Die ersten 200 Zeilen.
Nói đi.
Nói đi!
Ông là đàn ông. Ông là đàn ông!
Ôi, Chúa ơi.
- Ôi. - Ghớm.
Chỗ của ông làm tôi chán quá.
Các bức tường dính đầy sự trống trải.
Cứ mỗi lần như vầy, tôi lại ghê tởm chính mình.
Tại sao tôi ngủ với cô?
Ông tưởng tượng mình là người tốt, Joe ạ...
nhưng ông không phải.
Ông là người đầy tức tối và bực bội...
vì ông nghĩ thế giới không biết ơn ông theo cách ông nghĩ mình muốn.
Và bây giờ, ông không biết tức tối với ai ngoài tôi.
Nên bằng cách ngủ với tôi,
ông chích xì một ít cái bong bóng bực bội phình to quá cỡ đó...
ông có được chút nhẹ nhõm.
Tôi đã nghĩ về chuyện này.
Vui đấy, phải không?
Gặp cô thứ 3 tới.
Gặp ông thứ 3 tới.
Tôi thấy những gì ông làm ở đó đấy.
Bên NFFE nói không thể giúp, giờ chúng ta làm cho tư nhân.
Và nhiều công đoàn lớn không đại diện cho nhân viên bảo vệ.
Vậy ta có lựa chọn gì?
- Ta tự lập công đoàn. - Chỉ chúng ta?
Đó là công đoàn vô dụng nhất. Ta không có tiếng nói.
Bây giờ thôi.
Có một lần ở cấp 2,
Tôi tổ chức biểu tình, để được ăn thêm pizza,
bị đình chỉ học hai ngày.
Chuột nào mà kêu chít chít là bị mèo ăn, phải không?
Tôi chỉ nói thôi.
Cái quái gì ở đây?
Chúng tôi đang thành lập công đoàn.
Đó là sếp đấy, ngốc ạ.
Caputo. Ông ấy là người của chúng ta.
Các ông chủ tư nhân mới của ta loại chúng tôi khỏi công đoàn.
Bản in đẹp để trên chồng giấy tờ. Bọn khốn hèn hạ.
Có cùng kích thước với đống giấy tờ còn lại. Đã ghi rõ ràng.
Ông biết về việc này?
Yeah... vì không giống các người,
tôi đọc qua văn bản trước khi ký vào.
Các người đếm xem có bao nhiêu ơn phước khi được thuê lại nhá?
Các người có thể phải đóng gói hàng ở tiệm bách hóa Stop & Shop.
Tôi đang làm việc gói hàng ở tiệm Stop & Shop.
Mỗi cuối tuần.
Tôi thì làm bảo vệ ở Riverside Mall.
Tay quản lý đần độn ở Best Buy nói tôi thiếu kỹ năng con người.
Nhưng tôi nghĩ hắn thấy bị đe dọa bởi chiều cao của tôi.
Okay...
Tôi hiểu.
Tôi hiểu đây là sự căng thẳng về tài chính.
Nghe này mọi người, đã được 6 tuần rồi.
Mọi người phải chứng tỏ mình được việc trước khi bắt đầu ra yêu sách.
Họ đã thay đổi ông.
- Kẻ sai vặt chăm chỉ. - Một con rối.
Okay, Norma Rae, tránh ra.
Tôi cần tách cafe.
Đây là giờ làm việc.
Đi mà bức xúc lúc không làm việc ấy.
Làm việc nào! Nhanh!
Và chiến thắng ở hạng cân 79 kg là Richmond Wolverines!
Yeah, Wolverines!
Anh hùng không chỉ là người lao vào nhà cháy cứu người.
Mà còn là người cho ta thấy làm một người tử tế là thế nào.
Hôm nay, không em nào chịu đánh vật với cậu bé ở trung tâm.
Kendall, hay tên gì đó Thầy hiểu được.
Thật ngại khi vật lộn với...
Huấn luyện viên bảo thầy, mơ ước duy nhất trong đời ông là đánh vật.
Và ai đã bước lên?
Hạt giống số 1 của chúng ta, Joey Caputo.
Cậu ấy không cần phải ra đấu. Joey chẳng có gì để chứng tỏ.
Nhưng cậu ấy vẫn xung phong.
Đó là anh hùng đấy.
Nhìn cậu nhóc kia.
Xem cậu ta vui ra sao.
Những đứa trẻ đặc biệt thì cũng có cảm xúc, phải không?
Em sẽ để cậu ta thấy như cậu ta thực sự làm được.
Em là chàng trai tốt, Joey.
Và tiếp theo, chúng ta có một trận đấu biểu diễn,
giữa hai tay vật rất đặc biệt.
Joseph Salvatore Caputo và Kendall Barnes.
Xin một tràng pháo tay thật to!
Tớ là vô địch ! Tớ là vô địch!
Yeah, Joey!
Cậu thật tuyệt.
Không, cậu ta mới tuyệt.
Được rồi, nương tay nhé, anh bạn.
Không đời nào.
Cho họ coi cậu có gì, Kendall!
Huh?
Tớ là vô địch! Tớ là vô địch!
