Las primeras 200 líneas.
Nghi phạm đã nổ súng.
Tôi trúng đạn, nhưng không nghiêm trọng lắm.
Thanh tra, hắn chạy qua lối ban công.
Chúng ta phải làm gì?
Xuống dưới để bắt hắn.
Cảnh sát đây, đứng im!
Dừng lại!
Xuống đây!
Nằm xuống.
Đừng cử động! Đừng làm trò lố!
Tránh né cuộc gọi của anh hả?
Chuyện gì vậy, Kai?
Còn gì nữa?
Đó là sinh nhật người em đẹp trai của tôi!
Chúc mừng sinh nhật!
Làm gì vậy?
Thái độ gì thế?
Kệ nó. Bỏ đi.
Hôm nay là công việc đầu tiên của em.
Thực sự anh đã chọn thời gian hợp lý để gọi.
Giờ là 1 cảnh sát tốt, đúng không?
Em đang có kế hoạch nghiêm túc.
Là khi chúng ta là những đứa trẻ. Đó là sự thật.
Đó là thời khi anh còn được ở nhà. Ông già thế nào rồi?
Nhắc về anh mỗi ngày.
Đi mau!
Em phải đi rồi. Chúng ta sẽ nói chuyện sau.
Ai đó?
Bạn thân của tôi từ Đài Loan.
Anh ta khá giỏi ở đây.
Tốt mà!
Chuyện gì vậy?
Giờ em của anh không phải là cảnh sát sao?
Điều đó tốt cho chúng ta.
Vật đi!
Động đất!
Một trận động đất!
Chủ của tôi đang vận chuyển ma túy. Ông ta là người đã bắn.
Nhanh lên.
Tôi nghe thấy ai đó nói có 1 lô hàng đang xuống tàu.
Vận chuyển bằng đường biển.
Anh ta đi đâu vậy?
Nhật Bản.
Ông Okamura.
Xin lỗi, chúng tôi đã đến quá sớm.
Đây là Okamura mà tôi đã nói. Một người rất mạnh mẽ.
Khi tức giận anh ta có thể tạo ra 1 cơn địa chấn.
Nhật luôn là nơi có nhiều động đất.
Bởi vì anh ta luôn tức giận.
Nhảm nhí.
Đúng là tên khốn.
Chúng ta cũng có thể là những người có vấn đề.
Anh là chuyên gia buôn lậu...
..nhưng tôi không quan tâm đến việc đó.
Ở đây có nhu cầu lớn về thuốc tổng hợp...
..và sự may rủi cũng khá lớn.
Chúng ta đều thích một sự may rủi thú vị.
Vì vậy anh muốn chúng tôi vận chuyển cocaine.
Cảm ơn...
..nhưng không cần.
Chuyện gì vậy?
Cái quái gì thế?
Rubberband,
anh nghĩ cái quái gì,
khi giới thiệu tôi với khách hàng như thế này?
Anh...
Ai có thể thực hiện đàm phán?
Thực ra...
Tôi xin lỗi.
Kai.
Mọi người không biết anh đang làm gì!
Thực ra, chúng ta biết rõ những gì mình đang làm.
Quay lại hợp tác với tôi...
Anh phải mù!
Muốn móc mắt tôi ra à?
Tôi sẽ không nhắm mắt đâu.
Chắc chắn anh sẽ thấy thú vị khi làm ở đây.
Tôi không cảm thấy mặt đất rung chuyển.
Tôi nghĩ rằng đã nói với cậu là ngừng hát.
Kai,
anh có quyền đừng nghe,
nhưng anh không thể bắt tôi ngưng hát.
Tôi sẽ đá đít cậu.
Phiên bản tiếng Quảng Đông nghe hay hơn. Hãy dạy tôi.
Để sau đi.
Nếu thực sự gã người Nhật,
muốn chọc một cây tăm vào mắt, anh có sợ không?
Tất nhiên tôi sợ, nhưng tôi không thể bị hăm dọa.
Anh cũng sợ á.
Đừng giỡn nữa.
Kai,
hôm nay thời tiết đẹp! Thật yên bình.
Như mọi khi, tôi tin vào ông,
ông chủ.
Ông là chủ, vì vậy hãy rộng lượng.
Không có gì, do mọi người may mắn.
Dạo này có gái gú nhiều không?
Tôi không giống anh.
Tôi nghe nói rằng công việc đang trở lên khó khăn.
Chào.
Đã lâu lắm rồi.
Người cha đáng thương của anh,
mất trí nhớ khi tuổi vẫn còn chưa cao.
