Die ersten 200 Zeilen.
Xin chào. Tôi đến đúng giờ chứ?
Vui lòng xuất trình giấy tờ tùy thân.
Tôi có câu hỏi rằng vé của tôi được mua bởi công ty,
tôi có thể được tính số dặm bay chứ?
Không, không có số dặm bay cho vé này.
Tôi hiểu. Đừng bận tâm.
Cửa lên máy bay tại cửa số 3.
Cảm ơn.
Để tôi giúp cô.
Vâng.
Kinh doanh hay đi du lịch?
Cả hai, tôi hy vọng thế.
Cô làm nghề gì?
Tôi là một người mẫu.
Xin lỗi, tôi nên nhận ra điều đó.
Cảm ơn.
Sàn diễn hay quảng cáo?
Sàn diễn.
Và ngài, ngài làm gì thưa ngài?
- Cô đang giết tôi đó. - Sao cơ?
Cô nói "ngài"
và tôi bị vùi xuống tới tầng thứ 5 của địa ngục.
Tôi phải làm gì đó với mái tóc của tôi.
Tôi là nhà phê bình âm nhạc. Tôi biết, thứ âm nhạc khủng khiếp.
Không phải chứ. Rock phải không?
Giờ cô đang cố trở lên thân thiện.
Nhạc cổ điển.
Tôi hiểu.
Bạn trai đầu tiên của tôi là một nhạc sĩ nhạc cổ điển.
Vâng, đó là những gì anh ấy đã nghiên cứu.
Tên cậu ta là gì?
Không, anh ấy không hề nổi tiếng.
Anh ấy đã gửi trong một vài bản bị trả lại khi chúng tôi còn ở cùng nhau,
nhưng chúng đã chẳng bao giờ được xuất bản.
Hoặc được in. Lời bài hát là gì?
Lựa chọn bất kỳ bản nào cô thích và tôi sẽ làm nó trở nên nổi tiếng.
Pasternak. Gabriel Pasternak.
Pasternak...
nếu tôi biết điều đó, tôi sẽ nói với cô tôi là người đào mộ, không phải nhà phê bình.
Anh ta đã bảo vệ tiểu luận tại "Nhạc viện Âm nhạc"
khi tôi là chủ tịch của hội đồng. Tôi đã xé anh ta thành từng mảnh.
Vâng, tôi đang ở với anh ấy thời gian đó.
Những gì ông đã làm với anh ấy thật đáng sợ.
Anh ấy nằm lỳ trên giường một tuần sau khi đọc bài phê bình.
Đôi khi tôi phải phá bỏ những sĩ diện cá nhân của những gã kém phẩm chất
để bảo vệ đôi tai của người nghe.
Có lẽ tôi đã sai trong một vài trường hợp, nhưng trong trường hợp này...
Những bản nhạc của anh ấy thật...
kỳ quái đáng sợ.
Cô vẫn còn liên hệ với anh ta chứ?
Chúng tôi đã không kết thúc trong một hoàn cảnh tốt đẹp.
Nhưng tôi vẫn thích anh ấy. Anh ấy là một người tốt.
Có thể, nhưng nếu cô xuất hiện giống như một mẩu như thế tới một hội đồng
đó có phải là điều gì sai trái với cô.
Gabriel Pasternak! Làm sao tôi có thể quên được anh ta chứ?
Chúng tôi đã chế giễu về điều đó trong vài tháng.
Xin lỗi đã cắt ngang, nhưng tôi đã nghe những gì ông nói.
Thật sự bất ngờ!
Gabriel Pasternak là một học sinh của tôi
tại trường Tiểu học Palomar.
Tôi đã phải nói với cậu ta rằng cậu ta bị lưu ban.
Tôi có thể quả quyết với ông là: trẻ con có rất nhiều vấn đề.
Tôi chưa từng thấy bất kỳ điều gì giống thế trong suốt 30 năm làm giáo viên.
Cậu ta la hét,
và khóc lóc giống như đứa trẻ sơ sinh vậy.
