nhớ một gã Trung Quốc ngạo mạn ư?
Anh có gì muốn nói hả?
Một trăm đô.
Tôi phải công nhận gan anh to.
Một trăm đô.
Giờ thì biến đi.
Bỗng dưng chỗ nào ở Phố Tàu cũng có cảnh sát.
Ngày xưa chỉ có đơn vị Phố Tàu lố bịch.
Giờ tung nửa lực lượng đi đánh người.
Vì chính trị cả.
Người da trắng muốn tỏ ra cứng rắn trước bầu cử.
Nhưng sao phải đóng cửa tất cả các cửa hàng tôi thích?
Mãi mới tìm ra chỗ bán bánh trứng ngon, mà đùng một cái ông Cao Viễn đã biến mất.
Trong khi, Mai Linh vi phạm hiệp ước,
và ta không thể trả đũa vì đám cảnh sát chết tiệt.
Ta đang mất tiền bảo kê và mất người.
Phải tìm ra cách lách luật.
Tiểu Tuấn.
Vinh hạnh cho tôi quá.
Còn tôi thì đang bực quá.
Tôi đến đây vì người của tôi ra về tay trắng hai tuần liền rồi.
Tôi biết. Và tôi xin lỗi,
nhưng tháng trước cảnh sát bắt chúng tôi đóng cửa hai lần.
Đây là lúc khó khăn cho tất cả, nhưng thế không có nghĩa làkhông cần trả nợ.
Tôi rất sẵn lòng trả tiền bảo kê.
Nhưng tôi thấy giờ chúng tôi đâu được bảo vệ.
Ông muốn nói với tôi kiểu đó à?
Tôi không có tiền trả anh. Tôi chỉ trình bày hoàn cảnh.
Bố anh sẽ thông cảm…
Bố tôi không còn điều hành mọi việc.
Mà là tôi. Nên đừng nhắc đến ông ấy.
- Nếu ông ấy thấy anh lúc này… - Lão già khốn…
Hãy để Hồng lo liệu nhé?
Phải. Anh là sếp. Dù sao anh cũng không nên đi thu tiền.
Sếp.
Ông nên ăn nói cẩn thận.
Lo liệu đi.
Tiểu Tuấn! Này, này!
- Vừa rồi là sao? - Sao là sao?
Ngăn cản tôi kiểu đó.
Anh đánh một ông già.
Tôi chỉ àm cái việc không đừng được thôi.
Ông ta láo với tôi!
Anh sẽ không được tôn trọng nếu cứ mất bình tĩnh!
Đừng bao giờ thách thức tôi trước mặt người khác nữa.
Ngoài kia ngày càng nguy hiểm.
Khỉ thật.
Cảnh sát đang đến với quân số lớn hơn,
đóng cửa các cơ sở kinh doanh, làm tổn hại tài sản của ta.
Sự thống nhất có lẽ là vũ khí duy nhất để chống trả.
Tưởng Dao luôn giữ mối giao hảo với Long Tử,
nhưng sự thật là càng có nhiều băng đảng,
chúng ta càng bị chia rẽ.
Vì vậy, như đề nghị của các vị và theo các điều kiện các vị đề ra,
Tưởng Dao rất vinh dự được trở thành một phần của Long Tử.
Chúng tôi thề dâng hiến sức lực, xương máu và linh hồn…
cho Long Tử và thủ lĩnh Mai Linh.
Khổng Bá.
Tôi tin đây là quyết định khó khăn…
sau khi ông đã làm thủ lĩnh lâu như vậy.
Đúng thế.
Nhưng khi không được lựa chọn, việc lựa chọn trở nên rõ ràng.
Lý Dung nói ông là chiến binh giỏi
và trọng danh dự.
Tôi mong ông sẽ tham gia hội đồng bô lão của tôi.
Tôi rất vinh hạnh.
Thế thì…
chào mừng gia nhập Long Tử.
Tôi là người Ireland, sinh ra ở Dublin,
và tôi đau lòng, như bất cứ ai trong hội đồng này,
khi không thể thuê lao động Ireland.
Nhưng với giá gỗ hiện nay, tôi không có lãi.
Nếu ông không có lãi để trả một mức lương đủ sống,
thì tức là đang làm sai gì đó.
Mức lương tôi trả dân Trung quốc sống được.
Chó cũng sống được, nhưng thế không có nghĩa nó hợp lí.
Anh Leary, ta đã nói chuyện này rồi.
Chỉ cần anh nghiên cứu kinh tế học…
Tôi hiểu về kinh tế.
Vậy thì tại sao anh không giải thích cho tôi?
Vì rõ ràng ta đang thấy những con số khác nhau.
Tôi sẽ cho ông một con số. 25.000.
- Đó là gì? - Số dân Trung Quốc ở đây.
Chẳng đứa nào có thể bỏ phiếu.
Ông biết có bao nhiêu người Ireland ở San Francisco chứ?
- Tôi không biết. - Buckley biết.
Anh ta muốn thắng cuộc bầu cử đặc biệt đó.
Và tôi có 30.000 phiếu anh ta cần. Ông có bao nhiêu phiếu?
Anh đã ở trong hội đồng này đủ lâu để biết…
ta đều muốn tống khứ dân Trung Quốc, nhưng…
Nhưng điều đó không ngăn các ông…
tranh thủ kiếm tiền trong khi chúng vẫn ở đây.
Nếu tôi có thể cho anh thấy số tiền tôi đang trả cho thép và gỗ…
Vậy hãy thương lượng với nhà cung cấp!
Anh nghĩ tôi chưa làm thế ư? Tôi thương lượng suốt!
Đủ rồi. Ta đang đi vào bế tắc!
Ờ.
Đó là vì chẳng ai nói điều gì mới.
Chào mừng đến với chính trị, anh Leary.
- Giờ tôi tuyên bố ngừng họp. - Nhất trí.
Chết tiệt.
Anh có thâm niên và chính Flannagan đã tiến cử anh trước khi qua đời.
Vậy Buckley còn chờ gì nữa? Anh ta cần một cảnh sát trưởng mà.
Anh đoán anh ta có nhiều việc phải nghĩ.
Lúc này anh ta đang tập trung giữ ghế của mình.
Anh ta đã đưa anh chìa khóa thành phố khi anh bắt kiếm thủ đó.
Nó sẽ xảy ra. Và khi đó, anh sẽ rời Phố Tàu mãi mãi.
Anh nhớ em.
Anh nhớ gia đình mình.
Xin em hãy quay về.
Anh cứ rời Phố Tàu đi rồi ta nói chuyện tiếp.
Molly, Michael, thôi ngay.
Uống chút whiskey nhé, Bill?
Em cảm ơn.
Hai đứa nói chuyện thế nào?
Chắc là cũng ổn.
Còn vị trí cảnh sát trưởng?
- Sớm thôi. - Tốt.
Chú có một gia đình tuyệt vời, nhưng đông thành viên,
và anh rất muốn chúng rời khỏi nhà anh.
Michael, đừng làm thế với em nữa. Molly, trông em giúp mẹ.
- Cô quay lại Sonoma à? - Chỉ là một chuyến đi cuối tuần.
Vậy là có người quản lí nơi này khi cô đi vắng,
hay nó hoạt động dựa trên hệ thống danh dự?
- Siêu sẽ để mắt đến mọi việc. - Siêu ư?
Thế ai sẽ để mắt đến anh ta?
Có cảm giác dạo này cô ít ở đây.
Nhớ tôi à?
- Tình hình đang ngày càng tệ hơn. - Lúc này tôi không giúp được gì.
Vai cô sao rồi?
Bắt đầu có thể cử động rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.