Οι πρώτες 200 γραμμές.
Tên tôi là Michael Sullivan
và tôi có một câu chuyện...
Tôi nghĩ các bạn sẽ muốn nghe.
Michael Sullivan?
Anh đã vận động hành lang ở ngân hàng Belasquian bao lâu?
2 năm.
Rất nhiều chiến lược, nghiên cứu và ủng hộ.
Công việc hay đấy.
Anh không vui khi làm ở đó sao?
Không, tôi chỉ... tôi không muốn thức dậy năm 40 tuổi và phát hiện ra
thứ duy nhất tôi đóng ghóp cho thế giới là cách trốn thuế,
xưởng vắt mồ hôi và vài lỗi trên tầng ozon.
Anh là người duy tâm à?
Đã từ lâu rồi, tôi luôn muốn trở thành già ngoại giao.
Tôi muốn tạo ra sự thay đổi cho thế giới.
Bố anh là một nhà ngoại giao.
- Phải, trong Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, ông ấy... - Lebanon. 1983.
Tôi rất tiếc vì sự mất mát của anh.
Bố tôi đã qua đời khi tôi còn nhỏ.
Ông ấy mất trong vụ đánh bom Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Beirut
khi tôi mới 5 tuổi.
Một trong những kỉ niệm đầu tiên của tôi là những câu chuyện của bố
về sự thành lập của Liên Hiệp Quốc.
Chúng ta sẽ tìm ra cách để dừng chiến tranh.
Ông ấy khiến nó nghe như những hiệp sĩ thời hiện đại.
Tôi đã muốn theo bước bố.
Trước mùa thu năm 2002, tôi nộp đơn xin việc
vào Liên Hiệp Quốc đến bốn lần.
- Này! - Cậu Michael!
Chị tôi nói đó là vì ngoại giao chính là di sản của gia đình.
- Chào em trai, em sao rồi? - Chào chị, em ổn.
- Xin lỗi em tới muộn. - Cậu trông bảnh lắm.
Giống như mẹ tôi,
chị ấy cũng cưới một người mà chị gặp khi thực tập ở Liên Hiệp Quốc.
Cậu đã mua cho cháu một món quà nhỏ nhưng còn thứ khác đang trên đường đến nữa.
- Chào, Trevor. - Chào.
- Bánh ngon lắm, Lily. Chị có đủ cờ Đan Mạch chứ? - Có, có.
Cậu đã nghe gì chưa?
Chưa. Nhưng mai sẽ có.
Nhưng cậu cảm thấy thế nào?
Ổn không?
Không, em đã quá lo lắng.
À, ừ, đó là thiệt thòi của họ.
Anh biết cậu hay nghe điều này. Cậu đã cố gắng quá nhiều vì nó.
Đúng thế.
Hôm nay là sinh nhật một người, nên ta cắt bánh kem nhé?
Vâng!
Những ứng cử viên giỏi cứ bị nẫng tay trên bởi bọn quỹ đầu cơ.
Michael Sullivan.
Tôi biết bố cậu ta.
Hộ chiếu Đan Mạch.
Bên mẹ cậu ta, cậu ta mới 24 tuổi.
Cậu ta được đấy.
Tôi cứ nghĩ tôi sẽ bắt đầu bằng những việc vặt.
nhưng tôi lại được một việc trong mơ
Trợ lý đặc biệt cho tổng thư ký...
điều hành chương trình nhân đạo lớn nhất trong lịch sử Liên Hiệp Quốc.
Tôi không thể tin vận may của mình.
Và tôi cứ cố nghĩ là, "Đừng làm hỏng chuyện này. "
Chương trình được gọi là "Đổi dầu lấy lương thực".
Được thành lập năm 1995 theo nghị quyết 986 của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc,
Liên Hiệp Quốc sẽ quản lý việc mau bán dầu của Iraq
và sử dụng lợi nhuận để cung cấp trợ cứu nhân đạo
cho quốc gia này để giảm bớt khó khăn.
