La unuaj 200 linioj.
Trước đó trên "Hội Pháp Sư"...
Anh đã giết một vị thần.
Những vị thần cổ xưa, khi ta vô hại, họ lờ ta đi.
Nhưng khi ta trở nên có hại, họ sẽ cắt bỏ.
Phép thuật mất rồi.
Tớ cần cho cậu xem cái này.
Chúa ơi.
Tớ có phép thuật.
Ngài có muốn phép thuật trở lại không?
Ta sẽ đưa ngài vào một sứ mệnh sử thi.
"Truyền Thuyết Về Bảy Chìa Khóa".
Jules, đây là sứ mệnh của chúng ta.
Tôi nghĩ tôi đang lên cấp độ.
- Tôi là... - Một nữ thần toàn quyền.
Anh đến đây vì đài phun nước,
cửa sau dẫn đến phép thuật.
Alice, em đang làm gì vậy?
Cô ta đang phá hủy chìa khóa.
Tôi biết cô nghĩ làm thế này là để tốt cho mọi người.
Một ngày nào đó, cô sẽ thấy là không phải đâu.
Julia, cô có thể mất đi sức mạnh đấy.
Một khi phép thuật trở lại, cô có 30 giây để gắn Siphon vào.
Em nghe nói thầy có một loại thần dược thử nghiệm không chỉ giúp xóa ký ức...
...mà còn tạo ra một con người hoàn toàn mới.
Cô ta đã thỏa thuận với chúng tôi, rồi lại phá vỡ.
Không như những người khác, cô ta thuộc về Thư viện.
Thứ đó, nó có thể chuyển thân xác.
Nó đã thấy họ.
Nó biết phép thuật đã trở lại.
Nó biết họ là pháp sư, ngay cả khi họ không biết.
Nếu họ không biết mình là ai,
nếu họ không có phép thuật, thì họ không thể tự bảo vệ mình.
Cậu sẽ chơi với tôi chứ?
Tôi nghĩ cậu nhầm tôi với ai khác rồi.
Tôi nghĩ mọi thứ sẽ vui hơn khi ta cùng làm với một người bạn.
Cảm giác như chẳng có lý do gì để ở lại lâu như vậy.
Ngày mai gặp lại nhé?
Được.
Kimber D'Antoni
Xin chúc mừng!
Chết tiệt!
Chết tiệt.
Chúa ơi.
Chết tiệt.
Chào. Xin chào.
Kimber D'Antoni?
Tôi là Todd.
Cô đến muộn.
Đi theo tôi.
Xin lỗi, tôi đang ở đâu thế?
Phía Bắc New York.
- Đại học Brakebills. - Được rồi, chờ đã.
- Làm thế nào... - Xin chào.
- Rất vui được gặp. - Sao có thể như thế được? Vì...
Lời khuyên hữu ích đây. Nếu như cô nhớ được chuyện này, hãy luôn lịch sự với Thủ thư.
Họ trông có vẻ vô hại,
nhưng họ phụ trách điều tiết mấy thứ ghê gớm.
Rồi họ thành ra đồng bóng, bỗng một ngày,
thời gian chờ bị kéo dài hơn khi nộp đơn xin...
Ý tôi là, Trật tự thế giới mới.
Bây giờ đỡ hơn chút rồi,
nhưng theo ý tôi thì vẫn tệ hơn ngày xưa.
Được rồi, dừng lại.
Tôi xin lỗi.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Cô được mời làm một bài kiểm tra sơ bộ để tham gia vào Chương trình giáo dục đại học.
Tôi đang bị ảo giác à?
Nếu tôi nói không phải thì vẫn chỉ là trong ảo giác của cô thôi mà.
Nhưng không phải đâu.
Thật sự không phải.
Không ảo giác.
Được rồi, làm thế cũng chẳng giúp được gì, nên...
Xin lỗi.
Nhanh lên, chúng ta phải đi mau.
Đến muộn!
Chào mừng.
Các em có thể gọi tôi là Hiệu trưởng.
Tôi biết các em ai cũng có câu hỏi, và chúng sẽ được trả lời vào lúc thích hợp.
Trong một giờ tới,
nhiệm vụ của các em là hoàn thành bài kiểm tra.
Chúc các em may mắn.
Bắt đầu.
Sẽ nhanh hơn
nếu chúng ta có thể gộp hết vào làm một mẻ như trước đây.
Cô biết là chúng ta không có nhiều nguồn lực thế mà.
Ừ, tôi chỉ nói thế thôi.
Việc này sẽ tiêu tốn của chúng ta thêm bao nhiêu giờ nữa đây?
Thà cứ để Thư viện trừng phạt ta luôn đi.
Thôi nào. Anh cũng đang nghĩ thế mà.
Có vẻ cái đứa kì quặc đó vô dụng rồi.
- Có phải con bé là đứa mà cô nói... - Làm chập nhãn cầu ấy hả? Ừ.
Chưa từng thấy chuyện đó xảy ra.
Hôm đó cũng muộn rồi mà, phải không?
Nguồn phép lúc đó yếu.
Chắc là vì thế đấy.
Chuẩn.
Tôi sẽ rút nó ra và tẩy não nó ngay sau khi nó làm xong bài thi viết.
- Chết tiệt. - Gì vậy?
Tôi không chắc nữa.
- Để tôi xem. - Tôi khuyên là không cần.
Tôi không thấy gì cả.
Tại đầu tôi đau quá ấy mà.
