La unuaj 200 linioj.
BÃO TÁP SÔ VIẾT THẾ CHIẾN THỨ II Ở HƯỚNG ĐÔNG.
Năm 1941 bọn Quốc Xã đã chiếm được một phần rộng lớn của Liên Xô.
Chính sách tàn bạo của chúng đã biến nhiều thường dân
trở thành du kích để chống lại quân xâm lược.
Nguyên bản được sản xuất cho Truyền hình Nga năm 2011.
Đây là câu chuyện về “Cuộc Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại”
của Nga và về chặng đường dài của Hồng quân đi từ bại trận cho đến chiến thắng.
CUỘC CHIẾN DU KÍCH.
Tiếng búa nện vang lên trong khu rừng đêm:
công binh Đức đang vội vã sửa chữa đường ray tàu hỏa.
“Tớ kiệt sức rồi.”
“Dập điếu thuốc đi! Việc còn nhiều lắm!”
“Lát nữa nghỉ cũng được! Nhanh lên!”
Quân Đức đang căng thẳng.
Họ chĩa súng lăm lăm vào bìa rừng.
“Cậu có thấy gì không?” “Không, tới giờ thì không.”
Tháng 11/1942, Sư đoàn Xe tăng 6 được chuyển từ Pháp
tới chi viện cho quân Đức ở Stalingrad.
Nhưng sự an toàn của tuyến đường sắt là mối lo lớn của người Đức.
Cách xa chiến trường cả hàng trăm cây số,
sư đoàn trưởng Tướng Raus cảm thấy:
“Điều khiến tôi lo nhất là phải đảm bảo đơn vị có thể xông thẳng ra chiến trường khi tới nơi ..."
"... Do đó, trong những vùng du kích, chúng tôi di chuyển hết sức thận trọng.”
Tàu hỏa phải đi rất chậm.
Do đó họ phải dừng đúng lúc để tránh bị trật đường ray
do phá hoại và luôn tồn tại nguy cơ bị phục kích.
“Kiếm chỗ nấp! Nhanh lên!” “Súng máy chi viện bên này!”
Translator: SagePhamKT
Sư đoàn của Raus vẫn chưa tới được chiến trường
mà đã phải chịu thương vong.
Ngày 3/7/1941,
Stalin đã có bài phát biểu
thời chiến đầu tiên của mình trên đài phát thanh, gửi toàn thể nhân dân Liên Xô.
“Phải thành lập các chi đội du kích trong vùng bị địch chiếm ..."
"... để khuấy động cuộc chiến du kích ở khắp nơi, ..."
"... để phá nổ cầu cống và đường xá, ..."
"... phá hoại cột điện thoại và điện tín, ..."
"... đốt cháy rừng, kho tàng và phương tiện vận chuyển."
"Chúng ta sẽ tạo ra những điều kiện không thể chịu đựng nổi ..."
"với quân thù cùng bè lũ ủng hộ chúng."
"Chúng phải bị truy đuổi và tiêu diệt trên mọi bước đường.”
Để tổ chức cuộc chiến du kích, một đơn vị đặc biệt
được thành lập trong cơ quan An ninh NKVD của Lavrenty Beria.
Do Pavel Sudoplatov tổ chức, đơn vị mới này được gọi là OMSBON,
viết tắt của Lữ đoàn đặc nhiệm độc lập xạ thủ môtô hóa
tuyển quân từ những vận động viên Liên Xô xuất sắc nhất,
họ giúp hình thành ra hạt nhân của các nhóm phá hoại
sẽ được gửi vào vùng địch hậu.
Các tân binh được đưa đi huấn luyện tại 1 trường mới lập về chiến tranh du kích.
Học viên của trường có một tiểu đoàn quốc tế lập từ
hàng trăm tình nguyện viên chống phát xít từ Tây Ban Nha,
Đức, Ba Lan, Tiệp Khắc và Nam Tư.
