Las primeras 200 líneas.
Chỉ cần nói Giám đốc Kim Nak Chun có vẻ hơi khác...
bất cứ khi nào các tác phẩm nhập đến.
Không có gì khó cả.
Cái này thật nực cười
Ông ấy tẩy tóc và tẩy lông trên cơ thể.
- Khỉ thật. - Vụ án đang được chuyển giao.
Nó đang được chuyển giao sao?
- Khỉ thật. - Cậu đi đâu?
Bỏ tôi ra, đồ khốn.
Này
Sau đó thì sao?
Cậu sẽ truy tố ai đó mà cậu biết sao?
Dù sao thì vụ án này cũng sẽ bị bỏ đi.
Cậu chỉ phí công mà thôi
Họ sẽ chuyển nó...
- và để nó biến mất. - Tại sao hắn ta không bị truy tố?
Rõ ràng Kim Si Hyung là thủ phạm.
Gia đình Cheongsong cũng muốn đóng chuyện này.
Gì chứ?
Nói thật. Điều này sẽ làm giảm uy tín của họ.
Cô Kim không phải là người duy nhất trong gia đình Cheongsong.
Thậm chí còn có một đoạn video. Nếu nó bị rò rỉ thì sao?
Sau đó, trò chơi sẽ kết thúc
Họ chỉ có thể nói rằng ông Kim bị ốm...
và nghĩ rằng những loại thuốc đó là thuốc giảm đau.
Đó là tốt nhất cho họ nếu chúng ta giữ im lặng.
ông ấy nói đúng rồi.
Dù sao, cấp trên của chúng ta sẽ nói...
với Cheongsong,
vì vậy chúng ta hãy kết thúc ở đây thôi
- Đi uống rượu soju đi. - Tạm biệt.
Anh
Đây là Hoa Tuyết
Đó là ma túy đá loại tốt nhất
Những loại thuốc này trị giá gần 500.000 đô la.
Anh đang nói rằng hắn ta buôn lậu chúng chỉ để giảm đau?
Vô lí thế nào chứ?
Thằng nhóc này, nghe này
Này, video được quay lại khi nào vậy?
Gì chứ?
Bức tranh đến từ đâu?
Tìm nó đi. - Tại sao...
Cậu muốn tôi làm gì? - Anh Joo.
Xin chào mọi người
Cô Song.
Sao... sao anh lại ở đây?
Tôi lên đây...
Tại sao cô lại ngụy trang?
Tôi thường ăn mặc như thế này trừ khi tôi đi làm.
Có thật không? Chuyện này mới đó nha. Chúa ơi.
Uống một chút đi. - Cảm ơn
Vâng
Ông ấy bảo tôi nói rằng Giám đốc Kim dường như...
một chút khác biệt bất cứ khi nào các tác phẩm nhập đến.
Đổi lại,
ông ấy đã để tôi làm giám đốc bảo tàng nghệ thuật của Báo Jeil.
Và sẽ trả tiền điều dưỡng cho mẹ tôi.
Ông ấy hứa sẽ gửi con trai tôi ra nước ngoài...
và để tôi làm giám tuyển tại Bảo tàng Quốc gia.
Nghị sĩ An đã hứa như vậy?
Nhưng tại sao chứ?
Ông ta có oán giận ông Kim không?
Thời gian qua, cô Kim đã đăng đàn kiến nghị...
trên trang web của Nhà Xanh về bất động sản.
Có lẽ ông ta đang trả thù.
Cô không nghĩ rằng ông ấy đang tiêu quá nhiều tiền...
để trả thù cá nhân sao?
Tôi biết ông ấy là một nghệ sĩ
nhưng làm sao ông ta có thể chi trả cho chương trình du học...
và viện điều dưỡng?
Có bằng chứng nào không?
Có lẽ, nhật ký cuộc gọi...
hoặc một bản ghi âm giọng nói.
Chuyện đó, ông ấy đã kiểm tra điện thoại của tôi ngay khi chúng tôi gặp nhau.
Và ông ấy dường như đã sử dụng...
một số điện thoại ma.
Số bạn đã gọi không tồn tại.
Không được.
Tại sao ông ấy lại tới đó?
Thông thường, bình thường
ông ấy đã tự mình xử lý các tác phẩm nước ngoài...
bất cứ khi nào nhận được chúng sao?
Không, không cần thiết như vậy.
Ngay cả nếu có vấn đề với khung tranh, chúng tôi sẽ nhận thấy.
Bất cứ khi nào chúng tôi nhận được một tác phẩm nước ngoài,
ba người phụ trách mở nó cùng với nhau.
