Die ersten 200 Zeilen.
Loretta, tỉnh lại đi!
Đừng bỏ anh.
Em đừng chết mà!
Sắp tới nơi rồi.
- Ta gần tới rồi, Loretta. Cố lên nào. - Anh ơi…
Na Almera!
Đây.
Cho cô ấy nằm xuống đây.
Đến nơi rồi.
Giúp chúng tôi với.
Đặt cô ấy nằm xuống.
Lạy Cha chúng con trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng.
Nước Cha trị đến.
Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.
Xin Cha cho chúng con lương thực hằng ngày.
Và tha nợ chúng con,
như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.
Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ.
Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng.
Nước Cha trị đến.
Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.
Loretta?
Loretta?
Na Almera…
Loretta?
Loretta, tỉnh lại đi! Loretta!
Loretta!
Loretta, tỉnh dậy đi!
Tôi đưa em gái đến đây để cứu nó,
nhưng giờ nó chết mất rồi!
Tỉnh lại! Tỉnh lại đi, Loretta!
Na Almera, chúng ta phải làm sao đây?
Loretta!
Loretta, tỉnh lại đi!
Tỉnh lại đi, Loretta!
Na Almera, chuyện gì thế này?
Loretta bị làm sao vậy?
Loretta!
Có lẽ vẫn còn cách khác đấy, con trai ạ.
Anh có muốn Anton được rửa tội
theo đức tin của nhà thờ mà chúng ta vừa cùng thề nguyện không?
Muốn ạ.
Anton, cha rửa tội cho con
nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần.
Amen.
Xin lỗi vợ nhé, mãi anh mới tìm được chỗ đỗ xe.
Không sao.
- Cảm ơn cô. - Không có gì.
- Eileen! - Chào.
- Ừ. - Vâng.
- Chào bé cưng! - Gặp cậu mừng quá.
- Xin chào! - May mà cậu đến được.
Chào anh Clark.
- Chúc mừng nhé. - Ừ.
Cảm ơn anh.
Lần trước ta gặp nhau, bé Anton còn chưa ra đời.
Lâu quá mới gặp lại nhau đấy.
Dạo này chúng ta chỉ gặp nhau ở nhà thờ thôi.
- Đúng đó. - Trong đám cưới, lễ rửa tội, lễ viếng.
- Nhưng nhìn anh ổn đấy chứ. - Ừ.
Hẳn là ăn nên làm ra lắm.
Cũng không tệ.
- Chào bé Anton! - Nhìn chú này!
Cháu giống bố Bob quá.
Cũng giống mẹ Janet nữa.
Dù sao thì hai người cũng giống nhau mà.
Cô có khiếu đấy, Eileen!
Hai người chưa có kế hoạch gì sao?
Này, chúng ta cũng đâu còn trẻ nữa.
Ơ, anh nói gì vậy? Đừng có đề cập tới chuyện đó.
- Vợ ơi? - Sao?
Anh không muốn khẩu nghiệp đâu, nhưng mà…
Janet bị làm sao vậy?
Cô ấy từng là hoa hậu mà nhỉ?
- Không, là người mẫu quảng cáo. - Ừ, người mẫu quảng cáo.
Ở tuổi đó mà cô ấy như vậy là đẹp rồi.
Đẹp ấy hả?
Ừ.
Em mới đẹp chứ.
Anh cần gì hả? Hay anh đã làm gì rồi?
Trời.
Anh chỉ muốn nói là anh mừng vì đã cưới được em,
dù không vượt qua được tiêu chuẩn của bố em.
Mai anh đừng quên tặng hoa đấy.
Anh phải thường xuyên gây ấn tượng với bố em.
Xin lỗi vợ nhé.
Anh quên mất là mai phải gặp khách hàng.
Yên tâm, anh chỉ về muộn thôi. Hứa đó.
Được thôi.
- Em chắc chứ? - Chắc mà.
NGUY HIỂM HÀNG RÀO ĐIỆN
KÊNH 3
KÊNH 4
Bố.
Con Eileen đây.
Con không đói.
Chắc lát nữa con sẽ ăn.
Bố biết tính con mà. Khi đã đói rồi là không gì cản nổi.
Còn bố thì sao? Bố có đói không?
Mà thôi bỏ đi, bố ạ. Con thấy đồ ăn ở đây rồi. Kinh lắm.
Bố đừng lo.
Ngay khi bố tỉnh dậy, con hứa sẽ bảo Luz nấu món callos mà bố thích.
