Οι πρώτες 200 γραμμές.
Libby, mấy món Nương Nhạ thơm ngon đó cô được ăn ở đâu?
Ở nhà bếp đằng sau ạ.
Chính là cô ấy!
Món ăn mà cô ấy nấu chưa được mang ra.
Chuyện này là sao, chị Linh?
Tôi cũng không rõ.
Tôi muốn nếm thử những món ăn mà cô Libby nhắc tới.
Chúng ta cùng đi xem nhé, Tích nhi.
Vâng.
Để tôi dẫn đường.
Mời thưởng thức món ăn. Tôi sẽ quay lại ngay.
Mỹ Ngọc, cháu tiếp đãi nhà thông gia nhé.
Tích nhi và Libby sẽ đi với bà.
Cháu cũng đi.
Ở đây.
Là cô này à?
Không. Cô gái đó tên là Nguyệt Nương.
Chỉ còn lại từng này thôi sao?
- Cô ấy đâu rồi? - Cô ấy bỏ đi rồi.
Nguyệt Nương!
Tôi đã cố đợi anh, nhưng...
Anh đưa tôi đi đâu thế?
Bà cố muốn gặp cô.
Trần lão thái, mời ăn thử.
Đợi đã! Nguyệt Nương nói vắt quất vào sẽ ngon hơn.
Được rồi ạ.
Bà thấy sao?
Cô gái này quả là lợi hại. Lợi hại lắm.
Có mắm tôm, tương đậu nành,
ớt khô, sả, nghệ và riềng trong nước thịt.
Tất cả đều là gia vị bình thường.
Nhưng để làm ra nước thịt ngon như vậy thật không dễ dàng.
Mỗi loại gia vị phải nêm nếm cho thật chuẩn.
Nhiều quá hoặc ít quá sẽ làm hỏng hương vị.
Thật sao? Bà cho cháu thử được không?
Đúng là hảo hạng!
- Còn món gì nữa không? - Không ạ...
Chị ăn hết rồi sao?
Tại nó ngon quá ạ.
Bà cố!
Cháu đây rồi, Nguyệt Nương.
Chú Thịnh.
Bà là bà cố của Anh Trâu ạ?
Anh Trâu?
Phải, ta là Bà Trâu đây.
Cháu chúc bà mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi!
Được rồi, được rồi.
Trông bà không hề giống một người giúp việc già.
Bà ấy là người giúp việc già mà cô nói tới sao?
Phải.
Tôi không hiểu.
Cô ấy nói đúng. Ta là người giúp việc già ở đây.
Ta đã dành cả đời chăm lo cho cái nhà này.
Thực chất ta là người giúp việc già nhất ở đây.
Cô gái, cô là người đã làm món vermicelli và món tráng miệng này phải không?
Hôm nay là sinh nhật của Trần lão thái.
Anh Trâu phải tiếp khách nên không có thời gian chuẩn bị nguyên liệu.
Nên cháu chỉ tận dụng những gì có ở đây để làm ra một nồi nước sốt.
Cháu không biết khi nào Anh Trâu mới quay lại.
Đồ ăn nếu để trong nước sốt quá lâu sẽ bị trương.
Sẽ không còn ngon nữa.
Thế nên cháu chuẩn bị bún từ trước.
Lúc nào ăn chỉ cần rưới nước sốt lên là sẽ nóng hổi.
Cháu thật chu đáo.
Đã có chuyện gì vậy? Tôi có bảo chị Linh mang nguyên liệu qua cho cô mà.
Cháu không hiểu sao?
Chắc chắc họ đã biết Nguyệt Nương ở đây và mua chuộc chị Linh.
Chú đang nói gì vậy?
Không có gì.
Món này là cháu làm đấy à?
Cháu đã tìm thấy ít gạo nếp, tôm khô và một chút gia vị,
nên cháu làm món rempah udang này.
Nhưng tay cháu không thể cuốn được nên Libby đã giúp cháu.
Cháu cuốn rất xấu, nhưng món bánh ở bên trong mới lợi hại.
Rempah udang ?
Mời bà cố thử.
Bà không thích nó sao, bà cố?
Không phải.
Món ăn này có giá trị tinh thần rất lớn với bà cố.
Bà từng có một người bạn thân hay làm món rempah udang cho bà.
Bà không thể quên được hương vị đó.
Nếu bà mà ăn phải rempah udang không ngon, bà sẽ nổi giận
và nói rằng: "Cô không xứng làm món này!"
Ra vậy.
Đã lâu lắm rồi ta mới được ăn nó.
Mùi vị này...
Mùi vị này...
Cháu cũng thử đi, Thịnh!
Chính là mùi vị này!
Ai đã dạy cháu làm món này?
Mẹ cháu và bà cháu ạ.
Mẹ cháu?
Bà ơi, Nguyệt Nương là con gái của Cúc Hương.
Con gái của Cúc Hương?
Hèn gì ta thấy cháu quen quen.
Nhưng ta già quá rồi nên nhớ không ra.
Vậy ra cháu là con gái của Cúc Hương.
Bà biết mẹ cháu ạ?
Mẹ cháu rất xinh đẹp và tài giỏi.
Tiếc là mẹ cháu ra đi sớm quá.
Khi mẹ cháu qua đời, cháu còn chưa được 10 tuổi, nên cháu không học được nhiều từ mẹ.
Nhưng bà cháu đã dạy cháu rất nhiều.
Bà cố, cháu đã không thể nấu một bữa đàng hoàng cho bà.
Nếu có cơ hội, cháu sẽ nấu lại cho bà ăn.