Được rồi.
Tôi tin lời anh.
- Vậy giữ hay đuổi cái đứa gây đau đầu? - Giữ lại đi.
Tạm thời.
Hội Pháp Sư
Tôi đã tận mắt thấy nó đấy.
Con gián Mỹ.
- To kinh khủng. - Chà.
- Gián không tốt cho sách đâu. - Chính xác.
Tôi đang nghĩ đến việc dán thông báo để nhắc nhở mọi người rằng...
...mẹ của họ không làm việc ở đây và họ nên dọn sạch vụn bánh của mình.
Hài hước lắm. Rất thông minh.
Cảm ơn.
Tôi nên dùng phông Helvetica hay là Times New Roman nhỉ?
Liệu phông Comic Sans sẽ truyền đạt tốt...
...hay làm giảm sự nghiêm túc của thông điệp?
Thậm chí hơi thở của cô hôm nay nghe cũng rất nản đấy. Cô biết không, Alice?
Này, tôi có ý này.
Sao?
Ông đi chết đi. Tôi không ở đây để tiêu khiển cho ông.
Tùy cô thôi.
Vì hôm trước khi cô cố thoát ra, tôi thấy buồn cười lắm.
Hết đá đấm rồi lại la hét.
Cứ nghĩ tới lại khiến tôi buồn cười.
Chúc một ngày tốt lành, cô Quinn.
Ăn trưa nào.
Tôi tưởng cô có nô lệ để sai làm việc này.
Những Thủ thư trẻ.
- Hôm nay cô nhất định phải ăn. - Được thôi.
Cứ việc năn nỉ đi.
Mụ khốn lắm chuyện.
- Sao cơ? - Cô đã đọc cuốn sách về tôi hả?
Đến tận chỗ Khoảng trống lớn?
Cô đã đọc toàn bộ chương đó rồi hả?
Cô có muốn nói về tất cả các tư thế mà Quentin và tôi đã dùng không?
Sách của tôi có nói là tôi đã lên đỉnh bao nhiêu lần không?
Tôi không thể để cô chết đói.
Và tôi không muốn ép cô ăn.
Cả hai chúng ta đều không thích chuyện đó mà.
Hãy tiếp tục hợp tác, rồi cô có thể tiếp tục nhận được tài liệu đọc cho phép.
Franz Kafka Sự Biến Hóa
Đợi đã.
Tôi có một câu hỏi.
Tôi xin lỗi.
Hiệu trưởng Fogg không đến đâu.
Hiệu trưởng Fogg.
Tân sinh viên à?
Cảm ơn anh đã đến tận đây để nộp cái này.
Thì cô đã...
Gì ấy nhỉ? Lệnh cho tôi làm thế mà.
Thủ tục thôi.
Chúng tôi hoàn toàn tin tưởng vào phương pháp chọn lọc của anh.
Chúng tôi chỉ giữ để cho vào hồ sơ thôi.
Người này.
Giáo sư Lipson báo cáo rằng cô này đã gây ra phản ứng bất thường trên nhãn cầu của anh.
Anh có biết tại sao không?
Tôi chắc chắn mọi chuyện sẽ trở nên rõ ràng.
Em ấy có tiềm năng.
Theo cách nào?
Tôi không rõ.
Chưa rõ.
Nhưng đó là lý do em ấy ở lại Brakebills.
Tôi tin vào bản năng của anh.
Phê duyệt.
Rất hân hạnh.
Alice vẫn ổn.
Chán nản.
Cáu kỉnh.
Vẫn yêu cầu được gặp lại anh.
Con bé vẫn một mực quả quyết về cái thứ mà con bé thấy trong Lâu đài.
Anh đã nói với cô ấy rồi, đúng không?
Rồi, rằng những chuyên viên độc lập của cô đang điều tra về mối đe dọa này.
Nhưng con bé không lo về sự hủy diệt hàng loạt.
Nó lo cho bạn bè nó.
Tôi thấy không có ai được bảo vệ tốt hơn họ đâu.
Nói thẳng nhé, Zelda.
Các sinh viên của tôi đã cứu lấy phép thuật.
Thế giới có thể tung hoa ca ngợi Hiệp hội và Irene McAllistair,
nhưng cả cô và tôi đều biết sự thật.
Hiệp hội đã đặt chân vào vị trí giám sát.
Mọi thứ chúng tôi làm là để bảo tồn kiến thức, làm cho mọi thứ an toàn hơn.
Tôi không tranh cãi về những lợi ích.
Nhưng anh phải làm thế, vì nó có cái giá của nó.
Tóm lại, nếu các sinh viên của anh xuất hiện trở lại,
tôi không thể ngăn Irene làm những gì cô ta muốn để khiến họ im lặng được đâu.
Chúng tôi cũng có một số...
...thỏa thuận nhất định với cô ta.
Vậy nên...
...họ phải ở yên vị trí của mình lúc này.
Họ sẽ ổn thôi.
Bùa chú của anh...
...là bậc thầy mà.
Dù sao tôi cũng có một niềm an ủi, Zelda.
Khi nỗ lực bảo vệ chúng của tôi gặp thất bại không tránh khỏi,
máu chúng đổ là do một tay cô đấy.
Chúc một ngày tốt lành, Zelda.
Đừng bảo tôi bình tĩnh. Tôi đang cáu đây.
Được rồi, tôi hiểu.
No comments yet. Be the first to leave one.