Die ersten 200 Zeilen.
Hãy đến đây các cháu và hãy lắng nghe,
câu chuyện ta kể như là một bài học đi.
Một bài học mà ngày nào đó có thể giúp các cháu an toàn.
Nên hãy lại gần ta và nghe cho rõ đây.
Đó là câu chuyện về đứa trẻ xinh đẹp
với chiếc mũ nhỏ màu hồng.
Sự ra đời của cô bé là món quà tới bậc làm cha mẹ cô
trong thời kỳ đau khổ và đói kém.
Tất cả người dân trong làng đều đồng ý
rằng cô là đứa trẻ xinh đẹp nhất.
Nhưng cô bé đã bị đổ bệnh,
và đã được báo trước rằng
mùa đông đầu tiên cũng sẽ là mùa cuối cùng của đời cô bé.
Cha cô không phải là người chịu đựng những chuyện như vậy một cách thụ động,
và những lời thì thầm nói về một nữ phù thủy
có sức mạnh chữa khỏi được mọi bệnh tật.
Chuyện được yêu cầu ở đây là cha cô phải dũng cảm
và tin tưởng vào bóng tối.
Thế là ông đã dũng cảm,
và ông đã tin tưởng.
Nhưng khi nữ phù thủy đó chữa khỏi bệnh,
bà ấy đã để lại cho cô bé một món quà.
Rồi đứa trẻ đã được ban tặng cho Khả năng Ngoại cảm.
Mọi người đều tưởng họ muốn cô nói cho họ về tương lai sau này,
nhưng rồi chẳng ai muốn nghe những gì cô đã thấy và kể lại nữa.
Dù sao thì, đối với bọn họ
chỉ có kết cuộc cay đắng ở tương lai đang đón chờ thôi.
Và bản thân cô cũng chắc chắn về chuyện đó.
Vì chuyện đã sớm sáng tỏ...
rằng cô cũng có sức mạnh theo những cách khác nữa.
Dường như cô sẽ không tha cho bất kỳ ai.
Ngay cả cha cô,
người mà đã vì cô mà hy sinh rất nhiều.
Và thế là, dân làng ra lệnh
cho đứa trẻ trở về với bóng tối nơi nó thuộc về.
Cô tránh xa mọi người, ở sâu trong khu rừng,
một mình,
không có ai chơi cùng.
Nhưng mà cô vẫn có cách của riêng mình
để kết bạn.
Nên là các cháu phải cẩn thận với những món quà.
Hãy cẩn thận với những kể trao cho món quà ấy.
Và hãy cẩn thận với những kẻ chỉ biết có hạnh phúc mà tước đoạt chúng.
TRUYỆN CỔ KỲ DỊ
Những câu chuyện cổ tích đều có cách thú vị
dễ dàng đi vào đầu bạn.
Tôi không nhớ mình đã ở đâu, hoặc khi nào,
lần đầu tiên nghe câu chuyện
về đứa trẻ xinh đẹp với chiếc mũ nhỏ màu hồng.
Chỉ là cảm giác như là tôi luôn biết chuyện đó thôi!
Tôi tự hỏi làm sao mà ai đó có được
câu chuyện cổ tích của riêng họ kể về họ.
Và tôi thậm chí cũng muốn được như vậy.
Thì bạn phải trải qua rất nhiều rắc rối khủng khiếp.
Rồi hầu hết thời gian, vài chàng hoàng tử
xuất hiện và đánh thức bạn dậy bằng mọi cách.
Nhưng tôi không thấy chàng hoàng tử nào ở đây cả.
Chỉ có em trai tôi mà thôi.
Thằng bé theo mọi nơi mà tôi đi,
và tôi phải chia sẻ mọi thứ với thằng bé.
Nhưng ít nhất thằng bé là của tôi.
Sao chị lại mặc như vậy?
Chị sắp tới gặp John Stripp.
Và vợ ông, nếu mà ông có.