Căn bản có nghĩa là văn phòng của chúng ta
phụ trách miếng ăn của cả một quốc gia,
hơn 20 triệu người.
Anh sẽ phải đọc qua vài thứ.
Chúng ta đang trễ lịch cho bản báo cáo thực trạng quỹ
để nộp lên Hội đồng Bảo an.
Nhiệm vụ hiện tại của anh là giúp nhanh chóng hoàn thành nó.
Người tiền nhiệm của anh lẽ ra đã phải làm việc tóm tắt cho thứ trưởng vào ngày mai.
Ngày mai?
Có chuyện gì với anh ta vậy?
Một tai nạn xe hơi ở Iraq.
Chúa ơi! Anh ta ổn chứ?
Không, anh ta không qua khỏi.
Chỉ cần một bản tóm tắt vào trọng tâm là đủ.
Pasha sẽ có mặt trong văn phòng lúc 9 giờ.
Cho vài phút chứ, Michael?
Justin Cutter, cơ quan tình báo.
Thật sao?
Đúng. Chúng tôi xuất hiện ở mọi hình dạng và kích cỡ.
Được rồi, tôi có thể giúp gì cho ông?
Nghe đây, chúng tôi nghĩ Đổi dầu lấy lương thực đang bị trục lợi riêng
bởi một người hay nhóm người xấu.
Có thể có sự trợ giúp bên trong,
- chính là nơi cậu đang làm, nên... - Tôi... tôi chỉ mới được nhận làm.
Tôi sẽ không...tôi sẽ không làm gián điệp cho các ông.
Chúa ơi, không.
Không, không, chuyện đó để dân chuyên nghiệp làm.
Tôi không muốn cậu làm gì mà khiến cậu không thoải mái, Michael.
Cứ luôn mở to mắt và tôi thôi, chỉ thế thôi.
Vì Chúa và đất nước này.
Khi vào đây, tôi đã biết chương trình lương thực
đã trở thành một trò chơi chính trị.
Ngân sách của chương trình là 10 tỉ đô mỗi năm.
Phần còn lại trong ngân sách hoạt động của Liên Hiệp Quốc chỉ có 2 tỉ.
Số tiền đó quả là điên rồ.
Sự quan tâm đặc biệt bâu vào như đám quạ.
Chương trình thật đơn giản.
Vì sắc lệnh kinh tế đánh thuế chống lại Saddam Hussein
sau chiến tranh vùng vịnh thứ nhất, nền kinh tế Iraq sụp đổ.
Người ta chết đói hoặc chết vì thiếu thuốc và thực phẩm cơ bản.
Chương trình lương thực được tạo ra cho người dân Iraq
những gì cần thiết để họ có thể sống sót.
Cùng lúc đó là ngăn chặ Saddam
chế tạo thứ vũ khí được cho là có sức huỷ diệt rộng lớn của hắn.
Dưới sự giám sát của LHQ, dầu của Iraq được bán ra ở giá thị trường
để chi trả cho cứu trợ nhân đạo.
Nhiệm vụ của chúng tôi là giữ cho quỹ này
đảm bảo mọi thứ đều theo sổ sách.
Tôi tới đây để trình bày tóm tắt.
Ông ấy sẽ gặp anh trong vài phút nữa
...cái chế độ khốn khiếp!
Không thể tin được.
Phải, tôi đã sắp xếp lại như mọi khi, đưa ra một giải pháp.
Giờ chúng ta phải thuê taxi, chất đầy chúng.
thứ đó có lẽ sẽ đủ cho các ngôi làng hẻo lánh.
Anh gọi đây là bản tóm tắt à?
Chiến tranh và hoà bình chết tiệt.
Xin lỗi, tôi chỉ cố tỉ mỉ thôi.
Tỉ mỉ?
Vâng, thưa ngài.
Mẹ kiếp.
Chỉ cần cho tôi biết điểm nổi bật thôi, kid. còn không ta sẽ ở đây tới tết đó.
