Die ersten 200 Zeilen.
Bị cái quái gì vậy hả?
Không cố tình đâu, Silas.
Cậu nhỏ của tôi không hoạt động, thấy chưa?
Cái gì?
Đẹp trai khoai to như tôi mà hàng lại không đứng được, thấy chưa?
Hình như tôi có thuốc cho vụ đó. Đợi nhé.
Cưng...
Dậy mau.
Rõ ràng em đâu có ngủ.
"Cua"...
"Hôi miệng"...
"Liệt dương".
Có tiền chứ?
Cái này sẽ giúp cậu sĩ quan nhà tôi chào cờ chứ?
Không, nhưng sẽ làm cậu quên đi
việc cậu sĩ quan nhà cậu không chào cờ.
Hút hai viên, sáng mai gặp tôi. Bình an.
Này! Silas, em trai!
Chết tiệt. Mikey. Đừng hòng!
Này! Thôi nào, Silas.
Tôi cần thứ gì đó giúp được tôi.
Phải. Cai nghiện, súc miệng, và một đơn xin việc.
Tôi đang bắt đầu nhận biết mọi việc.
Là vì ông mới thoát khỏi ba tháng cày crack đấy.
Cái này gọi là hiện thực đấy nhóc. Gặp lại sau.
Khoan, Silas!
Có cái gì trị thương trên đầu không?
Trời, đầu ông có bị làm sao đâu.
Giờ thì có.
Đồ nghiện ngập chết tiệt.
Gì nữa đây?
Chết tiệt. Ive!
Sao rồi bồ?
- Sao rồi bạn tôi? - Tình hình thế nào?
Chết tiệt. Cậu biết đấy.
Này, nhận được tin nhắn của tôi rủ đi xem Jets đấu chưa?
Ôi, ước gì tôi đi được bồ ạ.
Nhưng tối nay sẽ có một em tới đây.
Tôi gặp cô ấy trên Internet.
Cô ấy nóng bỏng lắm!
Bọn tôi còn trao đổi ảnh các thứ nữa!
Khỉ thật. Trông giống bạn gái trước của cậu.
Mà ảnh cậu có cái cục kinh kinh kia không? Lông mu mọc ở đây hả thằng kia?
Cái này mới nổi lên thôi.
Biết tôi nghĩ nó là gì không?
Dấu ấn của Phật.
Kiểu tóc của cậu cũng nát lắm rồi.
Bạn gái mà thấy thì thèm vào chơi với cậu.
Cô gái này thì khác.
Cô ấy chỉ quan tâm phim của Kevin Costner.
Tôi sẽ để Kev lo màn dạo đầu, ổn chưa?
Và tôi nghĩ có thể tìm được gì đó từ Vườn Cỏ...
để chuyện thú vị hơn.
Costner ấy à?
Khiêu vũ với bầy sói.
Khoảng trời ước mơ.
Một gã sến sẩm.
Cậu cần thứ gì đó thật mạnh để giữ tỉnh táo.
- Nào. - Cậu hiểu tôi đấy.
Phim đó dài tận bốn tiếng đấy.
Gì thế này?
Biến đi.
- Này bạn, không nên làm thế. - Tôi có làm gì đâu.
Cầm cái kia rồi biến đi.
- Thôi nào. Tôi bóp tí thôi. - Đừng hòng.
- Cô ấy chẳng biết là tôi đâu. - Cứ mơ đi.
- Rồi. Cậu có gì cho tôi? - Của cậu đây. Ngay đây, siêu mạnh.
Cái thứ này là gì đây?
Đừng có táy máy!
Khi nào mới gây quỹ cho đồ quỷ này?
Nhìn kia. Nhìn thấy không?
Thuốc kích dục tự nhiên đấy.
Lại đây. Tôi cho xem thêm mấy thứ.
Nhìn đằng kia kìa. Thấy cái kia không?
Thuốc giảm đau đấy. Nhìn bên kia kìa bạn. Thấy chưa?
Chữa tức tinh hoàn.
Không phải đồ vớ vẩn đâu, nhé? Cẩn thận.
Ừ thì đồ của cậu còn nhếch nhác hơn mấy thứ vớ vẩn nữa, được chưa?
Bạn ạ, nếu cậu dùng thời gian chơi với gái mà đọc sách
thì đã có được cái phòng nghiên cứu cậu hay nhắc rồi.
Nửa số sách đó toàn nói nhảm, nửa còn lại toàn nói điêu, được chưa?
Hiểu tôi nói gì không?
Tôi phải cho ông già uống thuốc.
Tôi đói hơn cả bốn người.
Này.
Tôi đói hơn cả năm người đấy.
Này, anh là ai? Anh làm gì trong nhà tôi? Jack?
Tôi làm việc cho Porkchops O' Chunky.
Dù bạn đen, trắng hay ở giữa,
bạn cũng sẽ thích Porkchops O' Chunky.
- Ôi, quá đáng! - Ôi, quá đáng
Trong này có gì?
Này, không gì ngoài thịt lợn.
Thế thì chuẩn rồi!
Sao không lại làm một bát...
- Nào. Của bố đây. - Ê, cậu sợ trả lời tiếng gọi con tim.
Tiếng gọi gì cơ?
Porkchops O' Chunky
Mùi vị thơm ngon
Không làm nhà tắm của bạn bốc mùi
Cậu có cơ hội làm được một việc
- các công ty dược không bao giờ làm. - Sao rồi? Chúc may mắn.