Mẹ đoán là ông ấy cần một quản gia.
Nhưng sao màu môi chị lại lạ như vậy?
Được rồi.
Nếu như chị thậm chí mà thấy Streuselkuchen (món bánh vụn)
thì em sẽ là người đầu tiên được biết.
Được không?
Có đọc được không?
Dạ... Không. Tuy nhiên, cháu có thể nấu nướng và giặt giũ.
Cha cháu làm nông dân đúng không?
Đã từng là vậy.
Cha đã qua đời vì khoản tiền thù lao của ông.
Giờ chỉ còn mỗi mẹ thôi, và bà làm mọi việc có thể.
Ta cho rằng bà ấy có thể làm những việc quý giá
cho đến khi cơn dịch bệnh khủng khiếp này chấm dứt.
Người ta bảo vùng đất này bị nguyền rủa.
Chỉ với sự bất tài của đàn ông,
thì rất nhiều chuyện là như vậy.
Và thực sự, toàn bộ chế độ đó rất chi là vô lý.
Ý cháu là, thật vô nghĩa khi nhà cháu còn nợ vài giám mục
vụ mùa thu hoạch, và thậm chí chẳng còn lương thực để nuôi sống cả nhà nữa rồi...
Cháu sẽ làm việc thật tốt để hạn chế số lượng từ
phát ra từ miệng của cháu.
Vâng, thưa ông.
Cháu sẽ làm việc thật chu đáo cho lão già nghèo khổ này đúng không?
Thay vào đó hay thử nói "quý tộc" đi.
Vâng...
Quý tộc.
Đúng là cô bé ngoan.
Ta nghĩ cháu sẽ nhận ra khách của ta sẽ thích lắm đây.
Giờ ta có chuyện muốn hỏi cháu.
Cháu vẫn là trinh nữ đúng chứ?
Dạ sao cơ?
Cháu có thể xin mọi điều mà cháu muốn,
nhưng mà câu hỏi của ta thì vẫn còn.
Cháu có...
còn trinh không?
Chuyện gì xảy ra nếu tôi xông đến và tát ông ta nhỉ?
Liệu lòng bàn tay của tôi có tự hào không?
Liệu tôi không cảm thấy gì thì sao?
Bộ mỉm cười với ông ta thì sẽ chết người à con?
Chỉ cần nói "cảm ơn" không được sao?
Ông ta không cần quản gia.
Con không thể ở lại đây, Gretel.
Sao lại không?
Bởi vì nhà này không còn đủ phòng nữa.
Nhà này đã quá đông hồn ma rồi.
Những con ma đói,
giờ mọi thứ đã mất hết cả rồi.
Cha con đang ngồi ngay đó.
Và mẹ sắp đi theo ông ấy sớm thôi.
Mẹ không nên nói vậy mà.
Con hãy mang theo em con, và mau đi đến tu viện đi.
Tự ném giày con vào các sơ,
và cầu nguyện họ cho vào đi.
Hansel sẽ không bao giờ được mời vào tu viện đâu.
Với cả con sẽ không bao giờ được thỉnh cầu để thừa nhận đâu.
Thế thì hai đứa bắt đầu công việc
đào những ngôi mộ nhỏ, ngọt ngào của mình đi.
Gretel.
Lúc con và em con đi lấy xẻng...
thì hãy đào cả hố cho Mẹ nữa.
Biến mau!
Hoặc tao sẽ bổ nát chúng mày ra thành trăm ngàn mảnh đấy.
Tôi kéo em tôi ra khỏi giường,
và cùng nhau, chúng tôi trốn khỏi ngôi nhà duy nhất mà chúng tôi từng biết.
Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng chúng tôi,
và thế giới rộng lớn, tồi tệ mở ra trước mặt chúng tôi...
như một cái miệng khủng khiếp.
Hừm. Chị nên đi cùng với cái ông già trong ngôi nhà đó đi.
