Die ersten 200 Zeilen.
Bowfinger International Pictures.
Xin chào, đây là Cherisse của AT&T.
Chúng tôi đang thắc mắc liệu khoản thanh toán 543 đô la của bạn có đi chệch hướng hay không.
Bạn có thể gọi cho chúng tôi không?
Chỉ là lời nhắc. Chúng tôi không cần truy cập vào nơi cư ngụ của anh nữa...
để ngắt kết nối điện thoại của anh.
Chà. Kịch bản tuyệt vời.
Kịch bản hay.
Betsy, bây giờ hoặc không bao giờ.
Chúng ta sẽ làm một bộ phim.
- Bowfinger International Pictures. - Chính là Carol.
Làm thế nào để nói điều này? Tôi có lời mời đến Edmonton để làm diễn viên.
Đó là một vai nhỏ, nhưng tôi phải nhận.
- Anh cứ hứa với tôi... - Không!
- Nhưng đã tám tháng rồi. - Carol, đừng nhận việc đó.
Chúng ta sẽ làm một bộ phim. Tôi hứa với cô đấy.
- Nhưng trước đó anh đã hứa rồi mà. - Tôi biết.
- Hãy có mặt ở đây lúc 10g sáng ngày mai - Nhưng tôi không đủ khả năng...
- Làm ơn đi! - Nhưng anh luôn...
Đây là Dave. Nói sau tiếng bíp.
Dave, ngày mai anh có thể lấy cho tôi một chiếc Mercedes được không?
Tôi muốn anh tìm hiểu xem Jerry Renfro ăn trưa khi nào và ở đâu.
Cứ làm như vậy đi. Đừng nghĩ về nó. Cứ làm đi.
Anh là bạn của tôi.
Nào.
Xin chào?
Afrim? Bowfinger đây. Kịch bản tuyệt vời.
Vậy sao?
Anh đã viết một kịch bản tuyệt vời. Ngày làm kế toán của anh đã qua.
Ha! Anh ấy thích kịch bản của tôi!
Afrim? Afrim?
Có mặt ở đây ngày mai lúc 10g sáng
10g sáng Vâng thưa ông chủ.
- Slater. - Ai đây?
- Bowfinger. Đừng gác máy. - Tạm biệt.
- Có mặt tại đây lúc 10g ngày mai. - À, anh bạn, sớm quá vậy.
Cuộc họp lớn, 10g sáng. Làm ơn?
Mày tin tao phải không, Betsy?
Lời đầu tiên xin cảm ơn quý khách đã đến tham dự.
Tôi biết mọi thứ đã hơi chậm một chút.
- Rất chậm đấy. - Quá chậm.
Hãy để anh ấy nói.
Chúng ta không phải những gã to lớn. Chúng ta là những người nhỏ bé.
Trước đây chúng ta chưa bao giờ có cơ bắp, nhưng bây giờ thì có rồi.
Vì đêm qua tôi đã đọc một kịch bản...
mà mọi studio trong phố đều mong muốn.
Và làm thế nào chúng ta có được kịch bản này? Bởi vì Afrim ở đây...
là một nhà văn, đồng thời là kế toán và lễ tân bán thời gian.
Tôi đã nói, "Afrim, nếu anh có thể viết tốt cũng như anh có thể thêm ..."
Tôi thậm chí không cần phải kết thúc câu nói của mình. Mười hai ngày sau,
anh ấy đưa cho tôi... kiệt tác này.
- Ồ, cảm ơn ông chủ. - Được rồi.
Cho họ biết tiêu đề.
- "Mưa mũm mĩm." - Gì?
"Mưa mũm mĩm." Nói cho họ biết tại sao đi.
Người ngoài hành tinh xuống Trái đất trong những giọt mưa.
Yeah!
Làm cho những hạt mưa trở nên mũm mĩm.
Người ngoài hành tinh trong hạt mưa. Mưa mũm mĩm. Vào cuối bộ phim này...
khi người hùng của chúng ta, Keith Kincaid, nhìn lên ăng-ten của người ngoài hành tinh và nói,
"Gotcha, suckas!"
Ý tôi là, đó là một khoảnh khắc.
Anh bạn, tôi không biết.
Chỉ cần cho tôi đến chiều nay để chốt giao dịch.
Nếu không, anh có thể đi bất cứ đâu anh muốn.
Đến đây. Đến đây xem này.
Thấy xe của FedEx không?
Hàng ngày nó giao các giấy tờ quan trọng cho mọi người trên khắp thế giới.
Và một ngày nào đó, nó sẽ dừng lại ở đây...
và một người đàn ông sẽ đi lên...
và tình cờ ném một vài gói FedEx lên bàn của tôi.
