Ogre

Ogre

Elŝuti Vietnamese Subtekston

Eldonaj informoj

Ogre 2008 UNRATED DVDRip XviD-DEViSE
Komentaĵo de tapchoi

Etikedoj

DVD
DVDRip
dvdrip
dvdr
XviD
Publikigita je: 2012-09-10
Elŝutoj: 33
Aŭdhandikapuloj: Yes

Antaŭrigardo de Vietnamese subtekstoj

La unuaj 200 linioj.

Lord Albert chết rồi.

Ông ấy là người đầu tiên bị hội chứng này.

Ông ta cầm cự được lâu thế cũng đã là hay rồi.

Chúng ta phải chọn một thẩm phán mới.

Ít nhất cũng để chúng ta chôn người ta trước rồi hãy nói chuyện thay thế.

Chúng ta không có dư thời gian.

Phải quyết định đi. Tôi đã có quyết định của mình.

Vây thì chỉ biết nhờ Henry Bartlett.

Anh ta là người duy nhất đề ra cách giải quyết.

Phải, nhưng nguy cơ cao quá.

Chẳng làm gì thì nguy cơ còn tệ hơn.

Chúng ta sẽ chết! Tất cả chúng ta.

Sao chúng ta biết không phải phép thuật của hắn

mang dịch hạch đến cho chúng ta?

Sao anh lại nghĩ thế?

Tất cả những gì tôi muốn nói chỉ là hắn nguy hiểm, và việc này nguy hiểm.

Tôi không nguy hiểm với anh, Franklin.

Tôi không có ý xúc phạm anh, Bartlett.

Nhưng đây không phải là việc cầu mưa cho cây trồng của chúng ta. Đây là sự sống và cái chết.

Anh là giáo sĩ của chúng tôi, Bartlett.

Nếu anh có thể giúp thị trấn thoát khỏi dịch bệnh,

thì xin hãy làm đi.

Ông ấy nói cho cả thị trấn.

Không phải cho tất cả chúng ta.

Chỉ cần đủ cho chúng ta.

Chúng ta đang đối đầu với những quyền lực đen tối nhất.

Dù cho có cầu phép...

thì cúng sẽ có những hậu quả.

Mà chỉ người nào đó của tôi thành thạo mới có thể giải quyết được vần đề này.

Và để làm việc này, anh sẽ cần phải có thẩm phán?

Nếu để tôi làm, Franklin, thì tôi chắc chắn cần toàn quyền để làm như vậy.

Ngài Henry, ngài.

Cậu ngắt lời tôi đấy, chàng trai!

Nhưng, thưa ngài, đó là con gái của ngài.

Cha.

Chuyện gì vậy, con ta?

Con cũng bị chấm đỏ rồi.

Hãy đi với ta, con ta.

Như tôi đã nói, đó có phải là cái giá cao hơn?

Ông phải quyết định.

Tôi chắc chắn sẽ không ngồi yên

trong khi con gái tôi bị bệnh một cách phi lí.

Vậy các người chấp nhận kết quả chứ?

Vâng.

Vâng.

Chúng tôi không thể xong việc nếu không có ông, Franklln.

Ông phải nói chuyện với toàn bộ thị trấn.

Được.

Vậy nhé.

Xong rồi.

Không! Không!

Mỗi năm, cứ vào ngày đông chí,

một người trong chúng ta phải được chọn.

ông phải đưa người đó vào trung tâm thị trấn,

giam giữ, trói lại bằng gông và xích.

Người được chọn phải mang một dấu hiệu,

và anh ta phải đợi.

Cái này sẽ bảo vệ con khỏi mọi thứ xấu xa.

Bệnh dịch, bệnh dịch mà ta chống lại

từ mỗi và mọi linh hồn đã chết sẽ không bị đuổi đi hoàn toàn.

Mọi thứ độc ác, mọi thứ xấu xa,

và mọi thứ khốn khổ xảy đến với chúng ta,

sẽ hồi sinh, và hình thành,

một con quái vật gớm ghiếc sinh ra từ chính cái địa ngục của nó.

Số phận của chúng ta giờ tùy thuộc vào sự thương sót của con quái vật háu đói đó.

Theo tình trạng bệnh tật này của chúng ta,

thì con quái vật gớm ghiếc mà anh nói đến là gì?

Con quỷ ăn thịt người.

Ah! Ah!

nơi này trông có vẻ tốt để cắm trại.

Chưa đâu.

Ừ, ít nhất chúng ta cũng phải chờ mấy cô kia bắt kịp chứ.

Chúng ta đang đến gần.

Gần cái gì? Chắc chắn không phải là một cái tháp rồi.

Cậu có thể cất nó đi không? Chúng ta đang phác thảo nó.

Phác thảo? Từ mấy gã đi bộ đâm vào cây hả?

Cậu trông cứ như là cậu vừa mới bị ngã vậy.

Cái cây này cứ như tự nhiên xuất hiện ra vậy.

Bỏ nó đi! Cậu cứ như một đứa trẻ vậy.

Một anh chàng đâu cần phác thảo mà vẫn biết được tỉ số của trận banh mà?

Khoan đã, Mike.

Cậu trông xem nó có giống một lối đi không?

Cậu lấy cái thứ này ở đâu ra vậy?

Tớ mua nó.

Không phải mua trên nternet chứ?

Hàng thật đấy.

Không, đó là không phải là lối đi.

Cậu không biết, cậu thậm chí còn không quan tâm.

Hey, tớ quan tâm, tớ quan tâm.

Đó là một câu chuyện hay. "Một thị trấn bị thời gian lãng quên. "

Đúng là một lý do thú vị để đi cắm trại.

Nó sẽ chẳng có gì vui nếu cậu không thoải mái.