Cô Leguizamón?
Ignacio Fontana. Cô nhận ra em chứ?
Ignacio Fontana!
Thật không thể tin được. Có một kết nối trên không trung ở đây.
Không phải Pasternak là một bạn học của em sao?
- Cậu là bạn của em nhỉ? - Những người bạn thân.
Tội nghiệp chàng trai đó, chúng ta đã là những nỗi kinh hoàng đối với cậu ta.
Điều này thật quá lạ lùng.
Tôi là giám đốc tại Home Depot,
nơi chàng trai tâm thần mọi người đã nói từng làm việc một thời gian.
Cậu ta luôn có vấn đề với các khách hàng, vì thế chúng tôi buộc phải sa thải cậu ta.
- Và khi tôi... - Xin lỗi.
Còn ai khác biết Gabriel Pasternak nữa không?
- Tôi. - Tôi nữa.
Tại sao?
Tại sao mọi người cùng ở trên chiếc máy bay này?
Có phải mọi người tự mua vé không?
Tôi làm trong nghề bất động sản, họ đã gửi nó cho tôi để đi kiểm tra một nông trại.
Tôi có một cuộc gặp với Bộ trưởng Du lịch.
Họ đã mua vé này.
Tôi giành được vé của tôi trong một trò xổ số.
Tôi đã không thể thay đổi ngày bay. Tôi buộc phải bay ngày hôm nay.
Gabriel Pasternak là cơ trưởng trên chuyến bay này.
Chúng tôi đã được đào tạo cùng nhau, chúng tôi là những người bạn.
Sau đó anh ấy yêu cầu tôi ra ngoài, và khi tôi từ chối, anh ấy bắt đầu...
Đừng bận tâm.
Sau khi cất cánh, anh ấy đã mang cafe đến buồng lái.
Khóa cửa, các phi công thì không trả lời,
tôi rất sợ! Tôi không biết phải làm gì!
Tôi đã lừa dối anh ấy rằng chỉ có anh ấy là bạn.
Với anh ta.
Gabriel! Gabriel, cậu có trong đó chứ?
Tôi là Victor,
Victor Jensen!
Nói gì đó với tôi đi, làm ơn.
- Ông là ai? - Tôi là bác sĩ điều trị tâm thần của anh ta trong một vài năm.
Khi tôi tăng các khoản phí của tôi, anh ta trở lên điên loạn và không gặp tôi nữa.
Mở cửa đi, Gabriel! Nghe này!
Đó không phải là lỗi của cậu. Cậu chỉ là một nạn nhân!
Tôi đang nói với cậu, đơn giản và dễ hiểu:
đó là lỗi của cha mẹ cậu những người đã hủy hoại đời cậu!
Họ đòi hỏi ở cậu quá nhiều ngay từ khi cậu mới sinh ra,
họ đã trút bỏ hết những thất vọng của họ lên cậu!
Họ phải chịu trách nhiệm cho những đau đớn của cậu!
Gabriel, không có ai ở đây...
có bất cứ điều gì để trả thù cho những đau đớn đó!
Đoạn phim đã lấy cảm hứng cho cơ phó Andreas Lubitz của Germanwings
kẻ đã sát hại 150 hành khách trên chuyến bay từ Tây Ban Nha về Đức.
Tưởng nhớ những hành khách xấu số trên chuyến bay 9525. R.I.P all them!
Xin chào. Bữa ăn một người nhỉ?
Tôi thấy cô rất giỏi toán đấy.
Vâng, một người.
Bất kể chỗ nào ông thích.
Đồ ăn đặc biệt hôm nay có đậu lăng và cháo.
Ngon đấy!
Ông ta gọi món chưa?
Người đàn ông đó đến từ quê của cháu.
Ông ta là kẻ cho vay nặng lãi, một kẻ cướp.
Ông ta bán đấu giá ngôi nhà của chúng cháu.
Vì ông ta, bố cháu đã tự sát.
Hai tuần sau đám tang,
ông ta đã cố cám dỗ mẹ cháu.