Bố?
Bố ơi?
Y tá…
Bố, con Eileen đây!
Bố ơi.
Tôi không cần cô…
Y tá!
Y tá!
Y tá!
Bố?
Bố ơi!
Bố!
Bố!
QUẦY Y TÁ
Em biết ngay là sẽ thế này mà.
Em còn quá nhiều câu hỏi mà sẽ chẳng bao giờ được giải đáp.
Vợ à…
Em biết là bố không được tỉnh táo mà.
Lời bố nói lúc đó không phải lời thật lòng đâu.
Nên xin em…
Đừng để bụng làm gì.
Lúc mẹ em mất thì lại khác.
Bố đã chăm sóc em.
Nhưng em lại không chăm sóc được cho bố.
Làm bố mẹ là vậy mà, Eileen.
Đó có phải nghĩa vụ đâu.
Em thì biết gì về việc làm bố mẹ chứ.
Em còn không sinh được cháu cho bố mà.
Anh xin lỗi.
Anh.
- Cho em xin lỗi. - Không sao.
Không. Em không có ý đó.
- Em rất xin lỗi. - Không sao.
Anh hiểu mà.
- Em xin lỗi. - Không sao.
Không sao mà.
Giờ bố mẹ cháu đã được ở bên nhau rồi, Eileen.
Tiếc là họ không có cháu nội.
Nhưng vẫn chưa quá muộn đâu.
Nhanh lên nhé.
Cháu xin phép.
Mẹ ơi!
Julia!
Gì vậy? Sao thế con?
Con không muốn động vật!
Con không muốn ảo thuật gia!
Con không muốn động vật!
- Con muốn tiên cá! - Mẹ đã nói dù là sinh nhật con nhưng…
- Không muốn động vật! - …sẽ không chiều theo ý con mà.
Con không muốn ảo thuật gia!
Con muốn tiên cá cơ!
Con không muốn động vật!
Thôi đi!
Con làm mẹ bực rồi đấy.
Nhưng con không thích!
Vui quá!
Các cháu có muốn xem ảo thuật không?
- Có ạ! - Có ạ!
Món lợn sữa quay ở bên kia. Mọi người thử đi nhé. Vừa dọn lên đấy.
Chúa ơi, Leen.
Cậu may mắn thật đó.
Sao cậu lại nói vậy?
Cậu không gặp mấy chuyện nhức đầu thế này.
Thời gian là của cậu. Tiền bạc cũng là của cậu hết.
Một đời bình an đó, gái ạ. An yên trọn đời.
Cậu hơi quá rồi đó gái. Thôi đi.
Gã chồng trời đánh của tớ lại thoát rồi.
Tớ tưởng anh ấy bị cúm?
Ừ, đúng. Nên lão mới thoát được nữa đó.
Mà cảm ơn cậu đã tới nhé.
Cậu chịu ra ngoài trở lại là tốt rồi.
Tất nhiên, tớ thương đứa con đỡ đầu này nhất mà,
sao bỏ lỡ sinh nhật của nó được.
Có mà con đỡ đầu duy nhất của cậu ấy.
Như nhau cả thôi.
Thế cậu đã gặp bác sĩ Lester chưa?
Thụ tinh trong ống nghiệm ấy?
Cậu vẫn muốn làm chứ?
Nhưng không ai ép cậu hết, Leen ạ.
Tớ không biết nữa. Cũng lâu rồi.
Cậu đã cân nhắc việc nhận con nuôi chưa?
Bọn tớ đã cân nhắc mọi thứ, nhưng Clark có quá nhiều vấn đề.
Tớ hiểu.
Chắc do anh ấy thấy tội lỗi đấy.
Mà cũng không trách được, cơ thể của anh ấy mà.
Mệt mỏi lắm nhỉ?
Nhưng nếu muốn đủ nhiều thì ta sẽ có thôi.
Chỉ cần thể hiện ra là được.
Nhưng phải là khi ta thật sự muốn cơ.
Cả hai vợ chồng phải thật sự muốn mới được.
Rồi anh ấy sẽ nghĩ lại thôi.
Nào, mình uống thôi!
Dô!
Nếu trong kiện hàng đó không có gì,
người bị bắt sẽ là anh, nên đêm nay cũng không hẳn là công cốc.
Trời ạ.
- Là cái này. - Cái này hả?
Chắc không có ma túy đá trong đó đâu ạ.
No comments yet. Be the first to leave one.