Die ersten 200 Zeilen.
Chết tiệt.
Chết tiệt!
Chết tiệt!
Làm tốt lắm. Anh…
Làm tốt lắm. Anh thắng rồi.
Mà anh là bản gốc hay bản sao nhỉ?
Bản sao.
Tất nhiên rồi. Tôi cứ nhầm lẫn thôi.
Trông giống hệt nhau nên rất dễ nhầm lẫn.
Anh đã rất xuất sắc né được đòn tấn công từ xa và thu hẹp khoảng cách.
Cảm ơn.
Bản sao đã chiến thắng.
Từ giờ, anh ta là Robert Michaels.
THỰC ĐƠN TACO HAI LỚP, NACHO, TACO VỎ MỀM
Cô muốn gọi món gì?
Cho tôi một bánh taco hai lớp, hai bánh taco vỏ mềm,
burrito hai lớp và một phần nacho.
Loại nào vậy? Chúng tôi có nhiều loại nacho.
Loại chỉ có bánh nacho và xốt chấm phô mai nhé.
- Cô muốn gọi mấy đồ uống cho đơn này? - Chỉ một thôi.
MẸ
Em không biết nữa. Nó bị ám đấy.
Nhưng có bể bơi kìa.
- Chết tiệt. Tuyệt quá. - Tuyệt!
- Tuyệt! - Tuyệt!
Tuyệt quá.
Tuyệt.
Tuyệt. Chết tiệt!
PHIM KHIÊU DÂM THÁC LOẠN TRONG HỒ BƠI Ở NHÀ MA ÁM
- Chào anh. - Em yêu. Em đang làm gì thế?
- Em đang xem ti vi thôi. - Em xem gì thế?
Một chương trình cạnh tranh thực tế về hẹn hò.
Nghe không hay lắm.
Không hay lắm đâu nhưng em xem để giải khuây thôi.
Anh làm gì thế?
Tối nay tan làm, anh dẫn đội đi uống vài ly.
Họ đã làm rất tốt dự án này.
Còn người đồng nghiệp anh kể với em thì sao? Là Sam à?
Anh ta vẫn vật lộn với đống công việc à?
Thật ra, giờ Sam đang làm rất tốt.
Thế thì tốt rồi nhỉ?
Thật ra, anh còn định trao cho anh ấy giải thưởng tiến bộ nhất.
Giải thưởng ở nơi làm việc đã được chứng minh là…
KẾT NỐI KÉM
…giúp nâng cao tinh thần làm việc dù nó chẳng có ý nghĩa gì sất.
Em nhớ anh.
Anh cũng nhớ em, em yêu.
Anh gọi cho em lần nữa trước khi đi ngủ nhé?
Không cần đâu. Chắc em cũng sắp đi ngủ rồi.
- Thật à? Ở đó còn sớm mà. - Đúng, nhưng em mệt rồi.
Được rồi, em nên nghỉ ngơi đi.
Mai ta nói chuyện sau.
- Khi nào dậy em sẽ nhắn cho anh. - Ừ. Em ngủ ngon nhé, Sarah.
Tuyệt quá!
Tuyệt!
Tuyệt quá…
Sarah, con yêu. Con đói lắm à?
Con cho đồ ăn vào mồm để không phải nói chuyện với mẹ à?
Con chỉ đói bình thường thôi.
Ta có thể vừa ăn vừa trò chuyện mà.
- Chắc con sắp… - Sarah.
Chắc con sắp muộn làm rồi.
Hôm nay con đâu có đi làm. Thế nên con mới ở đây.
- Hôm nay là ngày mấy ạ? - Con nhớ những thứ này không?
- Bộ sưu tập tiền xu của con à? - Sao con không sưu tập nữa?
Lúc đó con mười tuổi. Sau đó, con thích thứ khác rồi. Mẹ thấy ở đâu thế?
Sao con không hạnh phúc nữa?
- Con hạnh phúc mà. - Sao mẹ gọi mà con không nghe?
