La unuaj 200 linioj.
Một xuất phẩm của Keyweckside
Hãng phim Eun-Suk xin trân trọng giới thiệu
Diễn viên: LEE Ji-Hyun & OH Ji-Ho
Quay phim: KIM Jae-Ho
Ánh sáng: BAK Jong-Hwan
Thiết kế sản xuất: KIM Myung-Gyung
Âm thanh: YI Young-Gil
Âm nhạc: NOH Young-Shim
Đạo diễn hình thể: AHN Eun-Mi
Biên kịch: YI Eun-Soo
Trợ lý đạo diễn: SONG Chang-Su
Điều hành sản xuất: YOO In-Taek
Sản xuất: YI Soo-Nam
Nguyên tác: YEO Gyun-Dong
Phóng tác kịch bản: YI Sang-Woo & YEO Gyun-Dong
Đạo diễn: YEO Gyun-Dong
Tôi viết những dòng này khi hình bóng em không còn nữa.
MỸ MIỀU
Đây là phần mở đầu
Và vai trò của tôi...
...giờ đây như một niềm tiếc thương cho em.
Cô ấy về.
Anh ngạc nhiên chứ?
Ừ...
Em vào đi.
Em đến có việc gì không?
Em thấy đèn còn sáng nên em lên.
Em ở lại được chứ?
Đồ của em đâu?
Tất cả đều ở đây...
Anh giúp em chứ?
Em luôn hành động như thể em ấy sẽ ở lại ở tôi.
Nhưng ai biết là khi nào em đi?
Ngớ ngẩn.
Tôi luôn cố tìm ra ý nghĩa từ những điệu bộ của em.
Và...
...sợ run lên.
Quà cho anh đấy.
Sách nói về gì vậy anh?
Đọc kỹ rồi em sẽ biết thôi.
Cái gì vậy?
Tình yêu của anh...
Nơi mà anh không muốn đến...
Ở nơi nào mà em chờ anh,
em yêu anh cả khi anh không ở đó.
Anh nói gì vậy?
Nói lại đi anh.
Một lần nữa đi anh...
Và rồi nếu anh ra đi
Ai chứ?
Người mà em yêu...
Ngủ với em thấy thế nào?
Thật sự, anh rất tò mò.
Gì chứ?
Phụ nữ nhận đụng chạm nhiều cơ thể khác.
Anh tự hỏi nó như thế nào.
Khi con sóng tan đi...
Chính xác là...
Lúc đó...
Sóng đã có hình hài.
Nhưng anh không thể cảm nhận được,
Như cảm xúc.
Có ý nghĩa không anh?
Hồ như.
Khi cảm nhận điều đó,
Em thấy mình có thể trải lòng tha thứ tất cả.
Rất hay.
Gì ạ?
Là phụ nữ.
hãy trả lời em.
Gì?
Anh thấy em thế nào?
Em muốn biết.
Hầu như hoàn hảo.
Như mọi phụ nữ khác?
Chỉ riêng em thôi.
Cơ thể.
Cơ thể của em?
Ừ.
Tôi không thể trả lời theo ý cô ấy.
về những gì tôi được hỏi,
Tôi nói hết tất cả những gì có thể.
Em phải đi.
Bây giờ?
Nhanh thôi.
Có cần anh đưa đi không?
Thôi.
Tôi chấp nhận tất cả
những biểu hiện của cô ấy.
Tôi gần như là một tù nhân.
Và, tôi tự làm hại mình.
Giờ tuy tôi hạnh phúc,
nhưng tôi không thể đến gần cô ấy hơn nữa...
Và rồi, mỗi ngày tôi đều được thấy em,
nhưng không đến được với em.
Trả lời phỏng vấn có thù lao không?
Em làm người mẫu khỏa thân bao lâu rồi?
2 năm.
Có khó không?
Ý anh là sao?
Đó là một nghề đặc biệt...