Ông ta không bao giờ để mẹ cháu yên vì thế mẹ con cháu chuyển tới đây.
Cô có biết bao nhiêu lần
cháu đã mơ ông ta đứng
ngay trước mặt cháu?
Cháu sẽ nói vài điều.
Nói điều gì?
Bố cháu tự vẫn vì kẻ này,
và cháu chỉ mắng chửi hắn ta hay sao?
Hãy bỏ ít thuốc chuột trong đồ ăn của ông ta.
Có một ít ở trong kho.
Một lượng vừa đủ và tim hắn ta sẽ ngừng đập trong vòng 5 phút.
Có nhiều việc không?
Không có nhiều lắm trong điều kiện thời tiết...
Tôi đã cố kiếm sự chú ý của cô trong một lúc.
Cô cần thân thiện đối với khách hàng của mình, cô bé.
Xin lỗi. Ông có thể gọi món chứ?
Khoai tây chiên với trứng chiên.
Tôi sẽ gọi thêm nếu tôi vẫn còn đói.
- Đồ uống thì sao? - Coca ăn kiêng.
Coca ăn kiêng sao?
Coca ăn kiêng.
Khoai tây chiên, trứng chiên.
Có cần tôi viết nó ra không?
Cháu ghét ông ta.
Làm cho ông ta khoai tây chiên với trứng chiên.
Cô mất trí sao? Muốn cháu đi tù sao?
Đi tù?
Ai sẽ khám nghiệm tử thi co giật chứ? FBI sao?
Khoai tây chiên với trứng chiên.
Họ sẽ nghĩ là cholesterol đã giết hắn ta.
Chỉ cần nấu bữa ăn cho ông ta, được chứ?
Tôi có thể biết quan điểm của cô chứ?
Cô trông giống một cô gái thông minh. Lại đây.
Kiểu nào cô thấy tốt hơn? Kiểu này?
CUENCA = AN TOÀN.
Hay kiểu này?
Kiểu màu đỏ.
Kiểu màu đỏ. Chờ chút.
Không phải tôi trông quá nghiêm túc chứ?
Không, tôi nghĩ kiểu này trông ổn.
Cảm ơn cô.
Bên cạnh đó, nhà tù không phải là xấu.
Nó chỉ làm cho tên tuổi xấu đi.
Họ cho cháu ăn, cháu không phải trả tiền thuê,
cháu không có gì phải lo lắng.
Và nếu cháu kết bạn với những người tốt, cháu có thể có khoảng thời gian tốt đẹp.
Cháu chơi bài...
Cô đã ở tù rồi sao?
Một thời gian.
Và ta cảm thấy ở đó tự do hơn ở đây.
Điều này thật tồi tệ.
Cháu đã làm gì?
Chẳng có gì cháu phải tiếc nuối.
Và ông ta đang chạy vào chức thị trưởng!
Đồ khốn kiếp. Cô có thể tin được điều đó không?
Tất nhiên. Những kẻ khốn thống trị thế giới.
Tỉnh ra đi, nhóc con!
Vậy?
Chúng ta sẽ cho cộng đồng một ân huệ chứ?
Tuyệt lắm!
Cô đã làm điều đó.
Đừng có ngây thơ như thế cháu không biết.
Gì cơ?
Đó là quê hương của chúng ta.
Mọi người đều muốn những kẻ này bị trừng trị để có được những gì họ xứng đáng,
nhưng không có ai sẵn sàng giơ tay lên cả.
Tự trọng lên, nhóc.
Vì một lần trong cuộc sống khốn khổ của cháu, cháu cần phải làm điều gì đó đáng giá.
- Cháu sẽ không làm gì cả. - Cháu không sao?
Cháu ở đây để tranh cãi thay vì mang đồ ăn ra khỏi hắn ta.
Bình tĩnh.
Cháu không có gì phải lo lắng.
Nếu có một cuộc điều tra, ta sẽ nói ta sử dụng thuốc diệt chuột ở trong bếp
No comments yet. Be the first to leave one.