Không biết gì thì đừng có nói.
Sao chị luôn làm vậy chứ?
Chị không luôn làm gì hết. Chị đâu phải cái đồng hồ.
Chị gây ra rắc rối.
Chị sẽ có phòng riêng của chị.
Dù sớm hay muộn thì chị cũng có món bánh vụn mà.
Không ai cho không cái gì đâu, mọi thứ đều
có qua có lại cả hết.
Bao giờ thì mình được về nhà với mẹ đây?
Em có nhớ bà góa, Hayes,
người đã từng cho cha trứng trước khi đàn gà của bà bị bệnh không?
Bà ấy sống ngay phía trước.
Có lẽ bà có thể cho chúng ta chiếc cái giường ngả lưng.
Sao mắt chị có thể nhìn xa vậy chứ?
Chị không phải thấy những thứ dù biết rằng chúng đang ở đó.
Chị có chắc nơi này là nơi phụ nữ sống không?
Chị chắc nơi này từng là nơi phụ nữ sống.
Chả thấy có mùi của phụ nữ sống ở đây hết.
Im lặng đi.
Và hãy vui mừng cho mái nhà trên đầu của chúng ta.
Chà, không đúng là lần là vải đầu tiên thật.
Lại đây nằm đi.
Chị nghĩ mẹ sẽ ổn cả chứ?
Chị nghĩ mẹ sẽ ổn thôi,
miễn là chúng ta đều ổn.
Gretel,
chúng ta sẽ ổn chứ?
Chừng nào em còn nghe thấy giọng chị thì sẽ ổn thôi.
Em trai!
Gretel! Cứu em! Bỏ tôi ra!
Này!
Ôi, không thể ngờ được.
Chú cược là hai cháu bị đuổi ra khỏi nhà.
Chuẩn bị mà lo cho bản thân
với quần áo và tấm thân của hai đứa,
phần lớn không được đâu.
Cháu có cái rìu.
Oh.
Chú phải nói, nó trốn rất giỏi trong bóng tối đấy, chàng trai trẻ.
Ý cháu là cháu có cái rìu ở nhà.
Im lặng đi.
Chú rất sẵn lòng chỉ dẫn hai cháu đến chỗ những thợ săn.
Những người tốt bụng.
Tiền xu dồi dào. Nếu cháu kiếm được thì tha hồ có thức ăn ngon.
Họ sẽ đưa cho cháu một chiếc rìu mới
và chỉ cho bạn cách dùng của chiếc rìu mới ấy.
Còn cháu bé gái à,
sẽ được học về các loại thảo mộc và đất trồng.
Hãy sợ những gã trên thế giới am hiểu chúng rõ ràng hơn cháu đấy.
Cầu xin chú, chúng cháu sẽ làm gì để trả ơn chú cho bữa ăn đây ạ?
Ý cháu là nếu không phải do chúng cháu thì bữa ăn này là của chú rồi.
Chú không thích món thịt thỏ.
Thế chú muốn gì từ chúng cháu vậy?
Cháu chả có gì mà chú cần hay muốn cả.
"Vì lòng tốt là phần thưởng của riêng nó."
"Nhưng sự tàn nhẫn là vết thương tự nó gây ra."
"Những kẻ độc ác kiếm sống bằng sự lừa dối,
nhưng kẻ gieo trồng sự công chính
sẽ thu hoạch được một vụ mùa thực sự."
"Chính xác là vậy, những người ở hiền
thì gặp lành mà thôi."
"Những kẻ sống thất đức thì sẽ bị ác giả ác báo thôi."
Nhưng con người ai cũng có sinh lão bệnh tử cả.
Đúng thế. Nhưng không phải lúc này.
Ăn no nê đi và có lẽ
cháu sẽ cho phép chú đổ nước trà vào bồn tắm.
Cháu bé đây trông rất bẩn thỉu,
No comments yet. Be the first to leave one.