La unuaj 200 linioj.
VIỆN GRACE SHELBY CHO TRẺ MỒ CÔI
Chào mừng đến với lễ khai trương
của Viện Grace Shelby dành cho trẻ em nghèo chưa được bảo hiểm.
Tôi rất muốn quý vị hãy cùng tôi
nói lời cảm ơn với người
đã giúp việc thành lập cơ sở này trở thành hiện thực.
Thưa quý ông quý bà,
ngài Thomas Shelby.
Phát biểu!
Phát biểu đi!
Nói đi, Tom.
Nói cho họ nghe đi!
Tạo nên chuẩn mực đi!
Tôi đến đây hôm nay không phải để phát biểu, nhưng tôi sẽ nói điều này.
Những đứa trẻ này giờ đã an toàn rồi.
Dưới sự chăm sóc của chúng tôi, chúng sẽ được an toàn.
Vì chúng tôi cũng lớn lên từ những con phố lạnh lẽo.
Và với sự quan tâm của chúng tôi,
chúng sẽ không còn bị bán qua những nước thuộc địa nữa.
Hoặc phải xa rời họ hàng.
Hoặc bị bắt làm thuê làm mướn
dưới nhiều hình thức khác nhau.
Chúng sẽ được lớn lên tại đây.
Tại quê nhà.
Được yêu thương.
Tại Birmingham.
Bởi vì đây là thành phố của chúng ta.
Nhân danh nhà Peaky Blinders.
Đứng dậy nào!
Giờ ta hãy cùng hát
"Immortal Invisible."
Em nghe thấy không, Grace?
Sự kiện thế này mà vắng tôi thì đúng là một sự thiếu sót đó, ngài Shelby.
Nhưng xem nè,
tôi có chìa khóa.
Tôi đã thu xếp cho bản thân một cái văn phòng.
Ở ngay kia thôi, cách mặt phố hai cánh cửa.
Cái mà có sẵn hình bếp lò và thập giá đóng đinh trên cửa sổ ấy.
Ngài Shelby?
Căn phòng có hình thập giá màu cam và đỏ trên cửa sổ. Đó là văn phòng của tôi.
Và tôi sẽ đem chúng đến Saint Aloysius để xưng tội.
Anh biết là
những cái chìa khóa này là một phần của kế hoạch lớn của ta chứ?
Trong vòng 24 giờ tới, anh sẽ làm chính xác theo chỉ thị.
Không được sai lầm. Không được thất bại.
Đi nào, mấy cậu nhỏ.
Từ từ nào.
Ngài, ừm...
Ngài Thị trưởng muốn mời anh đến ăn bánh uống trà.
Tommy bảo là hòa đồng và tươi cười lên mà.
Chắc là do đi tàu thôi.
Không có Ruben à?
Cháu còn biết có vị khách nào từ London không đến không?
Có biết vài người.
Pol, giờ cháu ăn lương của công ty rồi. Nên cháu phải đi bắt chuyện đây.
Vậy là, các cậu đã chuyển từ ngựa
sang xe cộ chỉ trong bốn năm thôi à.
Khi ngài gửi hàng đến New York, mức thuế cảng sẽ cao hơn.
Ngài nên nghĩ đến việc gửi qua chúng tôi ở Boston.
Em vừa nói chuyện với Johnny Dogs. Đường hầm vừa đụng đất sét cứng.
- Gã đang bị chậm lại. - Bao lâu?
Hai ngày trước khi họ đụng tường.
Bảo gã đào một hố sụp để rút đất sét đi.
Gã bảo nếu anh xuống xem được thì tốt hơn đó, Tom.
Em đã bảo gã chẳng có gì cản được anh đâu.
Ngài Shelby, tôi chỉ muốn nói rằng giá mà tôi được gặp cô vợ yêu quý của ngài
trước khi cô ấy ra đi.
Và chúng tôi cũng muốn dành một giờ đồng hồ mỗi ngày
để may đồ mùa đông cho lũ trẻ.
Cô có thể bàn với thư ký của tôi, cô Stark, đội mũ xám kia.
Cô ta nắm lịch đấy.
Ôi chết thật, Tom. Không biết sao em làm được nữa. Đến nữa kìa.
- Ngài Shelby. - Vâng?
Con trai ngài nhìn hệt như ngài.
Vâng. Đúng là một con quỷ nhỏ nhỉ?
Ngài Shelby, có bất tiện không khi tôi muốn nói chuyện riêng với ngài một chút?
Không hề.
Tommy, em xin lỗi, Nó đòi anh nè.
- Ồ, đến đây nào, Charlie. - Bố đây rồi.
Ôi, thằng bé này.
Thật trìu mến khi thấy một người đàn ông sẵn sàng bế con ở nơi công cộng.
Từ hội viên của Viện Góa phụ Chiến tranh Moseley.
Gì thế nhỉ?
Được ngài Winslow ở lò đúc Winslow chính tay làm cho.
Nhìn xem kìa.
Từ một bức ảnh chụp ngựa đua của ông ở giải Derby.
Ôi, thế thì tử tế quá. Cảm ơn bà nhiều.
- Bí mật của Grace. - Cảm ơn bà rất nhiều.
Xem kìa, Charlie.
Ông có thể cầm bức tượng để chụp một kiểu ảnh đăng báo được không?
Nào.
Ôi, cảm ơn. Cảm ơn rất nhiều.
- Cảm ơn, ngài Shelby. - Không có chi.
- Nhìn đây nào. - Cảm ơn.