Tớ thoải mái chứ.

Jessica, cậu nhìn xem nó có giồng một lối đi không?

Không. Không hoàn toàn.

Cả hai cậu chẳng vui gì cả.

Terry, cậu biết là chúng ta thật sự đâu có thể tìm thấy thứ gì.

Có một thị trấn ở đây.

Có nhiều trấn ở đây vào những năm 1850.

Đó chỉ là tài liệu.

Tài liệu thôi, lạy chúa. Oh, hey, cuốn sách.

Tài liệu!

Nhìn đi. Năm 1947. Hiker tìm thấy một súng hỏa mai loại cổ trong rừng.

Chúng sach sẽ, trông như còn mới. Năm 1964, hai thợ săn đang đi săn,

và họ đã nhìn thấy những người mặc đồ thời nội chiến.

Và rồi những người đó tự nhiên biến mất.

Nó được viết ở ngay đây này.

Được rồi, tớ chán mấy cái cây này rồi.

Ôi Chúa ơi, không phải lại là mấy cuốn sách ngu ngốc đó chứ.

Tại sao lại còn đến nếu cậu không tin chuyện này?

Các cậu biết gì? Các cậu chỉ nghĩ đây là một trò vui thôi.

Được rồi, Terry, đưa bản đồ cho tớ.

Cái gì? Không.

Đưa bản đồ cho tớ.

Không. Tại sao?

Hãy đưa bản đồ cho tớ.

Phía Bắc.

Ở đó.

Để tớ xem nào.

Cậu thực sự tìm thấy nó rồi!

Terry --

Nếu đây là lối chúng ta cần đi... -- Ugh!!

đó là một tiết mục hay đấy.

Cậu ổn chứ?

Oh, oh, tớ không thể. Nó đau quá.

Cậu thực sự đau lắm à?

Oh.

Ooh!

Để tớ xem.

Gãy rồi hả?

Tớ có thể cảm thấy các cạnh xương.

Tuyệt, vậy giờ chúng ta làm sao đây?

Chúng ta đang ở giữa chỗ hoang vu.

Nên nếu bị gãy xương thì, cậu không thể ra khỏi đây đâu,

và chúng tớ cũng không thể lôi cái mông cậu đi xa thế được.

Cậu nghiêm túc chứ?

Chúng ta phải linh động thôi. Các cậu hãy dựng trại.

Tớ sẽ đi tìm xem, xem nếu tớ có thể tìm thấy bất cứ gì giúp được.

Như là gì?

Một trạm kiểm lâm,

hay một lều săn.

Tớ sẽ đi với cậu.

Không, một mình tớ thì sẽ nhanh hơn.

Để an toàn, cho chúng ta. Chúng ta sẽ chia ra.

Hai cậu dựng trại. Chúng tớ sẽ quay lại ngay nếu chúng tớ có thể.

Được chứ? Các cậu sẽ không sao đâu. Các cậu ở chung với nhau thì tốt rồi còn gì.

Đừng làm gì mà tớ không làm nhé.

Tớ không biết làm sao để ''dựng trại!''

hay thật.

cái quái gì thế này?

Có lẽ có một thị trấn ngoài kia.

Cậu có nghĩ nó là ''Ellensford'' không?

Chắc chắn rồi. Nó đồng thời cũng là một trạm xăng của đĩa bay.

Người tuyết, quái vật hồ Loch Ness,

chúng thường hay quanh quẩn ở đó. Đó đúng là một bữa tiệc lớn.

Làm sao để cậu có thể đóng cửa cả một thị trấn?

Cậu không thể.

Mike, nó nói là không vào mà.

Phải, nhưng nó không bảo ''làm ơn. '' cậu vào không?

Sao cậu lại đi cắm trại mà thậm chí không biết làm sao để dựng lều hả?

Đây là một cuộc thám hiểm.

Bộ đi thám hiểm mà không cần dựng lều hả?

Cậu nghĩ tớ dẫn Mike theo làm gì?

Chuyện này thật nhảm nhí. Tớ lạnh cóng rồi.

Tớ xin lỗi. Lần kế tiếp tớ sẽ bị bể mắt cá chân

ngay cạnh một ngôi nhà tranh với một cái bếp lớn.

Cái gì thế?

Mike, nếu nó là một thị trấn ma thì sao?

Như tớ đã nói,

chúng ta sẽ cắm trại qua đêm và tớ sẽ quay lại vào buổi sáng.

chà, đó là không một thị trấn ma.

Mike, đợi đã! Shhh! Nghe đi, nghe đi!

... một cuộc sống vì mọi cuộc sống khác...

... một cuộc sống vì mọi cuộc sống khác...

Uh, phải, đáng sợ thật.

Đáng sợ thật.

Nhưng đó là con người. Họ có thể giúp đỡ.

Họ có thể là những người đáng sợ.

Thôi nào.

Chúng ta quay về nhé?

Không thì sao?

Cậu có thể giúp tớ đứng lên không?!

Tốt.

Oh, tớ trượt chân!

Sao cũng được.

Trông như một kiểu cửa bẫy.

Ở dưới lòng đất. Cậu đi nhanh quá!

Đừng có trẻ con nữa!

Cậu là một đứa bé.

Tớ tự hỏi tại sao tớ chưa từng thấy cái này trước đó.

Tớ không biết, nó kinh quá.

Nhìn nó kìa!

Cậu nghĩ sao về nó?

Tớ không biết!

Nó thật là kinh tởm, nếu như cậu hỏi tớ. Hey, nhìn nó đi!

Đưa tớ tới đó!

Cứ đi cà nhắc đến đi.

Cậu đang đùa với tớ.

Nó có một dấu hiệu, nó bị đốt cháy.

Ma sói.

Komentoj

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left