Οι πρώτες 200 γραμμές.
THỨ BẢY NGÀY 30 THÁNG 5
Một vụ tấn công xảy ra tại Trại giam nữ phía Bắc.
Một tù nhân mới nhập trại
trong buổi tập dàn hợp xướng đã tấn công
nhân viên trại giam
bằng hung khí sắc nhọn.
SAN SẺ YÊU THƯƠNG TRƯỚC NGÀY CỦA MẸ
Cảm ơn quý vị đã chờ đợi.
Xin hãy chào đón
Dàn hợp xướng nữ Ánh Dương
đến từ Trại giam nữ phía Bắc.
Tiếp theo,
đến từ câu lạc bộ guitar, lớp 3A,
giọng ca chuẩn tông Tăng Tử Tình
sẽ mang đến màn trình diễn tuyệt vời.
Hãy dành tràng vỗ tay cho cậu ấy.
NĂM 2008
Chuẩn bị nhé.
Một, hai,
ba, bốn,
năm, sáu,
- bảy… - Tốt lắm. Tám,
chín, mười.
Tốt lắm.
Lần nữa.
LÝ HUỆ TRINH
- Tiếp đi. - Tốt. Tiếp.
- Sắp ra rồi. Sắp rồi. - Tốt lắm.
Một lần nữa.
Nào, cố lên.
Thấy đầu rồi.
Rồi, thở dốc đi.
Đầu đứa bé ra rồi. Hít thở nhanh.
Thả lỏng.
Cô Lý Huệ Trinh.
Em bé khỏe mạnh.
Không có vết bớt. Là bé gái.
Sinh non một chút.
Chúng tôi sẽ theo dõi bé trong lồng ấp.
Đừng lo lắng.
TRẠI GIAM NỮ THUỘC BỘ TƯ PHÁP
- Vân Hy à. - Sinh nhật vui vẻ.
Một tuổi.
Mừng ngày sinh nhật dễ thương
Mừng ngày sinh nhật đáng yêu
Mừng ngày đó Vân Hy sinh ra đời
Hãy hát vang lời…
Trời đất ơi.
Ai bóp cổ cô hả? Đau lỗ tai quá đi.
Làm nó khóc rồi kìa.
Cô ré lên như lợn vậy.
Làm con nhỏ sợ phát khóc kìa.
- Thôi nào. - Dở lắm hả?
- Rồi, nín đi. - Dở quá.
Chị giỏi quá thì hát đi.
Tôi có thể hát bằng mũi mà nghe còn hay hơn.
Hát đi.
Vân Hy, nghe dì hát này.
Mừng ngày sinh nhật dễ thương
Mừng ngày sinh nhật đáng yêu
Mừng ngày đó Vân Hy sinh ra đời
Hãy hát
ngân vang
lời
chúc mừng
Thấy chưa? Nó thích kìa.
Cười rồi kìa.
CỔNG THÔNG MINH
Lấy tiền đi.
Tự do tài chính. Đầu óc thoải mái.
Làm bác sĩ kiếm cơm đi.
Bác sĩ được đó.
Mũ cử nhân này.
Học hành quan trọng lắm.
Vân Hy, ở đây này.
Muốn cái đó à?
Điên hả? Ai để cái còng ở đây vậy?
Tôi để. Tại ít đồ quá.
Sao tôi biết nó sẽ bốc chứ?
Cô đâu thể bỏ còng vào.
- Đồ ngốc. - Phải.
Được rồi.
Không tính.
Lại lần nữa đi.
Bốc lại nhé?
- Ừ. - Lại đi.
Bốc lại đi.
Con muốn cái nào?
Hay lắm. Làm nhạc sĩ đi.
Piano. Nó có thể chơi piano.
Nó cũng có thể làm ca sĩ nhỉ?
Vậy tôi sẽ theo nó đi diễn.
- Piano… - Nhạc sĩ.
- Nhạc sĩ được đó. - Piano hay đó.
Hay dễ sợ.