Cảm ơn các cô đã dành thời giờ. Cảm ơn.
Cảm ơn các cô đã dành thời giờ. Cảm ơn.
Cảm ơn.
- Charles đâu, Ada? - Em đưa nó cho anh rồi mà.
- Nó đâu rồi? - Em đâu biết.
Các cậu.
- Có thấy Charlie không? - Ừm...
Anh đâu biết, nó đang chơi đây mà?
Pol, Charlie đâu?
- Lizzie. Charlie đâu rồi? - Tôi không biết.
Nó đâu rồi?
Cửa hậu. Nhà bếp.
Đến phố Blake nơi đỗ mấy chiếc xe.
Tommy. Có người thấy một cô y tá bế nó đi cửa sau.
- Khốn khiếp. - Y tá nào?
Em đâu biết. Đi đi.
- Arthur. - Gì đấy?
Có người thấy một bà bế đứa nhỏ leo lên xe.
Ôi, khốn khiếp!
Charlie!
Charlie!
Charlie!
John.
- Thằng bé đâu? - John!
- Arthur, thằng bé đâu? - Đi gọi Moss đi!
- Chặn hết các giao lộ lại. - Thằng bé đâu?
- Nói đi. - Có người bắt nó rồi.
Nghe anh này.
Chúng bắt nó vào một chiếc xe.
Chúng lên xe và lái về phía Nam.
Chúng ta sẽ chặn đường, cử người theo dõi.
Anh sẽ lập bốt
- và điều tất cả người của ta... - Ừ.
...trực các giao lộ từ đây đến Maypole.
- Được rồi. Làm thế đi. - Em phải về văn phòng.
- Được. - Em phải trực điện thoại.
- Làm thế đi. - Bọn bắt nó sẽ gọi đấy.
Polly!
Đi thôi, Pol.
Trực điện thoại nhé. Anh và John sẽ lo ngoài đường.
Ta cần Michael ở giao lộ Maypole.
Và ta cần Moss chặn hết các đường về phía Nam.
Cho gặp Moss.
Đi đâu chứ?
- Tommy. - Là chúng.
- Ai? - Chính là chúng.
Này. Có thể chỉ là một mụ nào đó.
- Cháu biết mà, đôi khi đàn bà điên... - Không, là chúng.
Cháu đập vỡ điện thoại rồi à?
Cháu đập vỡ điện thoại rồi.
Không sao, ta có cái khác mà.
- Tommy? - Ada?
Có ai đó ở ngoài. Một mục sư.
Ở đây, Pol. Ở lại đây. Đừng làm gì cả.
Chúng tôi đang giữ con trai anh.
Lên xe.
Trước tiên.
Nó có an toàn không?
Tất nhiên là an toàn.
Tôi thương con nít mà.
Ông nắm đằng cán rồi.
Nói tôi nghe ông muốn tôi làm gì
và chắc chắn tôi sẽ làm thế.
Cậu có bao giờ lái một chiếc như này chưa?
Tôi đang muốn ông lo công việc đã.
Xe mượn đấy.
Một địa chủ cho mượn.
Để đi công chuyện này thôi.
Tôi sẽ làm
những thứ ông bắt tôi làm mà không một lời kêu ca.
Chúng tôi buộc phải làm điều tồi tệ này.
Chúng tôi có cảnh báo là con anh sẽ bị nguy hiểm nếu anh đi sai kế hoạch mà.
Là lỗi của anh mà.
- Anh hiểu không? - Hiểu.
Anh phạm lỗi gì? Biết không?
Cho tôi biết ông muốn tôi làm gì đi.
- Anh giao kèo với kẻ thù của chúng tôi. - Tôi sẽ làm việc cần làm.
Anh lén giúp
bọn Xô-viết ngăn việc cho nổ tàu.
Nhưng không sao. Không sao cả.
Chúng tôi đã khắc phục sai phạm của anh rồi.
Anh hỏi tôi: "Tôi cần làm gì đây?"
Ừ thì, đây là việc cho anh đây, thằng lai căng.
Vì lũ Bôn-sê-vích không cho nổ đoàn tàu nữa,
nên anh sẽ đảm nhận việc đó.
Lúc nào cũng chỉ là chuyện cháy nổ thôi mà.
Từ đầu. Tiếng nổ. Rồi sự hỗn loạn.
Hiểu chứ?
Đó là những ghi chú và giấy tờ mà anh sẽ đi rải khắp đống đổ nát
ám chỉ những quan chức có tên ở Lãnh sự quán Xô-viết.
- Tôi sẽ đi rải. Tôi sẽ làm vậy. - Tốt.
Mấy người bạn của ta ở tờ The Times và Daily Mail sẽ lo phần còn lại.
Và một khi chính phủ Anh
cắt đứt quan hệ đối ngoại với Liên minh Xô-viết,
thì khi đó nhiệm vụ mới hoàn thành.
Cậu sẽ là một phần của một hành trình tuyệt diệu.
Để tốt hơn cho sự phẫn nộ, chúng ta sẽ cần có người chết trong vụ nổ.
Bao nhiêu?
Cứ cho là khoảng
sáu người vậy.
Công nhân đường sắt, chắc vậy. Người ở nhà máy nữa.
Và tôi muốn con trai tôi
được trao trả lại cho tôi
một giờ sau vụ nổ.
Ồ, giờ có cả điều kiện à?
Chúng ta phải tính sẵn chuyện bàn giao.
No comments yet. Be the first to leave one.