Οι πρώτες 200 γραμμές.
Thưa Chúa, hãy dõi theo con khi con bước vào công việc tiếp theo.
Chắc con phải dậy vào khoảng 6 giờ sáng mai.
Cơn đau trong bụng con vẫn kéo dài và kì kinh nguyệt khiến nó nặng thêm.
Con đã uống hai viên ibuprofen và dung dịch nhuận tràng.
Xin thứ lỗi vì con hấp tấp nhưng con mong ngài sớm tiết lộ kế hoạch của ngài cho con.
Con không thể rũ bỏ cảm giác rằng ngài đã cứu con vì điều gì đó lớn lao hơn thế này.
Không phải con phàn nàn đâu.
Amen.
- Chào, cô là Maud à? - Vâng. Chào cô.
Tôi để lại lời nhắn trên bàn bếp ghi việc phải làm cho cô ấy.
Mai sẽ có người giúp việc đến. Nhớ đừng để cô ấy ăn nước sốt nhé.
Bác sĩ vừa bắt đầu tiêm một đợt B12 mới.
Tiêm một mũi mỗi tối trước bữa tối cho cô ấy.
Phòng ngủ của cô ở trên lầu bên trái.
Quý cô ấy đang ngủ trưa.
Cô ấy thế nào?
Quái gở lắm. Chúc vui vẻ.
...và dạo gần đây bị thiệt hại nặng nề nhất do bão.
Người dân báo đêm qua họ bị đánh thức vì tiếng va chạm lớn...
Amanda Köhl.
Bốn mươi chín tuổi.
Cô cảm thấy không?
Ung thư máu ở tủy sống giai đoạn bốn.
Có, có.
- Chắc là ngài sẽ gặp người này sớm thôi. - Có thấy gì không?
Ta xong chưa?
- Cô muốn ăn tối lúc mấy giờ? - Tám giờ.
Có danh sách mua sắm trên bàn ngoài hành lang.
Để tôi.
Được rồi.
Con tìm hiểu về cô ấy trước khi đến đây.
Vũ công, nhà biên đạo, hơi nổi tiếng.
Ngài biết là con có ít thời gian cho mấy việc sáng tạo vì chúng thường khá hướng nội.
- Cô đang nấu gì trong đó vậy? - Mì Ý sốt bò băm và bánh mì bơ tỏi.
Tuyệt lắm.
- Nhiệt độ thế ổn chứ? - Ừ.
Xin chào.
- Cô thờ thánh nào? - Mary Magdalene.
Tôi không biết họ làm dây chuyền có hình bà ấy.
Tôi đặt trên mạng.
Cô xinh hơn cô lần trước.
GIẢI PHẪU VŨ ĐẠO CƠ THỂ LÀ SÂN KHẤU
VŨ ĐOÀN KÖHL
Này.
Cô nghĩ sao?
Ổn đấy.
- Hẳn là cô là Mary. - Không, Maud.
Cô phải đi vì bọn tôi à?
- Không, tôi đi gặp bạn. - Tốt.
Chào cô nhé.
Lẽ ra con phải nói với cô ấy rằng con sẵn lòng ở lại trong phòng.
Chắc cô ấy phải thấy xấu hổ.
- Cho tôi xin vài đồng lẻ. - Xin lỗi, tôi chả có gì.
Thế thì biến đi.
Cô gì ơi.
Cho xin vài đồng lẻ.
Cảm ơn, tình yêu. Hôm nay hơi rét buốt nhỉ?
Cầu Chúa phù hộ anh và không để anh đau đớn vô ích.
- Gì cơ? - Không gì cả.
Cầu Chúa phù hộ cô, cưng ạ.
Sao người như cô ấy lại ở một thành phố thế này?
Cái nơi hỗn tạp này đâu thể hấp dẫn cô ấy, và với con cũng vậy.
A lô?
Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Về London đi. Em không thể nhốt mình ở đây. Em phải tiếp xúc với mọi người.
Sao bỗng dưng anh quan tâm thế?
Em ơi, đừng nóng nảy thế. Em sắp thành Norma Desmond rồi đấy.
Đồ khốn!
Đồ ngu.
- Chào cô. - Chào cô.
Xin lỗi vì gọi cô về sớm.
Trước đây cái đồ ngốc này từng uống được nhiều lắm.
- Tôi còn không theo kịp. - Giờ tình hình đã khác.
Vâng, tất nhiên rồi.
- Cô cần tôi làm gì không? - Không.
- Cô ấy sẽ ổn chứ? - Ôi, đừng ngốc thế, Richard.
Vâng, vậy bảo trọng nhé, cưng.
Tên khốn tự đắc.
Cô nên thấy gã ta hồi trước. Lúc nào cũng muốn ngủ với tôi.
Giờ anh ta phải cấy tóc. Cô thấy không?
- Không. - Không à?
Chẳng ai thấy thứ mình không muốn thấy.
Ở đây với tôi.
Tôi không muốn ở một mình.
Cô làm việc này lâu chưa?
Mới hơn một năm.
Trước đây cô làm gì?
Tôi làm ở bệnh viện St. Afra.
Một nơi kinh khủng.
Cô thấy nhiều người chết không?
Có.
Sao cô ra đi?