Chỉ 2 tuần sau Chỉ thị của Stalin,
Wehrmacht ban hành mệnh lệnh chống lại nguy cơ từ du kích Liên Xô.
Mọi đơn vị phe Trục phải duy trì tình trạng thường xuyên cảnh giác,
binh lính bị cấm đi một mình, vũ khí phải đem theo người
và luôn phải sẵn sàng sử dụng.
Trong thập niên 1930, kế hoạch chiến lược của Liên Xô cho rằng trong tiến trình chiến tranh,
Hồng quân sẽ luôn tấn công và chiến đấu trên đất kẻ thù.
Do đó các kho vũ khí và lương thực cung cấp
cho chiến tranh du kích trên đất Liên Xô phải bị tiêu hủy.
Cũng với lý do đó, người ta ngưng không huấn luyện các chuyên gia về chiến tranh du kích.
Năm 1941, hệ thống này phải được vội vã tái lập.
Cho tới khi đó, những gì mà du kích nhận được, nếu có, đến từ các sĩ quan Hồng quân
với rất ít người nắm rõ về chiến tranh du kích.
Và thật quan trọng, chỉ một phần các đơn vị du kích có điện đài.
Được huấn luyện ít hoặc gần như không, việc thiếu liên lạc điện đài và thiếu phối hợp
hoạt động khiến trong số 2.800 đơn vị du kích thành lập mùa hè 1941,
chỉ còn lại 270 vào năm 1942.
Tại Ukraina 1941,
NKVD tuyên bố đã lập được 778 đơn vị du kích và
622 nhóm phá hoại.
Trên lý thuyết là 29.000 người.
Đến tháng 6/1942, chỉ 110 trong số đơn vị trên là còn liên lạc.
Giữa hỗn loạn như vậy, chỉ những đội du kích của các chỉ huy có kinh nghiệm
như Vasily Korzh là tỏ ra thành công.
Vasily Zakharovich Korzh là một Đảng viên tận tụy người Belorussia,
từng đánh du kích chống quân Ba Lan trong thập niên 1920.
Ông cũng tình nguyện tham gia Nội chiến Tây Ban Nha và được huân chương.
Khi chiến tranh nổ ra, Korzh lập tức bắt tay tổ chức kháng chiến tại địa phương.
Và chỉ 6 ngày sau, đội du kích của ông
đã có cuộc tấn công đầu tiên vào quân Đức.
Tháng 5/1942, Bộ Tổng TM Stavka thành lập
bộ chỉ huy trung tâm cho phong trào du kích.
Tháng 11/1942, nó ghi nhận lực lượng du kích là 90.000 người,
hoạt động trong 1.100 chi đội.
Bộ chỉ huy trung tâm đã phân phối 200 máy điện đài
cho phép họ liên lạc trực tiếp với du kích để
phối hợp hoạt động giữa họ và phân công các mục tiêu ưu tiên.
Một trong những mục tiêu đó là Sư đoàn Xe tăng 6 của Raus.
Bộ chỉ huy trung tâm giao nhiệm vụ ngăn chặn cho 2 chi đội
riêng rẽ do Saburov và Kovpak chỉ huy.
Sidor Artemovich Kovpak cũng là một chỉ huy du kích giàu kinh nghiệm.
Đội du kích của ông đã hoạt động từ mùa hè 1941,
trước khi quân Đức đến được thị trấn quê hương ông ở Ukraina.
Năm 1943, đội của ông tiến hành Chiến dịch đột kích Carpathian huyền thoại,
phá hoại tuyến tiếp vận và
xóa sổ các đồn bốt biệt lập của địch
trên quãng đường hành quân 900 km tới biên giới Romania.
Khi lập kế hoạch chiến tranh với Liên Xô,
Hitler tuyên bố rằng phải khai thác miền đất này đến tột cùng khả năng.
Mục đích cuối cùng của Wehrmacht
là một đường ranh chạy từ Arkhangelsk ở phía Bắc tới Astrakhan ở phía Nam.
