Οι πρώτες 200 γραμμές.
Ở vùng đất của Sehl-i Azûr,
một phụ nữ bị xử tử hình bằng cách ném đá,
đã hỏi quỷ dữ trước khi chết,
kẻ đang nhìn cô ta và than khóc:
"Kẻ bị đọa đày, sao ngươi lại khóc?"
Quỷ dữ mỉm cười.
"Nói đi, người phụ nữ Bedouin."
"Ngươi nghĩ quỷ dữ hay con người xấu xa hơn?"
Người phụ nữ nín thinh.
Sau đó, một tiếng động vọng xuống từ bầu trời.
Lütfiye.
Lütfiye.
Lütfiye.
Lütfiye.
Đổ vào đi.
Này chị,
cầm sợi dây này.
Hãy tưởng tượng tên và họ của kẻ thù,
và đủ mọi trạng thái của kẻ đó.
Nếu muốn kẻ đó gặp chuyện gì,
hãy ước điều ấy ba lần từ con tim.
Sau đó,
thắt nút sợi dây thật chặt.
Thổi vào nút thắt.
Rồi đưa nó lại đây.
Bây giờ…
bất kể thứ gì của người phụ nữ đó,
bất kể thứ gì chị mang tới, hãy đưa hết đây.
Tốt.
Chị mang cả tóc và móng tay.
Cầu mong thứ này sẽ công hiệu.
Ảnh của người phụ nữ đó đâu?
Mukadder Yaman.
Mukadder Yaman.
Ra ngoài đi, Lütfiye.
Hãy nhập vào xương tủy của Mukadder
như cây đỗ quyên.
Xin tạ ơn thánh Allah.
Xong rồi, thưa chị.
Vào lúc bình minh,
trước khi trời sáng,
mong ước của cô
sẽ thành hiện thực.
Nếu Mukadder uống thứ này,
mong ước đó sẽ được đảm bảo.
Không còn đường lui đâu.
Chuyện còn lại sẽ là giữa thánh Allah và chị.
Thở bình thường. Đừng duỗi người.
Thả lỏng, bỏ tay xuống.
Cô Demet ở cuối hành lang tầng dưới.
Hãy tìm cô ấy và đăng ký.
Bảo là cấy van tim.
Được rồi. Cấy van tim.
Không cần nói gì thêm nữa.
- Mau khỏe nhé. - Cảm ơn.
Alô.
Khỏe chứ? Em ở nhà à?
Ừ.
Giọng em lạ vậy. Sao thế?
Chả biết nữa. Em có cảm giác bất an.
Em ăn chưa?
Em không muốn ăn.
Trên đường về em có ghé qua bệnh viện.
Em muốn mua gì ở Istanbul không?
Không. Khi nào anh về?
Ngày mai anh về.
Hakan, tiếng gì vậy?
Cửa sổ đang mở. Tiếng ở ngoài ấy mà.
Anh cúp máy đây. Gặp em sau.
Hakan!
Alô?
Alô, mẹ à?
Mẹ, là mẹ à?
Nửa đêm rồi. Mẹ muốn nói gì chứ? Đã có chuyện gì?
Gì ạ? Mẹ định nói gì?
Vâng.
Mẹ... nếu mẹ không nói được, hãy đưa máy cho Ayla. Em ấy không ở đó à?
Mùi gì thế?
Tôi kiểm tra ở đây. Anh lên gác đi.
Cảnh sát đây!
Có ai không?
Bornova Một đây.
Tôi nghe, Bornova. Nói đi.
Sao anh lại ngắt tín hiệu, đồ ngốc?
Có sự cố ở khu Karataş. Tới ngay đi.
Bọn tôi đang ở một căn nhà trên đường đến Aydın. Hết.
Các anh làm gì ở đó?
Người dân nghe thấy tiếng hét trong nhà.
Bọn tôi đang ở trong.
Không nghe rõ. Nhắc lại đi.
Süleyman.
Süleyman!
Chuyện gì vậy?
Chúng đã giết mẹ.
Alô?
Cô là Zeren Ertaş à?
Vâng, đúng rồi.
Cô Zeren, tôi gọi cho cô từ Tổ điều tra Án mạng.
