La unuaj 125 linioj.
"Làm niềm tin mách bảo rồi định mệnh sẽ an bài."
Làm ơn, cứu con với!
Cứ thế này thì con sẽ...
Đôi giày đầu tiên mình mua ở Tokyo...
Mình đã mua với hi vọng, một ngày nào đó sẽ được như thế, vậy mà...
Rốt cuộc, đôi giày vẫn mới cứng.
Ước mơ của mình... kết thúc mất rồi.
Mấy đứa nhỏ ngày nay dễ dàng bỏ cuộc ghê.
Chắc hẳn quyết tâm của chúng chỉ đến mức đó thôi.
Nhường cơ hội cho người khác đúng là suy nghĩ non nớt.
Đúng thật, dạo này con bé cũng không còn nổi tiếng nữa.
Chắc là không hợp với ngành này.
Tuy con bé xinh đẹp, nhưng lại không nổi bật.
Sau khi giải nghệ mới thấm thía sự khắc nghiệt của thế giới này.
Chắc cũng hối hận lắm.
Thủ tục chuyển trường đã xong rồi ạ
Em cũng đã gửi đồ lên xe chuyển nhà hết rồi, nên giờ sẽ về nhà ạ.
À, vậy hả?
Em vất vả rồi, Fuuka.
Cảm ơn anh chị đã chăm sóc em thời gian qua.
Chị ơi!
Ruka-chan.
Em nghe chị quản lí nói, nên nhất định phải gặp chị.
Là lỗi của em đúng không ạ?
Vì em đã đánh cắp cơ hội của chị Fuuka nên...
Không đâu, em nhầm rồi.
Tự chị đã quyết định giải nghệ mà.
Em xin lỗi!
Thôi được rồi mà.
Chị nhờ em một chuyện.
Chị ơi?
Hãy cố gắng lên nhé, thay cả phần của chị nữa.
A lô?
A, Fuuka!
Con thế nào rồi?
Con chuẩn bị mua vé tàu đây.
Xin lỗi con nhé, mẹ chẳng phụ được gì.
Mẹ đang đi du lịch với hội tự quản rồi.
Có sao đâu ạ, cũng không có nhiều hành lí.
Có lẽ đến chiều con sẽ tới thành phố Morioka thôi.
Bố con đang chờ ở nhà, nên cứ yên tâm mà về đi.
Bố mẹ cũng giải thích tình hình với hàng xóm rồi.
Ế!
Mấy chuyện thế này, càng giấu lại càng lan truyền nhanh thôi.
Mọi người đều đang mong con về lắm.
Mọi người là ai?
Cụ bà ở nhà Sasaki, hay chị Akko nè...
Mọi người ai nấy đều hào hứng tổ chức tiệc an ủi cho Fuuka-chan.
Sau cùng thì giới nghệ sĩ này cũng hên xui may rủi lắm con à.
Mọi người đều nói, quyết định từ bỏ nhanh chóng như vậy là rất đúng đắn.
A, tới lúc mẹ phải đi rồi.
Vậy con đi cẩn thận nhé, về đến nhà thì gọi cho mẹ.
Tiệc an ủi...
Chịu thôi.
Lỡ đến thật rồi...
Cuối cùng cũng đến nơi.
Đầu tiên mình đi đâu đây?
Tất nhiên là ra biển rồi.
Ta thấy rồi.
Cô bé, đang có điều phiền muộn phải không?
Ừm, ta biết mà.
Bởi vì, ta nhìn thấu tất cả rồi.
Ưm, chị là thầy bói ạ?
Tay phải.
Ôi trời ơi!
Ế! Hể?
Muốn nghe không?
M-Muốn!
Vậy 10 phút 3000 Yên.
Cô bé là kiểu người tài giỏi, luôn nghiêm túc nhưng chưa trải sự đời.
Dù ghét điều gì đó nhưng vẫn không thể nói lời khước từ.
Từ độ bóng của da có thể suy ra đang ở cuối tuổi vị thành niên.
Đúng rồi ạ.
Từ Tokyo đến đây du lịch một mình.
Hay quá, biết rõ vậy sao?
Chuyện gì ta cũng biết cả.
Cho hỏi...
Tại sao thầy bói giỏi như chị lại bói trong cửa hàng chật hẹp này?
Cuối cùng là tôi bị chồng cắm sừng,
đúng là xui hết chỗ nói!
Thì ra là vậy.
A, phải rồi.
Món này.
Chị ăn nó rồi vui vẻ lên nhé.
Em tốt bụng quá nhỉ.
A, hết giờ rồi.
Không sao, lâu lâu tôi sẽ bói thật một quẻ cho em.
Viết ngày tháng năm sinh của em vào đây đi.
Dạo này không gặp chuyện gì tốt hết nhỉ.
Em đang trong thời kì lạc lối.
Sẽ có điều gì đó xuất hiện lúc mặt trời lặn, em hãy đi theo hướng chòm sao Nhân Mã.
Chắc chắn cuộc gặp gỡ định mệnh đang chờ đón em.
V-Vâng.
Không cần đâu.
Ở Okinawa này có câu "Một lần gặp mặt, cả đời là chị em" đấy.
Chúng ta gặp nhau ở đây hẳn là do duyên phận rồi.
Lúc khó khăn thì cùng giúp đỡ nhau thôi.
Cảm ơn chị nhiều.
Chòm sao Nhân Mã...
Thoải mái quá...
"Định mệnh sẽ an bài thôi."
Tóc, mượt.
Móng tay, đẹp.
Mùi hương, ổn cả!
Chào buổi sáng!
Oa, trông ngon quá!
Kai-kun cho nhà chúng ta đấy.
Mời ông bà dùng bữa ạ.
A, ngon quá!
A, bà ơi, hôm nay cháu làm ca trễ.
Sau khi học bổ túc xong, cháu sẽ đi làm luôn.
Bà biết rồi.
Tôi sẽ đến tỉnh Naha để gặp khách.
Ông đi giao hàng ạ?
Đúng vậy.
(Mẹ nghe nói con vẫn chưa về nhà, có chuyện gì vậy? Gọi lại cho mẹ bất cứ lúc nào.)
(Xin lỗi mẹ, con có hứa qua nhà bạn chơi rồi ngủ lại luôn.)
Cháu đi ạ!
Chào buổi sáng, Kai, Udon-chan!
Biết ngay cậu sẽ tới mà.
Kukuru cũng bổ túc à?
Tại vì số buổi đi học của tớ không đủ.
Cậu làm việc nhiều quá.
Thì có nhiều thứ tớ muốn làm quá mà.
A, cá Kurukun (cá vây) ngon lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.