Đệch, tiêu thằng nhỏ rồi.
Của cô đây. Làm vì tất cả chúng ta.
Tuyệt, cảm ơn.
Chào, Thuyền trưởng không gian.
Hai của quý.
Trở lại buồng đi.
- Rice phải không? - Vâng?
Sara Rice?
Tôi có đủ quần áo cho cô và giấy ra tù.
Cô còn chờ gì? Muốn ra hay không? Đi đi.
Họ nghĩ cô là ai?
Ai đó cùng họ với tui.
Đây là tên cô ta và số phạm nhân của tui.
Bà bảo vệ mới không biết mặt ai, bả nghĩ là tui.
Trời ơi, đây đúng là phép màu!
Ngợi khen Norma!
Cô ta hết hạn tù à?
Sara Rice sắp ra khỏi đây. Không có điều kiện ràng buộc.
Rice tự do.
Tôi cảm thấy buồn rồi.
Mịa con đó.
Bà nghĩ họ thả tui thiệt không?
Chỉ có một cách để biết. Bà phải thử.
Nếu họ thả tui thì tui sẽ đi luôn.
Ôi trời.
Gì thế?
Không có gì.
Tôi chưa từng nghĩ về điều này,
nhưng anh và viên thuyền trưởng có những cái rất giống nhau.
Thuyền trưởng là sao? Sao ai cũng gọi tôi như thế?
Đưa tôi xem.
Đưa đây.
Đừng làm mất chỗ tôi đọc được chứ?
Cái này điên thí bà.
Trời, không phải nữa chứ!
Tôi không đánh cô đâu.
Cô đứng đó cho tôi.
Okay, tôi không đến, nghe này...
Tôi chỉ...muốn nói xin lỗi.
Okay? Tôi cảm thấy tệ hại. Tôi không định đánh cô.
Có vẻ như cô đánh rồi đấy.
Cô bỏ qua cho tôi được không?
Tôi biết cô không có lý do gì để bỏ qua.
Nhưng...tôi mong cô thấy lời xin lỗi của tôi là thật lòng.
Để tôi tự đền bù cho cô và để tôi khỏi bị đi biệt giam.
Đây có phải là kỹ thuật thẩm vấn ở mức độ cao không?
Cô làm việc cho ai?
Okay.
Tôi sẽ nói thật.
Tôi không thuộc Cơ quan an ninh quốc gia (NSA).
Tôi là CIA.
Cô mong tôi tin sao hả?
Chuyện phức tạp lắm.
Tiết lộ nhé?
Điều họ không biết là...
Và "họ" ở đây là, cô biết đấy, là "bọn họ, "
"những kẻ thật sự ấy..."
...tôi là điệp viên hai mang.
Và họ không biết?
Đó là lý do tôi đánh cô để đánh lạc hướng họ.
Nếu họ phát hiện chúng ta hợp tác, họ sẽ rút tôi ra.
Và nếu họ bắt được cô, họ có thể làm tội cô nặng gấp hai lần.
Phản bội cô.
- Chính xác. - Oh!
Đó là lý do chúng ta không thể để họ chú ý đến sự cố nhỏ này.
Ở đây rất nguy hiểm.
Tôi cần cô giữ im lặng để ta có thể tiếp tục làm việc.
Ừ.
Và cảm ơn cô vì đưa cho tôi nước rửa vệ sinh,
Vì tôi bị ngứa quá.
Cảm ơn.
Này...
Cô phải đưa tôi nước rửa thật.
Cô biết đấy, để chúng ta... có thể ngụy trang, vì...
Hiểu rồi.
Bánh donut của tôi đâu?
Hôm nay không có.
Gái, không phải tôi nói cô thổi kèn để lấy cho tôi vài cái bánh à?
Dậy đi, cô gái nhỏ.
Này...
cô bị làm sao thế?
Không sao, hôm nay tôi bị đau dạ dày.
Tôi thấy không thích nói về đồ ăn.
Hơn nữa, giờ tôi được anh ta tặng quà.
Oh...
Đẹp phải không?
Giống như trên quảng cáo, lúc người chồng làm vợ ngạc nhiên ấy?
"Mọi nụ hôn bắt đầu với Kay"?
Không có ý gì,
nhưng nó trông như cỡ 99 xu.
Và nó làm cổ tay ra màu xanh, nhìn nè, bị rồi, thấy chưa?
Cái quỷ gì?
- Đã có chuyện gì? - Không có gì.
Cô chỉ đang ghen...
vì nó được mạ bằng vàng thật.
- Hắn có đánh cô không? - Không!
Cô biết đó, đôi khi ở gần phụ nữ,
đàn ông không biết hành xử ra sao.
Đó gọi là do hooc-môn
Nhưng tôi không biết cô có biết không vì cô là les.
Hắn có cưỡng hiếp cô?
Tôi không nói dối đâu.
Tôi muốn làm ấm người một chút.
Khi cô chưa sẵn sàng thì không được thích lắm.
Cô biết việc đó gọi là gì, phải không?
Không.
Không, không phải lỗi của anh ấy, là lỗi của tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.