Lãnh thổ Liên Xô bị chia thành những Vùng chiếm đóng.
Các khu vực chiến lược cụ thể như Krym sẽ nhập vào lãnh thổ Đại Đức.
Tất cả đều được vạch rõ trong Bản Kế hoạch Chung phía Đông
tối mật.
Bản kế hoạch nêu ra viễn cảnh tăm tối
cho Đông Âu sau khi Đức chiến thắng Liên Xô.
Nó gồm một chương trình quy mô lớn để di dân,
thủ tiêu và bắt làm nô lệ các cộng đồng địa phương,
theo sau là thực dân hóa các vùng đất bởi người Đức
cùng các chủng tộc có thể chấp nhận khác.
Mọi nhân vật cao cấp của Đệ tam Đế chế đều nắm rõ Generalplan Ost.
“Generalplan Ost. Tài liệu số 1..."
"... Ban hành bởi Thống lĩnh SS Himmler ngày 28/5/1940..."
"... Tối mật. Tầm quan trọng cấp quốc gia..."
"Ngày 25/5, Tôi đưa cho Quốc trưởng một biên bản nêu các suy nghĩ của tôi ..."
"... về việc đối xử với cộng đồng địa phương tại các lãnh thổ chiếm đóng phía Đông..."
"... Quốc trưởng đã đọc hết cả 6 trang báo cáo của tôi, ..."
"... rồi công nhận rằng nó đúng và nồng nhiệt tán thành.”
Tất cả những ai thoát khỏi bị thủ tiêu sẽ bị đày tới Tây Sibiri.
Một thiểu số 10 % người Ba Lan, 25 % người Belorussia,
35 % người Ukraina sẽ được xem là phù hợp để được Đức hóa.
Hàng triệu người sẽ bị giữ làm lao động nô lệ.
Generalplan Ost không bao giờ thành hiện thực,
nhưng những ai sống dưới ách chiếm đóng của bọn Quốc Xã
vẫn phải chịu ảnh hưởng từ tư tưởng tàn ác của nó.
Bọn Quốc Xã lập kế hoạch tước sạch của các lãnh thổ phía Đông mọi nguồn lực có giá trị.
Năm 1941, một ủy ban đặc biệt được thành lập cho mục đích này.
Ủy ban đặc biệt ở Belorussia được cầm đầu bởi Wilhelm Kube.
Wilhelm Kube gia nhập Đảng Quốc Xã từ thập niên 1920
khi nó còn bên lề của nền chính trị Đức.
Ông ta ngoi lên làm Gauleiter vùng Brandenburg.
Nhưng ông ta bị thất sủng do các cáo buộc thêu dệt của đối thủ trong Đảng.
Tháng 6/1941, ông ta được trao cơ hội để chuộc lỗi bản thân tại Belorussia.
Mỗi khi quân Đức tiến vào một khu làng hay thị trấn,
họ liền bổ nhiệm một Burgermeister tức trưởng làng.
Các cáo thị in tiếng Nga liệt kê ra trách nhiệm của họ.
“Mọi Burgermeister hay trưởng làng đều phải chịu trách nhiệm về an ninh trong khu vực mình..."
"... Nếu dân địa phương không đảm bảo được chuyện này, ...
"... cứ mỗi lính Đức thiệt mạng sẽ chọn ra ít nhất ..."
"... 2 người trong dân địa phương để bắn chết ..."
"Trong trường hợp có hư hại xảy ra với đường xá cầu cống hay bị gài mìn, ..."
"... ít nhất 3 dân địa phương sẽ bị bắn chết ..."
"... Kẻ nào cho trú ẩn hay nuôi ăn người lạ hay có bất cứ giúp đỡ gì ..."
"... mà không được Burgermeister hay trưởng làng cho phép ..."
"... sẽ bị treo cổ.”
Không phải chờ lâu để thấy sự tàn ác của chế độ mới
hằn sâu giữa quân xâm lược và những người dân vùng bị chiếm.