Và tại thời điểm đó, chúng ta...
Và ý tôi là tôi... sẽ rất quan trọng.
- Chà. - Bây giờ, hôm nay...
Tôi có một cuộc họp rất quan trọng với Jerry Renfro.
Nếu mọi chuyện diễn ra theo cách tôi nghĩ là nó sẽ được,
Tôi sẽ gặp các bạn tại lễ trao giải Oscar.
Làm tốt lắm, Dave. Công việc tuyệt vời.
Anh phải trả lại sau 45 phút. Tôi phải đem nó đi rửa đấy.
Renfro đã rời đi chưa?
15 phút trước. Có lẽ bây giờ anh ấy đang ở nhà hàng.
Nếu điều này diễn ra như tôi nghĩ, tôi sẽ cho anh làm người quay phim.
- Anh có biết điều đó có nghĩa là gì không? - Có nghĩa là anh sẽ sống theo lời hứa của mình?
Đúng vậy.
Và, nếu bộ phim này được thực hiện, tôi sẽ cho anh chiếc xe van của tôi.
Xe van của tôi mà.
Cho tôi ngồi cạnh Jerry Renfro được không? Cảm ơn anh.
Này, Tony, anh có khỏe không?
Uh-huh. Không. Gửi lại hợp đồng.
Uh-huh. Net, net?
Nếu tôi định bỏ 85 triệu đô la vào một bộ phim về tuyết lở,
Tôi phải biết tuyết ở đâu.
- Uh-huh. - Và tốt hơn là Aspen.
Và tôi muốn biết thằng khốn nào sẽ làm chỉ đạo.
Chúng ta phải tìm đạo diễn.
- Ai là ngôi sao của tôi? - Lấy cho tôi một danh sách.
- Anh ấy phải trở thành diễn viên quốc tế. - Tôi cần một ngôi sao quốc tế.
- Ai là ngôi sao của tôi? - Còn Kit Ramsey thì sao?
Kit Ramsey là ngôi sao hành động nóng bỏng, quyến rũ nhất thế giới.
Khi tôi nghĩ nên có mặt Kit Ramsey trong bộ phim tuyết lở này,
Tôi cảm thấy rất thoải mái.
Tôi sẽ không tham gia vào một cuộc chiến đấu thầu với...
bởi vì ngay cả khi Kit Ramsey quan tâm, chúng tôi có thể không muốn Kit Ramsey.
Anh có tin được điều này không?
Bây giờ họ cố gắng cho chúng tôi biết ai sẽ là người trong phim của chúng tôi.
Lấy cho tôi Kit. Nhận cho tôi Kit ngay bây giờ.
Đừng bắt tôi chờ máy, anh mới là người phải chờ máy.
Bắt tôi phải chờ thì anh là người đã chết.
Này, Jerry, anh có khỏe không? Bobby Bowfinger, hãng phim Bowfinger.
Chúng tôi đã làm việc với điều đó vài năm trước.
Cái gì?
Bộ phim nổi tiếng à?
Này. Xin chào, Kit. Anh khỏe không?
Anh bạn ơi! Dolores thế nào?
Tốt. Anh là người xếp hàng đầu tiên cho kịch bản đấy, Kit.
Anh không thể là người đầu tiên nữa.
- Tôi có thể nói chuyện với anh ấy không? - Hả?
- Tôi có thể nói chuyện với Kit không? - Chắc chắn rồi. Này, Kit?
Có một bất ngờ cho anh. Kit? Kit? Tôi không nghe được...
Đường dây không tốt?
Vâng. Những chiếc điện thoại di động này thật tệ.
Universal đang cầu xin tôi về kịch bản này, nhưng tôi không muốn đưa nó cho họ.
Họ đã vặn tôi một lần. Anh nên xem qua.
Để tôi xem.
Hãy xem nó đi.
- Khởi đầu hay đấy. - Đúng vậy, phải không?
- Tất cả điều này. Đúng vậy. - Đúng.
"Gotcha, suckas!" Wow, đó là một câu cửa miệng.
Câu đó không hay sao?
Tôi vừa xem áp phích.
Hãy mạo hiểm ngay hôm nay. Tôi sẽ theo với kịch bản này.
Anh mang cho tôi kịch bản này và Kit Ramsey,
và anh sẽ tự mình quảng bá phim, Bobby.
Uh, được rồi. Cảm ơn.
Xin cảm ơn.
Tôi yêu những gì anh làm. Đây là danh thiếp của tôi.
Cứ giữ lấy.
Gì vậy?
Quảng bá phim! Quảng bá phim!
Anh không biết ai biết Kit Ramsey phải không?