Tôi không biết. Tôi cần thay đổi.
Tôi không biết nữa.
Tôi tham lam quá nhiều thứ.
Và Chúa muốn thế.
Khi ngài đến, tất cả thay đổi.
Vậy là cô mới cải đạo.
Khi cầu nguyện, cô được trả lời không?
Đôi khi ngài có nói.
Cô nghe tiếng ngài à?
Gần như mọi lúc, tôi thấy như ngài thực sự...
ở trong hoặc ở quanh tôi.
Ngài dẫn dắt tôi như thế.
Khi ngài hài lòng,
cảm giác đó như cơn rùng mình, đôi khi như mạch đập.
Cảm giác thật ấm áp, dễ chịu.
Đơn giản là ngài ở đó.
Chẳng có gì cảm giác là thật nữa.
Từ khi tôi chuyển về đây,
tôi cứ nghĩ về giây phút cuối
và tự hỏi...
nó sẽ thế nào.
Tôi sẽ nhìn vào thứ gì?
Liệu sẽ có ai khác ở đó?
Rồi sao?
Không gì cả?
Hãy nói là tôi sai đi.
Ngài đã ở đó.
Và không chỉ sau này, cô thấy không?
Ngài ở khắp nơi.
Ngài thấy cô.
Ngài không để cô ngã đâu.
Vị cứu tinh bé nhỏ của tôi.
Thưa Cha, cảm ơn ngài.
Rồi đưa tay này cầm lấy...
tay phải.
Rồi vẽ hình bán nguyệt phía trên đầu.
Đừng hiểu lầm con, liệu pháp giảm đau là công việc cao cả.
Nhưng con luôn biết ngài đã định sẵn điều gì đó cho con.
Để lau dọn sau trận ốm đau, chết chóc thì chẳng cần gì đặc biệt.
Nhưng để cứu một linh hồn
thì khó đấy.
Sự hiện diện của Ngài ban phước cho bầu không khí.
Con cảm nhận được tình yêu của ngài còn tràn đầy hơn trước đây.
Quá nhiều để chia sẻ.
Tôi thấy cô đấy.
Vâng?
- Cynthia đi rồi à? - Vâng, tôi là Maud.
- Carol. - Đến thăm lúc này là quá khuya rồi.
- Thật... - Cô ấy đang chờ tôi.
Cô ấy đang ngủ.
Maud!
Đến đây với tôi.
John nói nguyện vọng cuối là được chết êm ả, không đau đớn,
có gia đình ở bên.
Cảm ơn Julia. Trước khi qua đời,
John viết thư ngỏ cho các nghị sĩ ở Anh.
Anh ấy muốn mọi người biết...
Thưa Chúa, đây là Amanda.
Chắc là ngài biết rồi.
Cảm ơn vì cho chúng con bên nhau.
Cảm ơn vì bữa ăn mà chúng con được ban tặng.
Hãy ban phúc cho cơ thể đang đau đớn của Amanda
trước đây đã làm được bao điều tuyệt vời.
Và ban phúc cho tâm trí cô ấy, giờ đang phủ bóng tối.
Và đón lấy cô ấy như ngài đã làm với con.
Amen.
Ngài ở đây à?
Tôi cũng cảm thấy.
Trông cô đẹp lắm.
- Không. - Có mà.
Tặng Maud,
Vị Cứu Tinh Của Tôi
Amanda mến gửi
Chào.
Tối nay không đi.
Cô biết mà.
Cô ấy ổn.
Hơi lạ nhưng...
Cúp máy đây.
Được rồi, tạm biệt. Chào.
Maud, mặt cô kìa.
Ôi, chết tiệt.
Khỉ thật, nó bắn khắp váy tôi rồi. Khỉ thật.
Maud, để tôi.
Đừng để cô ấy uống nhiều quá.
Đừng lo. Đa số là tôi uống.
Cưng ơi, quay lại đây!
Chủ đề tôn giáo đóng vai trò lớn trong suốt sự nghiệp của Blake,
ví dụ như sự phủ nhận một tôn giáo có tổ chức...
mà anh cho là sự xuyên tạc xấu xí của đời sống tâm linh đích thực.
- Carol. - Chào.
Tôi cần nói chuyện với cô.
Vâng?
Có chuyện gì?
Tôi muốn cô đừng gặp Amanda nữa.
Để cô ấy yên.
- Cô ấy bảo cô nói với tôi à? - Không, tôi nói.
Giờ là giai đoạn quan trọng với cô ấy. Cô ấy có việc quan trọng cần làm.
Và cô ấy cần tập trung.
Tôi nghĩ sự có mặt của cô không còn phù hợp.
Không hiểu cô đang nói gì nhưng... đời sống tình dục của họ đâu phải việc của cô.
Tôi biết cô ấy cho cô tiền.
Một lần nữa, đếch phải việc của cô.
Này, tôi đang tỏ ra tôn trọng cô.
Tôi không chửi cô. Tôi chỉ...
- Tôi chỉ thấy không nên... - Xin cô. Tôn trọng à?
Không thích cô ấy ngủ với phụ nữ là việc của cô.
Kể cả cô có dương vật khủng thì tôi vẫn nói điều này vì cái kiểu cô nhìn cô ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.