La unuaj 200 linioj.
ĐÊM CUNG CẤM Dịch phụ đề: QKK
Kêu Midhat gặp tôi ngay khi ổng tới.
Họ đã gởi tối hậu thư, thưa Điện hạ.
Chúng ta còn bao lâu?
Hai ngày.
Sao không mở cửa ra cho toàn thể nhân dân?
Nói chuyện với họ.
Tố giác bọn lãnh đạo Ittihat.
Mọi người sẽ đứng sau lưng ngài.
Anh còn trẻ lắm, Izzet.
Ta sẽ không bao giờ để cho người ta nói chính ta đã đưa nhân dân tới nội chiến.
Midhat Aga.
Có chuyện gì? Nói tôi nghe đi.
Xin phép.
Tôi lui được chưa, thưa Bà?
Tôi đã hết hy vọng, Nadir.
Tôi sắp xong rồi.
Quốc vương đã đuổi Tổng trấn Izzet.
Ổng phải quyết định trước khi trời sáng.
Tôi còn hai trang nữa phải viết xong.
Cô có nghe tôi nói gì không?
Có thể đây là đêm cuối cùng.
Ổng muốn một kết cục gì?
Voiletta sống sót...
Vậy tại sao ông lo lắng?
Quốc vương thích những kết thúc có hậu.
Hãy để tôi làm xong cái này.
Đã tới giờ đóng cửa.
Tối nay ổng phải có nó.
Tối nay ổng sẽ không đọc đâu.
Bây giờ ông quyết định thay Điện hạ luôn sao?
Tối nay ta thấy không vui.
Hãy để cho ai đó thế chỗ ta.
Gulfidan, tới đây kể chuyện cho chúng ta nghe đi.
Tôi biết kể gì?
Tôi không biết.
Làm sao tôi kể được, khi bà ở đây?
Trước kia tôi chưa bao giờ làm được việc này.
Tôi sẽ không làm được.
Nước và lửa.
Bóng tối và ánh sáng.
Ngày và đêm, cũng giống như tuổi trẻ và tuổi già.
Có vẻ rất khác nhau, nhưng thực tế thì không.
Tuổi trẻ là quá khứ của tuổi già.
Tuổi già là tương lai của tuổi trẻ.
Một cô gái mới vừa tới Hậu cung.
Các đại thần bảo cô chờ và bỏ cô một mình trong một căn phòng.
Cô mệt mỏi. Cô sợ hãi.
Cô nhìn quanh.
Cô chưa biết gì về cái thế giới mà cô vừa bước vô,
có lẽ là mãi mãi.
Cô nhìn quanh.
Mắt cô thấy một cái trường kỷ đẹp hơn những cái khác.
Cô quyết định ngồi xuống.
Nhưng khi cô vừa ngồi,
cô nghe một mệnh lệnh bảo phải rời khỏi chỗ đó.
Bởi vì cái trường kỷ đó là của một quý phi già...
đã sống những ngày cuối đời trong Hậu cung.
Cô đang chờ một chiếc tàu...
sẽ đưa cô tới Cung điện Nước mắt.
Cả hai người phụ nữ cùng chờ.
Nhưng chờ hai chuyến đi khác nhau.
Một người tới, người kia ra đi.
Bất ngờ, cánh cửa mở ra.
Một luồng gió lạnh tràn vào phòng.
Chào.
Họ cùng ngồi đó,
không thể làm ngơ với nhau.
Tôi không biết ai đã nói trước.
Họ trao đổi vài lời lịch sự.
Người phụ nữ lớn tuổi nói:
Tôi không có lời khuyên nào cho cô,
nhưng hãy nhớ điều này:
Trong những bức tường này,
có ba điều thiết yếu:
Tình yêu,
quyền lực và nỗi sợ.
Người phụ nữ trẻ lo lắng hỏi:
Tình yêu với Đức vua?
Người cung phi nói: Không,
tình cảm của chúng ta đối với ngài là tôn sùng.
Cũng như sự tôn sùng mà chúng ta dành cho Allah ở kiếp này và ở kiếp sau.
Đó không phải là tình yêu mà cô nói tới.
Đó là ngọn lửa sẽ thiêu cháy tâm can, xua tan giấc ngủ.
Người ta không thể yêu Đức vua theo cách đó.
Bất chợt, người phụ nữ bắt đầu...
kể về cuộc sống của mình trong Hậu cung,
cuộc sống duy nhất mà bà từng biết.
Cháy! Phòng tranh của Đức vua đang cháy.
Cháy! Cháy!
Nhanh lên, phải cứu người trong đó.
Quỷ sứ nào xui khiến nàng?
Tình yêu của thiếp đối với ngài, thưa Điện hạ.
Đem cổ đi.
Đừng để ai nhìn vào cổ khi cổ đi.
Nàng là ai?