Đó là trả quyền chữa bệnh về tay người bình thường.
Ừ. Gì cũng được.
Điều cậu cần làm là tập trung nắm được quyền lực của cặp mông
trong đôi tay tầm thường của cậu, đó là điều cậu cần làm.
Đừng lo về Ive. Em của tôi tối nay sẽ đến.
- Chào, Silas. - Chào, Silas.
- Trời, thấy mông cô áo đỏ không? - Im đi.
Cậu nhớ đi thi THC đấy. Ít ra cũng cố mà vào đại học,
làm ở phòng nghiên cứu thật, kiếm tiền thật,
Ừ, được. Gì cũng được.
Nếu cậu nói vậy.
Thế giới lớn hơn đảo Staten nhiều bồ ạ.
Đi nhé.
- Gọi cho tôi nhé. - Sẽ cố.
Sao rồi mấy cưng?
Này, Si.
Dù ngày mai tôi có bị xe buýt đâm thì tôi cũng ủng hộ cậu.
Dù có chuyện gì xảy ra khi tôi nhảy qua cửa sổ
và tóc tôi bùng cháy, tôi vẫn sẽ ủng hộ cậu.
Dù gấu cũ có cầm dao đuổi theo đòi đâm tôi
tôi cũng ủng hộ cậu!
Cậu nói nhiều quá. Bình an!
Này, Silas! Tốt hơn cậu nên thi đại học đi!
Nhìn Jamal xem. Thật ngoan quá nhỉ?
Ngoan cái con khỉ.
Hỏi cô ấy xem sao mẹ phải hủy hẹn làm móng
để lên đồn đón con tuần trước.
- Mẹ, họ dựng chuyện đấy. - Dựng chuyện ư?
- Họ tìm ra cần sa trên người con còn gì? - Đâu phải của con.
Thế thứ mẹ thấy trong phòng con là gì đây?
Ơ kìa.
Mẹ, đây là cái đèn mà.
Và đây là chỗ bật đèn lên.
Xin lỗi?
Đầu.
Này, mẹ đã dạy con sai ở chỗ nào?
Con phải đi thi THC và đi học đại học hệ bốn năm,
nếu không mẹ sẽ đuổi con ra khỏi nhà này.
Con yêu, con là người đầu tiên trong nhà vào được đại học.
Nhưng mất sáu năm ở đại học cộng đồng hệ hai năm
không phải điều mẹ muốn.
- Sự thật mà. - Sự thật mà.
Con yêu, mẹ mơ rằng một ngày có thể treo bằng đại học của con ở đây
dưới ảnh Chúa, chủ nhân của ngôi nhà này,
cạnh tấm bằng thợ cắt tóc do nhà tù cấp của anh con
và tấm bằng thợ uốn tóc của chị con.
Nào, đừng làm mẹ thất vọng.
- Phải làm mẹ tự hào. - Đồ hút hít,
quần áo mặc ba ngày không thay.
Giống hệt bố con.
Sao mẹ luôn nói với con như vậy trước mặt bạn của mẹ thế?
Mấy ả này chẳng là ai cả.
Thôi, đi hâm Porkchops O' Chunky cho mẹ đi.
- Thế thôi à mẹ? - Coi chừng đấy.
Thế thôi à mẹ?
Ngon rồi.
Sao rồi cưng?
Đừng hòng!
Tôi không biết anh tết tóc.
Mà cái kia là gì?
Thằng bạn mới nối tóc cho anh. Ngầu chứ hả?
Ở đâu? Giữa hai mắt hả?
Cái quái gì thế?
Dấu ấn của Phật.
Là dấu phân của Phật thì có!
Có vẻ ông ấy để lại một bãi ngay giữa mặt anh.
- Chuyện này sẽ không đi đến đâu đâu. - Khoan đã!
Tại sao em lại làm thế?
Anh có trong Khoảng trời ước mơ và Khiêu vũ với bầy sói.
Ông anh, anh mới là sói.
Thanh chocolate ngọt ngào!
Nữ thần Nubia!
Tôi sẽ xóa cô khỏi danh sách bạn bè, đồ khốn!
Mong cô bị dính vi rút!
Cả cô và máy tính của cô nữa!
Nếu anh xây cái này, họ sẽ đến.
"Nếu anh xây cái này, họ sẽ đến" là sao?
Ai sẽ đến cánh đồng ngô chết tiệt này?
Bạn biết không? Ai sẽ là người cắt cỏ?
Tôi biết bạn không nghĩ tôi sẽ bán được củ lạc nào từ chỗ này.
Làm tôi nhớ lại thời nô lệ quá. Rễ cây và đủ thứ, trời ạ.
- Này, Annie! - Chịu, không chơi nổi.
Này, cái gì thế?
Annie! Đồ điên!
Hiểu ý tôi không? Tôi chỉ đến
khi bạn có vài cô nàng và cần sa ngon.
Rồi tất cả chúng ta sẽ đến.
Cái giọng vừa rồi là sao?
- Chúng tôi chẳng nghe thấy gì cả! - Cặp đào của cô đẹp lắm. Thật đấy.
Đào nào? Gì cơ?
Rồi, chắc chắn cô có nghe thấy câu đó!
Sân bóng chày tuyệt lắm, Ray.
Khá là đẹp nhỉ?
Vâng.
Bảo rồi mà.
- Đâu có. - Có.
Không, không có mà.
Chúa ơi!
No comments yet. Be the first to leave one.