Οι πρώτες 200 γραμμές.
TUỔI TRẺ HUY HOÀNG
Bố mẹ ở ngay cạnh con mà.
Đèn sẽ tắt.
Có thể họ sẽ chơi organ khi tấm màn được kéo lên đấy. Đừng sợ.
Bố bảo trong đấy tối lắm còn gì.
- Con không muốn vào đó. - Nhưng nó vui lắm.
Con đã háo hức cả tuần rồi mà. Lần đầu con được đi rạp đấy.
- Nhưng họ trông to lắm. - Họ nào mới được?
Bố bảo mấy người trong phim to lắm.
Vì màn hình chiếu rất to chứ họ đâu có thật, nhỉ?
- Giống như khi ta nằm mơ vậy. - Con toàn gặp ác mộng.
Nhưng lần này không phải là ác mộng đâu.
Sẽ có rạp xiếc, những chú hề và diễn viên nhào lộn nữa...
Con muốn biết họ chiếu phim ra sao không?
Có một cái máy rất to gọi là máy chiếu.
Nó chứa một ánh sáng rất lớn bên trong...
và chiếu ra hình ảnh chú hề và diễn viên nhào lộn.
- Voi nữa. Toàn những hình ảnh đẹp thôi. - "Chiếu" có nghĩa là phát ra đấy.
Những thứ vui vẻ như ánh sáng phát ra từ một chiếc đèn pin khổng lồ.
Nhưng những hình ảnh ấy sẽ lướt qua rất nhanh.
24 hình được chiếu trong một giây.
Não con sẽ lưu mỗi hình ảnh tới 1/15 giây.
Đó gọi là lưu ảnh trên võng mạc.
Những tấm hình sẽ di chuyển nhanh hơn tốc độ ghi nhớ của bộ não...
và đó là cách mà máy chiếu đánh lừa ta rằng...
những hình ảnh tĩnh đang di chuyển.
Đó là ảnh động đấy.
Những bộ phim như những giấc mơ mà con sẽ nhớ mãi.
Cứ chờ mà xem. Khi kết thúc, con sẽ chỉ...
nở một nụ cười thật tươi cho mà xem.
Họ cho ta vào rồi.
Chờ cho đoàn tàu đi qua đã.
Mở cửa ra.
Đưa nó đây.
- Cái gì kia? - Là toa thứ hai.
Angel ở trên toa đó đấy.
Thì sao chứ? Có tiền rồi thì chuồn thôi.
Đèn pha. Tôi phải bật đèn pha.
Cái thằng đầu đất này. Đưa tôi lái cho.
Ta sẽ mở đèn!
Dừng lại! Dừng tàu lại!
Dừng tàu lại!
Dừng lại! Không nhìn thấy đèn sao? Dừng lại!
- Là toa số một! Kéo phanh đi! - Angel!
Angel!
Con thích phần nào nhất?
Sammy à, con muốn quà gì vào ngày lễ Hanukkah?
Anh đã bảo đây không phải ý hay mà, vì chứng r-ố-i-l-o-ạ-n-l-o-â-u của nó.
Đầu óc bọn trẻ b-a-y-b-ổ-n-g lắm.
Bố mẹ đánh vần như thế thì sao con hiểu được.
Đèn trang trí làm anh mờ cả mắt. Giờ anh không tìm ra nhà mình luôn.
Nhà mình tối nhất vì không có đèn đấy.
Đó là quà con thích vào lễ Hanukkah.
- Là gì? - Đèn Giáng sinh!
Xin lỗi, con yêu.
Người Do thái không mừng lễ Giáng sinh.
Ta chỉ đốt nến trong tám ngày.
Ai lại đòi hỏi gì thêm cơ chứ?
Con ngủ với máy dao động ký nhé?
Đi thôi. Ta không thể để bị phát hiện.
- Cái gì kia? - Là toa thứ hai.
Angel ở trên toa đó.
Phải bật đèn. Tôi phải rọi đèn để họ thấy.
Dừng tàu lại!
Angel!
Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Con biết mình muốn gì vào lễ Hanukkah rồi!
Hanukkah!
Cảm ơn cô ạ!
Sammy.
Chúa ơi. Chị muốn mặc thử.
Xuống ga lúc sáng sớm
Xem những toa tàu xếp thành hàng
Xem trưởng ga kéo cái tay cầm nhỏ
Phụt, phụt, tu, tu Chúng đã lên đường
Xuống ga lúc sáng sớm
Xem những toa tàu sáng bóng xếp thành hàng
Chờ đợi khởi hành và tiếp tục cuộc phiêu
Phụt, phụt, tu, tu Chúng đã lên đường
Hai thanh ngoài cùng để đặt tàu lên, thanh giữa sẽ truyền năng lượng...
và hai bánh xe kim loại bên dưới động cơ này sẽ giúp kéo cả toa.
Thêm trò mới nữa sao, quý ngài Kỹ sư?
RCA tăng lương cho con rồi à?
Chứ ta thấy cái xe đẩy này đắt tiền lắm đấy.
Đây không phải xe đẩy.
- Mà là tàu hỏa của Lionel. - Năm nay kỹ sư máy tính
không được tăng lương. Năm sau thì may ra.
Con trai cưng của mẹ dùng tiền từ việc sửa TV để mua nó.
Tiền từ đó mà ra đấy.
Coi chừng, đừng để nó nghịch đồ điện chứ.
- Chờ đã. - Con cứ bật đi.
Cháu phải để bà đi tới Florida cùng đấy.
Nhìn kìa.
Bà ấy quỳ xuống luôn rồi.
Ai sẽ đỡ bà ta dậy đây?
Ai bảo tôi sẽ đứng lên chứ?
Tôi sẽ đi tới Miami bằng hãng xe lửa Sammy.
Khởi hành nào.
Đây là loại đồ chơi được thiết kế rất chính xác.
Nhưng con chỉ có thể chơi lại một khi con học được cách trân trọng đồ chơi.
Con trân trọng nó mà. Con yêu chúng lắm.
Bố biết chứ nhưng đôi khi yêu thôi là chưa đủ.
Con phải nâng niu nó nữa.
Ta có thể chơi cùng nhau vào cuối tuần này.
Nhưng con phải nhìn nó bị vỡ cơ.
Anh không hiểu. Sao nó lại muốn chúng bị vỡ chứ?
Muộn rồi đấy. Em chưa muốn đi ngủ sao?
Cho em một phút nữa. Em còn tỉnh lắm.
Anh thấy mấy nốt giáng này chứ? Phải hát cho sầu bi vào.
Em nên chơi đàn lại trên những chương trình phát thanh văn nghệ đi.
Họ cứ mời em trở lại mãi.
Em không có rảnh đâu.
Ta có thể thuê vú em mà.
Tiền đâu mà trả chứ? Quên chuyện ấy đi.
Tất cả chỉ còn là quá khứ. Đó là trước khi có thêm hai đứa con.
Được rồi.
Anh biết em nhớ điều gì nhất về đàn piano không?
Để bản nhạc dẫn dắt.
Như thể ngài Bach đang chỉ em...
Đầu tiên là nốt này, rồi đến hợp âm này,
rồi xòe bàn tay ra và đánh một quãng tám...
Tạo nên một thế giới nhỏ nơi ta cảm thấy an toàn và hạnh phúc.
Cảm ơn em.
Thế nên nó mới muốn xem đồ chơi bị vỡ.
Nó đang như kiểu cố gắng kiểm soát tất cả.
Sammy.
Ta sẽ quay bằng máy ảnh của bố.
Chỉ để tàu đâm một lần thôi đấy nhé?
Và sau khi rửa phim xong, con có thể xem đi xem lại...
cho tới khi con hết sợ.
Còn đồ chơi của con thì sẽ mãi nguyên vẹn.
Một điều nữa, con yêu à.
Đừng cho bố biết đấy.
Bộ phim này chỉ có hai ta biết thôi đấy.