Sao con không đến thăm mẹ?
Con không yêu mẹ à?
Tạm biệt, Sarah.
LỄ TÂN
Cô ơi? Tôi hỏi là tình huống của cô khẩn cấp không hay cô đợi được?
Không, không khẩn cấp.
Cô điền vào mẫu này càng chi tiết càng tốt,
ký nháy vào đây và trang màu vàng để cho phép chúng tôi…
Cô ơi, tôi tưởng cô nói không phải trường hợp khẩn cấp.
Em thấy sao rồi?
Em ổn, không thấy cơn đau nào nữa.
Vậy tốt rồi.
Vậy anh sẽ về nhà sớm à?
Em biết là anh không thể mà, em yêu.
Bọn anh đang ở giai đoạn rất quan trọng của dự án.
Không, em biết. Em chỉ nghĩ anh có thể rời khỏi một chút.
Có thể thế. Anh cần giải quyết vài việc ở đây trước.
Em hiểu rồi.
Này, bác sĩ tiêu hóa nói sao?
Cô ấy vẫn đang xét nghiệm.
Không ai tin khi em nói là
không có dấu hiệu hay triệu chứng nào gây ra việc này.
Ai vậy anh?
À, không có gì. Sam nhắn tin báo là cậu ấy đã về nhà an toàn.
Tối nay anh đi chơi với đồng nghiệp à?
Không. Có Sam thôi.
Cậu ấy lỡ uống say quá nên anh gọi taxi đưa cậu ấy về.
Tối nay em làm gì thế?
Em đang ở bệnh viện.
Phải rồi… Ý anh là…
Em có định đi ngủ sớm không?
Vâng, chắc em nên ngủ sớm.
Sáng mai em phải nội soi.
Em quên kể với anh.
Họ không cho em ăn uống gì trong bữa tối
nên em hơi đói và khát.
Có khi anh còn nghe thấy bụng em réo to hơn giọng em nói.
Vậy thì tốt. Em nên đi ngủ đi.
- À, vâng. - Ngủ ngon nhé, em yêu.
Ngủ ngon nhé, Peter.
Chúng tôi sẽ cho cô về nhà.
Vậy là tôi không bị sao à?
Không, chắc chắn là cô có vấn đề gì đó
nhưng trong khi chờ kết quả kiểm tra hiện tại
thì không cần làm thêm gì nữa.
Cô nên ở cạnh gia đình và bạn bè thì hơn.
Tôi chưa kể với mẹ.
Tôi muốn đợi đến khi biết rõ chuyện gì đang xảy ra.
Thực ra tôi thấy đỡ nhiều nên chắc tôi đang ổn hơn rồi.
Sarah, cô nghe kỹ này.
Có thể chúng tôi chưa biết chính xác cơ thể cô gặp vấn đề gì
nhưng dù là gì thì cũng rất nghiêm trọng.
Khi về nhà, cô cần nghỉ ngơi. Cô cần chăm sóc bản thân mình.
Không được uống rượu.
Cô hiểu chứ?
Tôi hiểu.
Giỏi lắm.
Rất, rất giỏi.
Barry đâu rồi?
PETER ANH ĐANG Ở ĐÂU THẾ?
Ở ĐÓ ĐÃ KHUYA RỒI. ANH ỔN CHỨ?
Barry.
Em không nghe thấy tiếng anh vào.
Em ngủ ngon chứ?
CHẮC ANH ĐANG ĐI CHƠI HẢ?
Không. À…
Em không ngủ.
- Em đang thiền. - À, phải rồi. Ừ.
Peter đây. Hãy để lại lời nhắn.
Mọi chuyện ổn chứ?
Ổn cả.
PETER (ĐANG SOẠN TIN) ANH ĐANG Ở TRONG THANG MÁY.
Nếu anh đói, có cơm gạo lứt…
Ở ĐÂY CŨNG KHÁ MUỘN RỒI. ANH SẼ ĐI NGỦ LUÔN.