- Vâng? - Thưa cô...
Thật không may mẹ cô đã mất tại nhà riêng sáng nay.
Cái gì?
Xin chia buồn.
- Em tôi... - Tên cô ấy là Ayla Yaman phải không?
Đúng rồi.
Cô ấy đang được chăm sóc ở bệnh viện.
Cô Zeren? Alô?
Alô?
BỆNH VIỆN NHÀ NƯỚC KÖYCEĞİZ
Tôi đã đọc báo cáo pháp y sơ bộ.
Cô là đồng nghiệp. Tôi không cần đọc cho cô nữa.
Nhưng tôi nghĩ nguyên nhân tử vong…
là chảy máu não.
Tôi biết. Tôi đã đọc báo cáo.
Cô giải thích bệnh đó đi.
Rò rỉ máu đến mô não.
Như kiểu đột quỵ ấy hả?
Nó giống xuất huyết não hơn.
Đường, cholesterol…
bà ấy còn không bị tăng huyết áp.
Tôi đã khám cho bà ấy. Bà ấy ổn.
- Có vấn đề về thần kinh không? - Không.
Ayla sao rồi?
Tôi định nói tới chuyện đó. Nghe này.
Cô ấy suy sụp khi chứng kiến mẹ mình chết.
Là một nhà thần kinh học, tôi khuyên là
hai người nên thận trọng hơn trước cô ấy.
Thuốc an thần hết tác dụng chưa?
Cô ấy ổn rồi. Hai người có thể vào thăm.
Nhưng như tôi nói, cô ấy có thể phản ứng thái quá.
Hy vọng cô ấy sẽ sớm bình phục.
- Cô nói như nó bị nặng vậy. - Này...
cô ấy đang bị chấn thương ảo giác sau cú sốc.
Ảo giác?
Nó thấy thứ gì à?
Cô ấy nghĩ...
mẹ cô bị các djinn giết.
Cái gì?
Hiện tại, tôi sẽ kê pyroxen.
Nhưng tôi tin đó là tạm thời.
Nếu cô ấy không khá hơn, hay nếu có chuyện gì...
thì gọi cho tôi.
Hôm nay em khá đấy.
Vâng.
Em ổn.
Nhưng anh thì không.
Sao em lại nói thế?
Anh đang giấu giếm gì đó.
Thật ư?
Anh đang che giấu gì?
Chúng đã thì thầm với em.
Ai thì thầm?
Chúng.
Chúng là ai?
Những Khuôn Mặt Đen.
Chúng còn thì thầm gì nữa?
Những Khuôn Mặt Đen đó.
Chúng kể gì với em nữa?
Zeren!
Zeren!
- Đã có chuyện gì? - Anh không hiểu.
Ayla!
Thôi nào.
Bình tĩnh lại đi.
Hakan, đem thuốc ra đây.
Xin chị hãy giúp em.
Chị ơi, máu ở khắp nơi!
Hakan, tính sao đây?
Em là bác sĩ mà.
Em tìm cách đi.
Chị đã chụp bức này.
Chị nhớ.
Ayla.
Khi mẹ gọi cho chị vào đêm hôm đó…
em...
Em đã ở cùng mẹ hả?
Không.
Nhưng...
Nhưng sao?
Zeren.
Mẹ muốn gặp chị trước khi chết.
Mẹ!
Mẹ! Chuyện gì vậy? Mẹ ổn chứ?
...đã trở lại!
Mẹ! Ai đã trở lại?
Mẹ! Chúng ta cần nói chuyện với ai?
Chị...
Rồi chuyện gì đó xảy ra.
Một chuyện đáng sợ xảy ra với mẹ.
Chị ơi.
Ai đã giết mẹ?
Không ai giết mẹ cả, em à.
Em đã thấy. Có kẻ ở cạnh mẹ.
Nghe này... khi ai đó thấy người mình yêu thương qua đời...
Mẹ không bị bệnh!
Ayla, em à...
Có vài căn bệnh...
Chúng âm thầm phát triển trong cơ thể
rồi bất ngờ bộc phát.
Ví dụ như xuất huyết não.
Ayla…
No comments yet. Be the first to leave one.