- Được chứ? - Vâng ạ.
Xin lỗi vì về trễ. Anh ghé nhà bà Moynahan để mang cái điện thoại về.
Ở xưởng thì hết chỗ để rồi. Anh đặt nó ở đâu đây?
- Chắc để ngoài phòng khách đi. - Được.
Xin lỗi đã tới trễ.
Tôi phải đón bà Fabelman. Tôi đặt bà ấy ở đâu đây?
- Có thư chưa ạ? - Trên bàn ấy.
Rảnh quá.
Ức gà đây à?
Phim của con.
Ăn tối xong đã.
Lượng từ tính tăng hay giảm...
phụ thuộc vào độ thấm từ tính của vật liệu lõi.
Vấn đề là ta làm nó thấm tới cỡ nào.
Em phải nghe anh giảng hết về nó sao?
Em biết từ trường là gì mà nhỉ?
Chắc chắn rồi. Nhưng ý em là...
Con có biết từ trường là gì không, Sammy?
- Con lên phòng được chứ? - Không được.
- Nhưng con cần lên đó, chỉ một phút thôi. - Sao lại vội như thế?
Con yêu à. Vị hơi lạ, Burt.
- Vị lạ khi ăn bằng muỗng nhựa. - Mẹ à.
Vợ con đợi tổng thống đến thăm mới dùng đồ bạc hay sao?
Vấn đề là bọn anh sử dụng ống chân không chứ không phải bóng bán dẫn
- và lõi từ tính để truy cập vào bộ nhớ... - Có 35.000 lõi từ tính đấy.
Này Sam, mỗi khi máy ảnh của bố cháu hết phim ấy?
Khi ấy cháu sẽ làm gì?
Gắn thêm phim.
Máy tính cũng thế.
Phải thêm băng thông, và nó khiến mọi thứ chạy chậm lại.
Mitz, món gan rất...
Ta biết cách tải thông tin vào băng,
và thay vì phải thay băng mỗi mười giây...
thì cái máy mà bố cháu đang thiết kế...
- Máy BIZMAC! - Máy BIZMAC!
Nó có thể cho ra mọi thông tin thông qua tất đoạn băng thông cùng lúc.
Cháu sẽ không phải thay băng nữa. Nhanh hơn tới 10 lần đấy.
Tôi yêu cái đầu của Burt lắm.
Nhất là khi có anh ở đây giải thích.
Mẹ à, con phải lên lầu ngay.
- Con ăn xong đồ ăn trước đã. - Nó ăn hết sạch rồi.
Đâu có đâu.
Sammy.
Này, Natalie, chú nghĩ dưới dĩa của cháu có gì đó kìa.
- Sammy. - Có gì đâu ạ.
Cầm lên xem thử đi. Chú thấy nó cử động mà.
Là cam thảo.
Nếu tôi bị nghiện thứ gì đó thì chỉ có thể là cam thảo.
Chú Bennie, bẩn quá đi!
Natalie à, chú ấy không phải chú ruột của cháu.
Mà chú ấy cũng chả vui tính đâu.
Gọi "chú" cho nó dễ gần thôi mẹ à.
Natalie, chú ấy không có máu mủ gì đâu.
Chú ấy luôn tới đây vì phải làm việc cho bố cháu.
Cậu ấy luôn tới đây vì bọn con là bạn thân.
Và từ trong sâu thẳm, thưa bà Fabelman, hãy chấp nhận rằng cháu là bạn của bà đi.
Cậu quan tâm tới việc tôi nghĩ gì làm gì.
Tối nay có chương trình của Sid Caesar đấy.
Còn ăn gì nữa không?
- Natalie, nắm góc đó đi. - Nắm góc ấy đi.
Con giúp mẹ mang đi đổ nhé?
Sammy.
Con phải để tàu đâm nhiều lần nhưng nó vẫn chưa hề hỏng.
Ôi trời.
Mẹ nghĩ đây là thước phim hay nhất thế giới đấy.
Nữa đi nào.
No comments yet. Be the first to leave one.