Cô ấy tên là Safiye.
Cô ấy là bạn của nàng à?
Không, thưa Điện hạ.
Bắt đầu từ hôm nay, cấm rời khỏi cung điện.
Buổi tối, cấm lên Boshporus
Cấm đi xe ngựa.
Cấm đi dạo trong vườn.
Kẻ thù đông hơn và ở gần hơn...
là ta tưởng.
Chúng ta không thể tin ai được.
Cô có thấy trang sức của Selma chưa?
Và áo của cổ nữa.
Tuyệt vời. Một thợ may Pháp đã may cái đó.
Cái ở trong Cung điện?
Màu rất đẹp.
Cô xanh quá, Safiye.
Cô không ngủ được hả?
Liên quan gì tới cô? Cổ ngủ ngon.
Đừng nghe cổ.
Làm cho người ta chú ý tới mình nguy hiểm lắm.
Làm cho người ta chú ý tới mình nguy hiểm lắm.
Các người ghen tỵ.
Điện hạ không bao giờ thèm để ý tới cô.
Điện hạ cũng sẽ không để ý tới cô.
Tôi không tới từ Hungary.
Tôi được đưa tới cho người.
Vậy sao người không cho gọi cô?
Phòng tranh của ổng đã cháy. Ổng sẽ có thời gian cho cô.
Có khi ổng muốn cô già, như ổng.
Coi chừng lời nói! Ổng không già.
Đừng xúc phạm ổng.
Tôi đang xúc phạm cô!
Thôi đi!
Đám cháy chưa đủ sao?
Muốn tôi phạt các người không?
Safiye, đi tắm.
Tôi đang ăn.
Để sau ăn.
Chào mừng.
Cô mang tới niềm vui.
Vô đi.
Đừng e thẹn.
Lại ngồi đi.
Cô không muốn ngồi?
Cô không định ăn đứng chớ?
Tôi sẽ ngồi khi chủ nhà của tôi tới.
Nếu vậy, cô ngồi được rồi.
Ông cũng nghĩ là tôi cố ý làm vậy sao?
Nếu tôi muốn được ai chú ý,
thì đó không phải là Đức vua.
Nó chỉ tình cờ xảy ra thôi.
Cổ là một người trong chúng tôi.
Cô có biết tại sao cổ làm vậy không?
Ai cũng biết.
Gulfidan, làm ơn,
tôi không thích vẻ mặt của bà.
Tôi cũng không thích,
nhưng cái mặt tôi có lý riêng của nó.
Đức vua yêu tất cả chúng ta.
Ngài chia sẻ tình yêu với tất cả.
Ayse đã phạm sai lầm.
Cổ đem lòng yêu ổng.
Cổ muốn ổng chỉ là của riêng cổ.
Khi ổng không nhìn cổ nữa,
cổ đốt cái gì ổng yêu quý nhất.
Cổ có bị đày đi không?
Đức vua sẽ cho cổ lấy một vệ sĩ.
Đúng là một hình phạt khủng khiếp.
Cổ sẽ không bao giờ gặp lại ổng.
Thật khờ dại khi không tuân theo phép tắc.
Mọi người ở đây nên biết điều đó.
Quy tắc đầu tiên là làm chủ cảm xúc của mình,
nếu nó đi ngược lại ý muốn của người.
Tôi không dám không tuân.
Tôi còn chưa bao giờ nói chuyện với Ayse.
Có phải tôi đang nói về cô?
Có phải tôi tới đây để bị trách mắng?
Không.
Tôi chỉ muốn hiểu cô nhiều hơn.
Ông có muốn hiểu hơn không...
nếu tôi không có giúp cổ?
Nhưng cô có.
Cổ là người Ý.
Cha mẹ cổ đã bán cổ khi lên 8.
Chúng tôi không biết ngày sinh của cổ.
Một chiếc thuyền Pháp đem cổ tới Cairo nơi cổ được mua.
Tổng trấn Abdul tặng cổ cho con trai của Quốc vương.
Cổ có thể đọc và viết ba thứ tiếng.
Mặt trăng.
Đã có nhật thực chưa?
Midhat?
Tôi là Nadir.
Thời gian trôi qua...
và mắt ngươi dịu hơn, Midhat.
Tôi không phải Midhat.
Khi nào nhật thực bắt đầu hãy nói cho ta biết.
Chờ một chút.
Vô đây, Safiye.
Theo những gì ta nghe được, gia sư của cô đã không dạy cô tốt.
Nhất là khi cô ăn bằng những ngón tay.
Ngón tay là khởi nguồn của mọi sự tinh tế.
Lần sau phải cẩn thận hơn, Nadir.
Đừng phí thời gian của tôi với những cô gái được giáo dục tốt.
Safiye của chúng ta thật hoàn hảo như ý muốn của Thái hậu.
No comments yet. Be the first to leave one.