Giỏi quá. Ai bỏ vào vậy?
Tôi đấy. Đỉnh chưa?
Cô là nhất rồi.
Trong lúc khóa cửa, tôi thấy ở Xưởng 6 có mấy cái hỏng
nên đem một cái về.
Đó là ăn cắp.
- Tôi lấy lại. - Đừng.
Nó bị nứt. Hỏng hết rồi.
- Vỡ rồi. - Cho con nhỏ đi.
- Cũng hư rồi. - Tôi không thấy gì.
Cảm ơn.
Đẹp gái ghê.
Vân Hy, chơi piano này.
Đồ rê mi
Được rồi, mọi người nhìn vào đây.
Nào, Vân Hy.
Một. Hai.
Ba.
Muốn xem quá.
Cái bánh xong rồi.
Ngoài Vân Hy ra
thì tất cả nợ tôi đó.
Tôi?
Còn ai nữa? Này.
Biết cái bánh tốn của tôi bao nhiêu không?
Bằng tiền công làm cả tuần đó.
Trả thì trả, đừng cằn nhằn nữa.
Chị là phú bà à?
Bánh kem là thứ xa xỉ ở trong này.
Ngang ngửa LV đó.
LV? Ai mà không biết chứ?
Tôi xách mỗi ngày. Khách quen tặng tôi.
Chị có không?
Có khi anh ta tặng cô hàng nhái.
- Gì hả? - Nói cô biết.
Tôi không chỉ có LV
mà có Chanel nữa.
Cả Hermès.
Toàn đồ giả.
Cô biến đi.
Bán thân lấy LV? Nghĩ tôi không biết à?
- Tôi không có. - Vậy tiền ở đâu ra?
- Bà à, coi chị ấy kìa. - A Bội.
- Đừng nói nặng lời. - Được rồi.
Đừng quên là chỉ nghỉ có 15 phút thôi.
Có ảnh rồi này.
Mở cửa.
Trại trưởng.
Dễ thương quá.
Em bé đây này.
Đáng yêu quá đi.
Con thấy con không?
- Con muốn hả? - Con muốn nó sao?
Làm gì đấy?
Đứng lên mau.
Kiểm buồng.
Vâng.
Máy chụp ảnh.
Trần Dục Văn.
Mười lăm phút của họ hết rồi.
Tại sao cô vẫn còn lảng vảng ở đây?
Có hũ rượu mận.
Toàn hàng lậu ở đây.
Rượu mận?
Tắm mấy trái mận.
Nín!
Vẫn còn giỡn được à?
- Đem đi. - Vâng.
Ai cho mấy cô chụp ảnh?
Báo cáo Trại trưởng Phương.
Là tôi đã chụp.
Về thì viết báo cáo cho tôi.
Rõ.
Trại trưởng à.
Bọn tôi có nhân quyền mà?
Nhân quyền?
Tất nhiên là các cô có.
Nhưng các cô có tôn trọng nó không?
Ăn cắp, lừa đảo, đe dọa, giết người.
Đang đi nghỉ mát à?
Biết thân biết phận của mình đi.
Cái gì hả?
Muốn đánh tôi à? Đánh đi.
- Hiểu lầm. - Không có.
- Huệ Trinh, bỏ đi. - Thụt dầu.
Thụt dầu 50 cái mau.
Không được.
- Chân chị ấy đau. Để bọn tôi thụt thay. - Ừ.
Thương nhau quá hả?
Một trăm cái.
- Chỉ 50. - Còn trả giá?
Không sao.
- Được mà. - 100 cái.
- Ổn chứ? - Xin lỗi.
- Không sao hết. - Đếm đi.
Một.
Số 8112.
Đừng nghĩ có con là cô được đối xử đặc biệt.
Tôi cho cô biết,
phá luật là tôi xử nặng hơn nữa.
Hai.
Chưa ăn cơm à? Đếm to lên.
Ba.
Bốn.
Năm.
No comments yet. Be the first to leave one.