Die ersten 160 Zeilen.
Họ đang đến đây! Là Bốn Vị Trưởng Nhà!
Trưởng Nhà?
Họ là người đứng đầu các nhà.
Vậy là "Điều tra lý do các học viên trường Weston không về nhà".
Lệnh là vậy hả?
Ngươi cứ thật kín đáo và hỗ trợ ta.
Chân sai vặt á?
Nếu so sánh thì tôi thấy giống như có anh có em trong ký túc ấy.
Còn điều này nữa, chân sai vặt của các trưởng nhà có chút đặc biệt.
Nghe nói họ còn
có thể đi cùng nhóm P4 tới tiệc trà đêm do thầy hiệu trưởng tổ chức.
Anh là Maurice Cole, chân sai vặt của anh Redmond.
Bọn anh được kể về một học viên mới vô cùng tài năng.
Mai bọn anh sẽ đợi em lúc bốn giờ chiều ở Vọng lâu Swan.
Cậu đến muộn tận hai tiếng! Cậu đã nghĩ gì vậy!
Em được dặn đến lúc bốn giờ…
Gì cơ? Tôi chắc chắn đã bảo cậu đến lúc hai giờ chiều mà.
Cậu không chỉ phản bội kỳ vọng của tôi,
mà còn của toàn bộ các bậc đàn anh nữa!
Cậu cút về đi!
Khốn khiếp!
Giá mà ta có một quân cờ nữa cùng ở trong Nhà Đỏ với Maurice.
Derrick cũng từng ở ký túc đó…
Chúng ta cần một người vừa có tước hiệu cao vừa giàu để vào được
nhà Cáo Đỏ, nơi tập trung các học viên có dòng dõi quyền quý.
Khỉ thật! Ta không còn lựa chọn nào nữa!
Phantomhive. Cậu ngủ chưa?
Chưa.
Tôi qua nói chuyện với cậu được không?
Được.
Tôi xin lỗi lúc ở lớp đã không thể đứng lên bênh cậu.
Không sao đâu.
Chúng ta phải ở đây sáu năm lận.
Ai cũng sẽ làm vậy thôi.
Nhưng vì sao cậu lại làm thế?
Sao cậu lại phớt lờ lời mời từ Bốn Vị Trưởng Nhà?
Tôi không cố ý.
Tôi được bảo có mặt lúc bốn giờ chiều,
- nhưng hóa ra giờ hẹn là hai giờ. - Hả?
- Nhưng bọn tôi cũng nghe là bốn giờ mà. - Đúng không?
Nhưng thôi, việc đã qua rồi.
Này, tôi sẽ làm chứng cho cậu.
Gì cơ?
Nếu chỉ mình tôi nói chưa đủ thuyết phục,
tôi sẽ rủ thêm các bạn khác nữa.
Bọn tôi lúc đó ai cũng lén nghe, nên tôi chắc sẽ ổn thôi.
Xét cho cùng, đâu phải do lỗi của cậu.
Thật vậy ư?
Thế thì tốt quá. Cảm ơn cậu, McMillan.
Có gì đâu!
NGUYÊN TÁC BỞI TOBOSO YANA
- Thứ gì thế kia? - Ôi chao!
- Ôi! - Nhìn kìa!
Ái chà, ngôi trường đây hả?
Cũng to phết! To gần bằng nhà của ta!
Lần đầu tôi thấy luôn!
Đỉnh quá!
Vậy là anh ta thực sự được xếp vào Nhà Đỏ hả?
Địa vị và của cải của hoàng gia Ấn Độ không phải chỉ để khoe.
Thú vị quá!
Nhưng tôi không ngờ ngài ấy sẽ cưỡi voi tới trường.
Này, Ciel! Tôi đến như đã hứa này!
Tên ngốc đó!
Ta đã dặn hắn rõ ràng rằng phải giả bộ như không quen biết ta!
Bỗng dưng nhận được thư của cậu làm tôi bất ngờ lắm!
Lẽ ra cậu nên bảo sớm là mình cô đơn. Tôi sẽ đến chơi với cậu ngay!
Ciel! Này! Có nghe tôi nói không đó?
Hai ta đi chung nha!
Ngươi bị hâm à! Thả ta xuống ngay!
Ta biết ngay không nên gọi ngươi mà!
- Chào buổi sáng. - Em chào thầy.
Cậu nhìn khá hơn tôi nghĩ đấy.
Agni cứ ầm ĩ cả lên đòi đi theo tôi,
nhưng chắc ở trường công không được mang theo người hầu.