Chết tiệt, Hal! Tôi là ngôi sao hành động da đen lớn nhất trên thế giới!
- "Hasta la vista, baby" của tôi đâu? - Anh đang nói gì vậy?
"Hasta la vista" là câu nói của tôi.
Nếu Arnold Schwarnzencracker bắt đầu nói những câu như thế,
thì tốt hơn hết anh nên đảm bảo rằng Kit Ramsey có câu đó để người khác chú ý.
- Trong kịch bản có phần đó mà. - Khi nào?
Anh nói, "Tôi rất vui được gặp anh, Cliff."
Sau đó, anh đẩy anh chàng bay qua vách đá.
Như vậy sẽ bắt khán giả phải suy nghĩ.
Họ phải biết tên của anh chàng là Vách đá,
rằng anh ta đang ở trên vách đá, còn tên Cliff và chữ vách đá đó đồng nghĩa với nhau.
Đúng là hại não. Chúng ta đang cố gắng làm phim điện ảnh, không phải là phim thường.
Anh phải chủ động chứ!
Tốt hơn hết anh nên tìm cho tôi một câu thoại hay như lần tôi nói với Tommy Lee Jones,
"Mẹ chúng mày" và làm nổ tung bộ não của anh ta.
Anh biết chuyện gì đang xảy ra ở đây không?
Đây là một ví dụ khác của người da trắng đã tìm tất cả các cụm từ hay nhất...
và sau đó đưa chúng cho Arnold hoặc Stallone.
Chính xác là.
Và Thành Long và Van Damme.
Họ thậm chí không nói tiếng Anh tốt.
Có những thứ đang bị che đậy. Tôi chỉ vừa mới phát hiện ra một vài thứ.
Vào trong đi. Tôi rất vui vì anh đã ở đây. Vào đây.
Mọi người đến đây ngay. Đến đây.
- Anh đang nói về cái gì? - Nhìn này. Chỉ cho vui thôi...
Tôi đã quét kịch bản trong máy tính để xem bao nhiêu lần...
cái chữ "K" xuất hiện trong kịch bản.
Chữ "K" xuất hiện trong kịch bản này là 1.456 lần.
Kết quả chia hết cho ba.
- Vậy anh đang nói gì? - Tôi đang nói gì à?
"K.K.K" xuất hiện trong tập lệnh này 486 lần đấy.
Kit...
- Bệnh nặng rồi. - Họ đang chơi anh.
- Tôi đã bị chơi. - Đó thực sự không phải là trường hợp ở đây.
Đây là một kịch bản tuyệt vời. Đó không phải là Shakespeare, mà là...
- Anh vừa nói gì? - Tôi đã nói, đó không phải là Shakespeare, mà là...
Không phải là Shake... Không phải Shake...
Anh có nghe thấy anh ấy đang làm gì không?
Vâng. Tôi biết anh ấy đang làm gì. Tôi chỉ không thể đặt ngón tay của tôi vào nó.
Ừ. Anh ấy đang làm gì vậy?
- Shakespeare, Freddy, Shakespeare! - Shakespeare.
- Lắc-a-giáo. Thằng lắc giáo. - Lắc-giáo!
- Bây giờ tôi là một kẻ lắc giáo. - Kit!
- Gọi tôi là thằng lắc giáo hả? - Đó không phải là ý nghĩa của nó!
Vậy là do trí tưởng tượng của tôi, hả? Tất cả là do tôi tưởng tượng ra.
Họ không cài chip máy tính vào não của LaToya Jackson.
Do cô ấy hành động như vậy hả?
Tôi cho rằng Teddy Kennedy không phải là 1/16 người da đen phải không?
Teddy Kennedy?
Anh ấy không giống những Kennedys khác. Nhìn anh ấy đi! Anh ây khác biệt!
Tôi cần gọi vài cú điện thoại.
Ừ, gọi đi. Gọi cho Arnold và Sly!
Và Van Damme và Thành Long. Nói với họ rằng kẻ lắc giáo nói xin chào!
Mở cửa xe cho tôi nhanh như anh mở cửa cho Tom Hanks!
- Vâng, ông Ramsey. - Đợi chút. Anh là ai?
Họ vừa đưa cho tôi. Giao kịch bản từ hãng Paramount.
- Tôi không mong không có kịch bản nào từ Paramount. - Ý tôi là hãng Universal.
- Có lẽ vậy. Nào. - Anh phải ký vào.
- Tôi không ký cái chết tiệt. - Hay mà. Kịch bản này là "Buttah."
- Cái gì? - Buttah, Buttah. Kịch bản này là Buttah.
No comments yet. Be the first to leave one.