Trong mùa đông đầu tiên của cuộc chiến, người Đức bắt đầu
đày hàng trăm ngàn người lao động về Đế chế,
tại đó họ bị sử dụng như lao động nô lệ.
“Đi đi. Không dừng lại.”
“Các anh đưa anh ấy đi đâu?”
Một triệu rưởi người, phần lớn là Ukraina, đã bị chở về Đế chế.
Hơn nửa triệu phụ nữ trẻ bị đưa đi làm việc nhà cho chủ người Đức.
Việc đối xử mà các lao động này phải chịu đã được phác họa lại bởi Fritz Sauckel:
“Tất cả những người này phải được cho ăn ở theo cách ..."
"... đem lại hiệu quả cao nhất với chi phí thấp nhất.”
Thống lĩnh SS Heinrich Himmler thậm chí còn thẳng thừng hơn:
“Nếu có 10.000 phụ nữ Nga gục xuống vì kiệt sức khi đào hào chống tăng thì ..."
"... tôi cũng chỉ quan tâm cuối cùng nước Đức có được cái hào chống tăng đó hay không.”
Tại Phiên tòa Nuremberg, Fritz Sauckel bị kết án phạm tội ác
chống lại loài người và bị treo cổ.
Himmler thoát được số phận này khi y tự sát.
Mùa xuân 1942, cảnh sát địa phương
tới ngôi làng Zaoziore gần Smolensk đề lùng tìm người đủ tuổi lao động.
Khi họ bước vào nhà Egorov, Mikhail 18 tuổi đang ra ngoài.
“Bà kia, Mikhail đâu?”
“Misha không có đây. Sáng nay nó ra đồng làm rồi.”
Gia đình này quyết định không chờ đến lúc bị đi đày.
“Misha con ơi! Nào, nhanh lên nào!”
Họ gói ghém đồ dùng rồi hướng về phía rừng để gia nhập du kích.
“Dừng lại không tao bắn!”
“Chúng tôi ở làng ra! Chúng nó muốn lôi con tôi đi.” “Cho chúng tôi theo các anh!”
Họ đã gặp 1 nhóm phá hoại nấp trong rừng.
Nhóm này đang trên đường tới Selivonenki để phá nổ cây cầu.
Mikhail nói mình biết đường.
“Chúng ta sẽ đi xuyên rừng và đầm lầy.”
Ngày 5/5/1942, đúng sinh nhật thứ 19 của mình,
Mikhail Egorov được nhận vào Trung đoàn du kích đặc nhiệm, mật danh “Số 13”.
Chỉ huy trung đoàn là Sergey Grishin.
Grishin bắt đầu chiến tranh trong một trung đội xe tăng.
Đơn vị của ông bị bao vây trong Chiến dịch Barbarossa,
nhưng Grishin trốn thoát và trở về làng quê mình để lập đội du kích.
Nó trở thành Trung đoàn du kích đặc nhiệm “Số 13”,
lấy theo bộ phim hành động yêu thích của Grishin do Mikhail Romm làm đạo diễn.
Bình minh ngày 13/5/1942, đội du kích đã đi 24 km
để tấn công đồn quân Đức ở Selivonenki.
Đó là lần thử lửa đầu tiên của Mikhail Egorov.
Dù có nhiều thắng lợi cục bộ,
du kích vẫn không gây ảnh hưởng đáng kể nào đối với tuyến tiếp vận của Đức.
Nhưng tầm quan trọng của hoạt động của họ có thể được tính theo cách khác.
Hàng ngàn lính Đức đang cần gấp cho các mặt trận khác,
nay phải chuyển qua chống du kích và bảo vệ tuyến tiếp vận.
Tinh thần quân Đức cũng bắt đầu bị ảnh hưởng.
Trong vùng chiếm đóng, bất cứ ai cũng có thể là du kích.
Không thể tin bất cứ ai.
Mọi âm thanh đáng ngờ nào cũng có thể là tín hiệu
No comments yet. Be the first to leave one.