Đó là quy định chung rồi.
Hoàng tử!
Soma, ta gọi ngươi tới là có lý do.
Là gì vậy? Nói tôi nghe đi.
Sự thật là ta có xích mích với Maurice Cole,
một học viên lớp trên ở Nhà Đỏ, là nơi ngươi được phân vào.
Ra vậy.
Như ngươi biết đấy, ta không có nhiều bạn.
Ta không biết phải giảng hòa ra sao.
Nên ta muốn ngươi giúp.
Được, tôi hiểu rồi!
Tôi sẽ giúp cậu, người bạn hướng nội bi quan của tôi!
Này, ngươi nói hơi quá rồi đấy.
Ai mà ngờ cậu cũng ý thức được về bản thân vậy.
Trước hết, tụi mình cứ rủ cậu ta cùng đi ăn cà ri nhé?
Không, không làm thế được.
Vì sao không?
Có vẻ anh ta giận ta đến nỗi không muốn nhìn mặt ta.
Thế nên ta muốn hiểu thêm về anh ta trước khi làm lành.
Ta muốn ngươi theo dõi Maurice và báo lại cho ta.
Đặc biệt là lúc anh ta ở Nhà Đỏ, nơi ta không thể thấy được anh ta.
Tất tật toàn bộ mọi chi tiết nhé.
Và nhớ giữ bí mật.
Hiểu rồi. Tôi sẽ giữ bí mật.
Cậu đừng lo. Cứ tin vào người bạn thân nhất của cậu.
Ừ. Trông cậy vào ngươi đấy.
Này cậu. Đối xử tốt với Ciel đi.
Hả?
Cậu ta đã làm ô danh các trưởng nhà.
Là chân sai vặt của một trong số họ, tôi không thể tha thứ cho cậu ta.
Này cậu, thật sự không có cách nào ư?
Cậu biết đấy, cậu ấy có nhiều điểm tốt mà.
Này cậu, cứ nói chuyện với cậu ấy đi.
Này!
Này!
Này!
Này!
Này, cậu có nghe không đó?
Ngươi bị làm sao vậy hả?
Đừng có bám theo ta nữa!
Chính ra cậu ta giống Ciel phết.
Mình chán rồi! Qua chỗ Ciel chơi thôi!
Đi nào, voi ơi!
Gì vậy?
Không phải bên đó!
Cuối cùng cũng được yên tĩnh.
Hả? Khoan. Không thể nào!
Kadar, phạt cậu năm điểm Y.
Cậu không được phép cưỡi voi trong trường.
- Là lỗi của em. - Xin lỗi hẳn hoi đi chứ!
Nhưng phải làm sao đây? Giờ chúng ta không còn phòng trống.
- Muốn ở tạm trong phòng anh không? - Sao ạ?
Không cần đâu, cứ dùng phòng em đi ạ!
Hả? Cậu nói cái gì thế?
Sao tôi phải ở phòng cậu…
Tôi là người có trách nhiệm mà.
Thế là tốt đấy, Kadar.
- Vậy tôi để cậu lo. - Đợi đã, anh Redmond.
Được rồi! Để tôi dẫn cậu đi.
Cậu dùng giường này đi.
Hả?
Đêm hôm thế này cậu ta làm gì vậy?
Phòng gửi thư?
Cậu ta…
Chào ngài, Hoàng tử Soma.
Cậu chủ đang đợi ngài ở trong.
Tôi tưởng không được đưa theo người hầu!
Tình cảnh này ta buộc phải làm thế.
Hoàng tử Soma.
Xin ngài hãy giữ bí mật việc tôi là quản gia của cậu chủ.
Nếu ngài để lộ ra…
Không. Không đâu!
Vậy ngươi có phát hiện được gì không?
Có đấy, cứ đêm đến là cậu ta bí mật
đi gửi các tấm thẻ cho các học viên trong cùng nhà.
Và gửi rất nhiều nhé.
Các tấm thẻ à?
Không biết sao cậu ta không trực tiếp bảo họ.
Ta có thể có bằng chứng rồi.
Giờ ta chỉ cần tìm cách giảng hòa mối quan hệ.
À, còn một điều nữa.
Cái gì?
Cậu chủ.
Ừ, giờ ta đã có đủ mọi thứ mình cần.
Cảm ơn nhé. Ta nợ ngươi lần này.
Tạm biệt! Cần gì cứ bảo tôi!
No comments yet. Be the first to leave one.