- …và măng tây trong tủ lạnh. - Chà. Nghe tuyệt đấy.
Không. Anh không đói lắm.
ĐƯỢC RỒI. EM HIỂU MÀ. YÊU ANH.
Cảm ơn em.
Vâng.
Anh thấy không ổn lắm.
Lộ hết rồi.
- Chào em yêu. - Đoán xem em vừa làm gì này.
- Anh không biết. Em nói đi. - Em vừa đến phòng tập.
Bác sĩ bảo phải nghỉ nhưng lúc dậy, em thấy khỏe lắm
nên quyết định đi tập. Em đổ mồ hôi và thấy nóng quá
nên vừa bước vào nhà là em cởi hết quần áo ra luôn.
Em thấy khỏe hơn nhiều so với trước đây rồi.
Em nghĩ mình khỏi rồi. Chắc em bị cảm thôi.
Em lên mạng tra các triệu chứng và thấy có thể em bị như vậy.
Sao thế anh?
Em… Em bị bệnh hiếm gặp và đã đến giai đoạn cuối rồi.
Anh tưởng tượng ra điều tệ nhất thôi. Em ổn mà, em hứa đấy.
Em vô tình lưu số của anh vào mục liên lạc chính
thay vì số điện thoại khẩn cấp nên bác sĩ của em gọi anh suốt,
nhưng anh nghĩ đó là tiếp thị qua điện thoại nên không trả lời.
Chắc cô ấy nghĩ em đang lọc cuộc gọi
nên đã để lại tin nhắn thoại rất chi tiết trong hộp thư thoại của anh.
- Anh báo tin này qua video chat à? - Anh biết. Anh xin lỗi.
Anh biết bao lâu rồi?
Hai ngày. Anh không biết nói sao với em.
Sarah, em sắp chết rồi.
Sao em không khóc nhỉ?
Tôi xin lỗi vì để lại tin nhắn thoại.
Nếu ta giữ được sự nhầm lẫn này khỏi tai của hội đồng quản trị
thì tôi sẽ rất cảm kích đấy.
Vậy cũng được.
Chuyện là cô mắc một căn bệnh vô cùng hiếm gặp chưa có lời giải.
Nó hiện đang ở trong bụng cô
nhưng rồi sẽ lan ra khắp cơ thể.
Bệnh này không gây đau đớn, nhưng đang dần giết chết cô.
Chúng tôi không biết cô còn bao lâu, nhưng chỉ là vấn đề thời gian.
Cơ hội sống của tôi thế nào?
Bằng không. Khả năng cô sẽ qua đời vì bệnh này là 98 phần trăm.
Tôi tưởng cô nói không có cơ hội.
- Không có. - Vậy hai phần trăm thì sao?
Đó là biên độ sai số. Có hai phần trăm sai số.
Không có gì hoàn toàn chắc chắn, dù việc này gần như là chắc rồi.
Cô nói với tôi biên độ sai số là hai phần trăm
nhưng cô chắc chắn tôi sẽ chết?
Đúng. Không may là vậy.
Phải nói thêm là cô tiếp nhận việc này khá tốt.
Hầu hết mọi người sẽ khóc khi bác sĩ báo tin xấu,
đó là lý do hầu hết bác sĩ bị trầm cảm.
Tôi không muốn chết, nhưng có vẻ tôi không có lựa chọn.
Nói như môn bóng chày thì cuộc đời đã phát một cú bóng xoáy về phía cô.
Bóng xoáy là cú ném khó cho người đánh bóng.
Ở đây, cô là người đánh bóng.
Chỉ có điều cô còn không cầm gậy
nên chắc chắn sẽ đánh trượt.
Tiếp theo là gì? Tôi có lựa chọn gì?
Cô nên quyết định kiểu tang lễ mà mình muốn.
Thường sẽ phụ thuộc vào quan điểm tôn giáo
No comments yet. Be the first to leave one.