Chúng ta đã giảm được lượng người suy dinh dưỡng,
giảm lượng trẻ em tử vong, và chúng ta cũng
tạo ra sự tiến bộ đối với việc cung cấp nước và điện.
Nhưng vẫn còn một số
thất bại trong việc phân phối, chủ yếu ở phía Bắc.
Ngườ Kurds đang thiếu lúa, sữa, nhiên liệu diesel,
bởi Tikrit có vẻ đang lấy,
nhiều hơn phần được chia.
Quê nhà của Saddam mà, có gì bất ngờ đâu.
Vâng.
Và còn những phí sau dịch vụ có trong hợp đồng.
Tôi khá chắc đây là tiền hoa hồng.
Nếu ông muốn xem,
tôi đã đánh dấu và tổng hợp chúng từ trang 26 tới 29.
Số tiền đó rất lớn, thưa ngài.
Nhiều chỗ lên tới 30%.
Ngồi đi.
Nhóc.
Ngồi xuống!
Quy tắc đầu tiên của ngoại giao chính là sự thật chưa chắc đã đúng,
mà quan trọng đó là sự đồng lòng.
Sự đồng lòng chính là những phê chuẩn sẽ tồn tại mãi mãi.
Mỹ và Anh sẽ không bao giờ nhấc lên,
nghĩa là... nếu cậu muốn người dân Iraq sống sót,
ta phải giữ chương trình lương thực được thực thi.
- Thậm chí khi nó đầy sai trái. - Thưa ông, ông không cần...
Quy tắc thứ hai là câm mồm và lắng nghe.
Nếu phù hợp, cậu có thể nói.
Nhưng phải thận trọng.
Còn không thì giữ chúng cho mình.
Vâng.
Bố cậu là người một người tốt.
Cậu may mắn khi có cùng dòng máu của ông ấy.
Phải, như tôi đã nói.
Chúng tôi từng gặp qua một vài lần.
Chắc tầm những năm '79, '80.
Quả là một bi kịch.
Beirut.
Chết tiệt. Tôi rất tiếc.
Chắc phải rất khó khăn, một cậu bé lớn lên mà không có cha.
Cũng bình thường thôi.
Tôi đã khóc đủ rồi.
Tốt.
Sửa bản tóm tắt của cậu đi.
Về nhà và chuẩn bị đồ.
Khuya nay ta sẽ đi Baghdad.
Sao? Cậu có kế hoạch khác à?
Không, tôi không.
Tất nhiên là không.
Cám ơn.
Tôi đã bị cuốn vào sự lãng mạn ấy.
Ý tôi là, đây là thứ tôi muốn.
Một chuyến hành trình và một mục đích xứng đáng.
Giống như Baghdad chính là Casablanca của tôi.
Có chút khác biệt, điên rồ, nguy hiểm và kỳ lạ hơn
tôi từng tưởng tượng ra.
Đất nước đang sống trong tình trạng vướng bận lâu dài.
Văn phòng Baghdad của chúng ta sẽ trình bày một vấn đề.
Vâng.
Ta không thể để tên giám đốc phá hỏng bản báo cáo.
Tại sao ông ta lại phá hỏng báo cáo của chính mình chứ?
Bà ta.
Hội đồng Bảo an sẽ bị bắt buộc dỡ bỏ sắc lệnh,
và ai nấy đều có thể đổ tiền vào những thoả thuận họ đã làm với Saddam
trước khi hắn tới Kuwait và chọc giận cả thể giới.
Lạy Chúa tôi, nhóc ạ.
Có lẽ tôi phải dạy lại cậu từ đầu mất rồi.
Cứ 6 tháng ta lại phải giải trình về sự tồn tại của tổ chức.
Công việc của ta bây giờ là viết báo cáo nộp Hội đồng Bảo an
nhấn mạnh vào những điểm tốt của chương trình lương thực
và giảm thiểu những thử thách.
Không được nói dối.
Không, không bao giờ nói dối
nhưng phải chọn sự thật để báo cáo vô cùng cẩn thận.
No comments yet. Be the first to leave one.