Cháu sẽ có cơ hội mà!
Là cháu đã thêu hai chữ này à?
Vâng.
Tay cháu bị thương nên thêu không được tốt.
Tay bị thương mà cháu vẫn có thể thêu đẹp như vậy, thật không hề dễ dàng.
Hai chữ này là...
"Truy viễn".
Tại sao cháu lại thêu tặng ta hai chữ này?
Cháu không được đi học nên không biết chữ.
Nhưng hai chữ này được treo trên từ đường nhà cháu.
Cháu đã khắc sâu hai chữ này vào tâm trí.
Tại sao vậy?
Vì cháu thấy chúng rất có ý nghĩa.
"Truy viễn" có nghĩa là luôn nhớ về cội nguồn của mình.
Con cháu thì không được phép quên đi tổ tiên.
Vậy cháu có biết làm lễ cúng tổ tiên phải bày những món gì không?
Ba loại thịt, bốn món chính, bốn món phụ, thêm món ngọt,
kèm theo cơm, rượu, trà, quả,
cùng những món ăn yêu thích của tổ tiên khi còn sống.
Phải đặt một chậu nước nóng bên cạnh mâm đồ thờ
để tổ tiên rửa tay sau bữa ăn.
Người lớn trong nhà phải dùng cái ly để mời tổ tiên về dùng cơm.
Ngày nay bọn trẻ thường không biết phải cúng tổ tiên như thế nào.
Nhưng cháu lại biết rất rõ.
Cháu đi với bà.
Nhưng...
Sao vậy?
Cháu phải mau quay về Malacca, nếu không...
Thật sao?
Nguyệt Nương dù sao cũng là con gái của Cúc Hương.
Sao họ có thể đối xử với con bé như người ở được chứ?
Sao anh lại nói với bà cố chuyện đó?
Có ta ở đây, cháu không phải lo gì hết. Đi với ta.
Họ làm gì mà lâu thế nhỉ?
Em thử đi xem thế nào.
Chị không thấy bà đã bắt đầu nghi ngờ em rồi à?
Có chuyện gì sao ạ?
Lo chuyện của con đi.
Cô ta làm gì ở đây?
Lại đây ngồi đi.
Anh Trâu...
Bà cố đã nói có bà ở đây, cô không phải lo gì mà.
Ngồi đi.
Ngồi đi.
Ngồi đi.
Nào, chị ngồi đi.
Tích nhi có nói với tôi là nó sẽ mang tới một vị cô nương.
Tôi không biết người nó mang tới là ai, nên đã bảo nó:
"Bất kể cháu mang ai tới, người đó cũng phải thử thách như những người khác."
Giờ đây, ngoài Trân Châu, Ngọc Châu và Quý Kiều,
còn có thêm một cô nương khác hợp ý tôi.
Cô nương ấy là Nguyệt Nương.
Bà thông gia, tôi không biết con bé là cháu gái của bà đấy.
Nghe nói Cúc Hương có con gái. Không ngờ đứa trẻ đã lớn như vậy rồi.
Quả thật là vậy.
Ngọc Châu, chuyện gì vậy?
Chị còn chưa nhận ra sao? Anh Trâu chính là Trần công tử, người mà chị muốn gặp đấy.
Tôi muốn giữ bốn vị cô nương này ở nhà tôi vài ngày.
Vì Trân Châu, Ngọc Châu và Nguyệt Nương đều là người nhà họ Hoàng,
nên tôi phải hỏi ý các vị trước.
Được. Dĩ nhiên là được.
Bà ơi, giờ đã rõ Tích nhi thích ai rồi mà. Sao phải rắc rối như vậy?
Hãy công bố quyết định của chúng ta luôn hôm nay để chúng có thể sớm kết hôn.
Cháu lại say rồi.
Kệ nó đi. Ăn thôi.
Xin lỗi, cháu phải đi.
Cháu xin lỗi, bà cố. Cháu đã hứa với bà cháu là sẽ về nhà trước khi trời tối.
Nguyệt Nương!
Nguyệt Nương!
Bỏ tôi ra! Bỏ tôi ra!
Được, nhưng xin cô đừng đi.
Tôi sẽ giải thích mọi chuyện.
Không cần đâu!
Anh là một công tử. Anh thích làm gì thì làm, thích lừa ai thì lừa.
Còn phải giải thích điều gì với tôi sao?
Tôi không cố ý lừa cô.
Vậy sao?
Là ai đã nói với tôi anh ta là một tài xế tên là Anh Trâu,
anh ta phải nuôi một gia đình 10 miệng ăn?
Là ai đã nói với tôi bà cố của anh ta là người giúp việc của nhà họ Trần?
Dù là Trần Tích hay Anh Trâu thì tôi vẫn là tôi mà.
Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là tôi được ở bên cô.
Đừng nói nữa!
Tôi rất biết ơn anh vì đã nhảy xuống giếng cứu mạng tôi.
Nhưng đừng nghĩ vì thế mà anh có thể lừa gạt tôi!
Tôi không có ý đó!
Tôi thích cô, Nguyệt Nương!
Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Tôi muốn bà cố của tôi cũng thích cô.
Thế nên tôi mới sắp đặt như vậy.
Nếu như bà cố của anh không thích tôi thì sao?
Anh sẽ lại bí mật đưa tôi về nhà họ Hoàng à?
Nguyệt Nương...
Anh coi tôi là cái gì vậy, Trần công tử?
Tôi không phải là hàng hóa để cho người ta chọn.
Cô không hiểu sao?
Đây là cách duy nhất để tôi có thể đến bên cô!
No comments yet. Be the first to leave one.