Hai người không dành thời gian cho ông ấy.
Khó lắm sao?
Tôi được huấn luyện trở thành cảnh sát tốt, phải không?
Suốt ngày ở học viện và là một người tham công tiếc việc.
Điều gì sẽ xảy ra khi chúng ta kết hôn?
Đừng quên, có thêm một người anh phải gặp.
Anh trai anh.
Anh trai của anh đi biển 1 năm 1 lần.
Anh ấy không bao giờ quan tâm đến anh.
Ý kiến của anh ấy quan trọng lắm sao?
Rất quan trọng.
Chỉ khi trên biển anh mới có thể đánh giá cao vẻ đẹp của nó.
Biển là thế giới của tôi,
nhà của tôi,
anh trai tôi,
và cha của tôi.
Đừng để bị tình cảm lấn át.
Nó thế nào nhỉ?
Kai,
anh cảm thấy thế nào khi có một người cha?
Hãy để tôi nói theo cách này:
Người cha cũng giống như một bến cảng.
Khi anh trên biển, cậu không nghĩ về nó.
Nhưng khi cậu rời khỏi tàu...
Thôi nào, đừng lí giải sâu quá.
Anh đang chế giễu tôi vì tôi là một đứa trẻ mồ côi.
Điều này sẽ thế nào:
Có một người cha đôi khi giống như có anh trai.
Cậu có cảm thấy vậy không?
Kai.
Tại sao chúng ta không,
cắt máu ăn thề và kết nghĩa anh em?
Thề thốt là vô nghĩa.
Chúng ta đã là anh em, không phải sao?
Không, anh không hiểu.
Khi tôi là một kẻ đói rách ở Đài Loan...
Bất kể thời thế thay đổi thế nào,
tình anh em không bao giờ thay đổi.
Kai.
Kai. Chúng ta có thể nói chuyện ở đâu đó không?
Có thể nói chuyện ở đây. Chúng ta đều là bạn bè.
Như đã nói trước đây,
chúng ta không thể dành phần còn lại của cuộc sống trên biển.
Đúng vậy. Sau đó chúng ta có thể ra đi.
Đó không phải là ý của tôi.
Người Nhật đã cho ta 1 cơ hội tốt ở đây.
Chúng ta không bàn về điều đó.
Anh không thể cho tôi một chút tôn trọng sao?
Sao tên khốn như anh phải được tôn trọng?
Cái quái gì vậy?
Cái quái gì sao?
Mày muốn bị ngược đãi?
Cầm lấy...
Đồ chết tiệt...
Mày không có đủ đạn để bắn đâu.
Mày là tên Đài Loan rác rưởi.
Kai,
có người nhà đang đến.
Hiểu rồi.
Chúng tôi sẽ mang đồ ăn ra?
Cứ làm đi.
Đổi món.
Chậm lại.
Thực sự tôi muốn ra tuyến đầu cùng với họ.
Cẩn thận...
Bắt này.
Hẹn gặp anh.
Bảo trọng.
Khi còn nhỏ, tôi muốn đợi anh trai ở bên bờ.
Tiếp tục đi.
Anh tôi bắt đầu làm việc trên tàu,
trước khi anh ấy học xong trung học.
Đôi khi anh ấy đi một năm mới về.
Nhưng khi trở về nhà,
anh ấy luôn mang cho tôi thức ăn ngon,
và đồ chơi vui nhộn.
Anh ấy cũng kể cho tôi nghe những câu chuyện kinh ngạc.
Có vẻ cậu rất thần tượng anh trai mình.
Hồi nhỏ chúng tôi thường chơi trò cảnh sát bắt tội phạm.
Nhưng tôi không bao giờ có thể đánh bại anh ấy.
Vậy thì đương nhiên khi đó anh trai cậu sẽ là tội phạm.
Kai.
Đây là lực lượng tuần duyên của Trung Quốc.
Tắt máy và chuẩn bị cho việc kiểm tra.
Họ đó.
Đây là lực lượng tuần duyên của Trung Quốc.
Tắt máy và chuẩn bị cho việc kiểm tra.
Họ đã độ chế lại tàu.
Chúng ta không thể bắt kịp!
Tăng tốc lên.
Chúng tôi đã bố ráp bọn buôn lậu vài lần.
Họ đã từng bị bắt với ma túy?
Không, thưa sếp.
Giơ tay lên.
Đừng cử động. Hãy cư xử cho đúng.
Động cơ đã bị cháy.
Anh ta làm gì vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.