Đặc biệt chỗ nào?
Thế nào?
Có vui không?
Em làm vì công việc đó vui không sao?
Nghe như đang phỏng vấn anh vậy.
Tại sao?
Alo?
Rồi...
Đau.
Nhẹ tay thôi anh.
Thôi mà.
Anh đang nghe bao tử em kêu.
Nó kêu.
Vì em đói thôi mà.
Em đói lắm sao?
Ừ.
Em cuốc bộ cả ngày.
Ăn từ từ thôi.
Em nhớ anh.
Ít thôi, đúng không?
Nhớ anh phát điên luôn.
Anh thích âm thanh đó.
Sao chứ?
Nó truyền qua anh.
Quà cho anh đấy.
Em nhớ anh. Nhớ anh phát điên luôn.
Không tin được là em không ngã với bàn chân bé nhỏ này.
- Thật kỳ diệu. - Mấy lần em ngã rồi.
Nữa đi anh.
Trông như quả dâu tây.
Anh đào đó.
Dâu.
Không! Là anh đào!
Anh có biết tình yêu là gì không?
Khi em đi, mọi thứ đều kết thúc, đúng không?
Em muốn nghe giọng của anh lần cuối.
Em đến ngay. Đừng cúp máy.
Em rất lo cho anh. Ngày nào cũng nghĩ đến anh.
Em ao ước có thể chữa lành nó.
Em có vẻ điên, đúng không?
Anh không thể giúp em à? Xin anh?
Em xin lỗi. Em xin lỗi.
Đừng chường mặt cô ra nữa.
Em xin lỗi mà.
Người đó là ai?
Anh nói ai?
Cái gã làm em rơi lệ?
Em quên hắn rồi.
Anh tò mò muốn biết.
Tại sao?
Thì thấy thú vị.
Chẳng có gì thú vị cả.
Ai quan tâm chứ?
Nhiều nguyên nhân để quan tâm lắm.
Tìm hiểu con người thay đổi ra sao rất thú vị.
Anh ta chẳng có gì đặc biệt cả.
Chỉ làm em buồn một chút thôi.
Chỉ có vậy.
Sao chứ?
Anh đang phỏng vấn em à?
Yêu thì tốt thôi.
Em không yêu ai hết.
Em điên à?
Em mệt rồi. Em đi ngủ đây.
Em vẫn còn yêu người đàn ông đó.
Ai cơ?
Ok. Anh sẽ đến ngay.
Em muốn đi ngủ.
Nhưng không thể.
I keep crying.
Vậy hãy ở lại đây.
Em thật lòng yêu anh ấy.
Em không thể quên được anh ấy.
Hình bóng anh ấy cứ ở mãi trong tâm trí em.
Thoải mái quá.
Ôm em đi.
Nỗi đau của em lôi cuốn tôi.
Anh không sợ à?
Hả?
Sợ gì?
Anh sẽ làm gì nếu biết được
10 hay 20 năm sau, cuộc đời em vẫn ngập chìm trong đau khổ.
và còn tệ hơn bây giờ.
Anh sẽ làm gì?
Nếu đó là sự thật, thì em sẽ kết thúc cuộc đời anh.
Thế còn em?
Em chẳng biết nữa.
Tiểu thuyết đấy.
Có quá nhiều trùng lặp.
Họ chụp được cơ hội, rồi tách rời chúng.
Cơ hội nguyền rủa định mệnh họ.
Họ lại có cơ hội và chết như 1 kẻ ăn mày.
Khi em nghĩ về nó, mọi thứ đều tình cờ.
Những người trong đó có lẽ không biết yêu.
Chỉ khi họ chấp nhận cơ hội và yêu nồng nàn.
Ngay cả nếu họ không may mắn?
Và họ qua đời.
Mọi khoảnh khắc.
Cứ y như chuyện của em vậy.
No comments yet. Be the first to leave one.