Vì có những lúc... - Hãy cẩn thận.
khi các tác phẩm bị hư hỏng.
Và chúng tôi quay phim mọi thứ.
Chúng tôi sẽ nhận thấy nếu có thứ gì đó trên khung.
Khi... Đây là khi nào?
Đó là ngày hôm đó.
Một ngày trước khi ông ấy chết.
Vào đi.
Thưa ngài. tác phẩm mà chúng ta nhận được từ New York có vẻ hơi sai lệch.
Tôi nghĩ chắc ai đó đã chạm vào nó.
Cậu nói gì vậy?
Hôm qua tôi đã kiểm tra kĩ mọi thứ rồi mà.
Chờ đã.
Ở đâu cơ?
New York sao?
Có thật là ở Mỹ?
Đúng vậy. Là bức họa chuyển về từ Mỹ.
Hai người có chắc là từ Mỹ mà không phải từ một nước nào đó ở Châu Á?
Vâng, chắc chắn mà.
Đúng rồi.
Mọi người xem ảnh khi bức tranh được mở ra đi.
Chính là cái này.
- Cindy Gostan đúng không? - Đúng vậy.
Khung của hai tấm này giống nhau đúng không?
Tôi nghĩ vậy.
Tôi không chắc lắm.
- Chúng khác nhau đấy. - Ôi trời.
Cháu có thể quay lại...
với Tae Jin không?
Vì gia đình chúng ta...
cháu có thể làm vậy không?
Cháu cũng là thành viên của gia đình này mà.
Cậu có biết mẹ cậu đã làm gì Dali không?
À phải. Bà ta cũng không phải mẹ cậu nhỉ?
Gia đình cậu rắc rối thật đấy nên tôi cũng không biết rõ.
Đúng rồi. Mẹ đã nắm tóc rồi tát cô ta mấy lần liền đấy.
Loại con gái như vậy đáng bị đánh hơn nữa.
Sao cô ta dám quyến rũ con và mang lại bất hạnh cho gia đình chúng ta?
Anh nghe nói...
mẹ anh đã đến gặp em.
Em không sao chứ?
Anh xin lỗi.
- Chuyện này sẽ không xảy ra nữa đâu... - Anh này.
Em hơi mệt.
Em muốn về nhà nghỉ ngơi.
Được rồi.
Em lên nhà trước đi. Anh sẽ làm món gì đơn giản rồi...
Không cần đâu.
Em sẽ đi ngủ luôn.
Em không cần gì đâu.
Bố ơi.
Rốt cuộc bố muốn con thế nào đây?
Thằng khốn Kim Si Hyung.
Anh ta là khách hàng của một quán bar trước đây tôi làm việc.
Quán bar nào.
Không hiểu sao...
anh ta phát hiện tôi đã khai dối trong lý lịch.
Lúc đầu, anh ta giả vờ như không biết gì,
nhưng sau đó, anh ta đã tống tiền tôi đe dọa nếu tôi không làm những gì anh ta muốn,
anh ta sẽ nói ra hết sự thật.
Anh ta bảo cô làm gì?
Anh ta bảo tôi lấy bức tranh ở kho của bảo tàng.
Vậy là anh ta đã lấy trộm bức tranh là tài sản của bảo tàng?
Biết ngay mà.
Tôi đã bảo có ai động vào rồi mà.
Vậy thì...
bức ảnh trong máy là thế nào?
Bởi vì tôi cũng đã trao đổi bức tranh trong ảnh.
Giống như cách tôi đã lấy tranh từ kho.
Nếu chúng tôi lấy trộm mà không thay bằng bức tranh giả, ông ấy sẽ phát hiện ra.
Nên chúng tôi đã đổi thành bức tranh giả.
Nhưng...
hôm đó anh ta yêu cầu tôi làm một việc mà trước đây anh ta chưa từng làm vậy.
Kim Si Hyung bảo tôi trả lại bức tranh gốc.
Và muốn tôi mang...
bức tranh giả đến cho Giám đốc Kim.
Chú tôi đang làm gì?
Ông ấy không nói gì sao?
Ông ấy chỉ nói anh đã vô tình làm vỡ khung của bức tranh.
Ông ấy không tìm tôi sao?
Không ạ.
Sao chú ấy không nói gì nhỉ?
Nhân tiện,
sao anh lại muốn trả nó lại?
Anh không định bán nó à?
Cô chỉ cần làm theo những gì tôi bảo là được.
Đừng xen vào chuyện của người khác.
Đồ tọc mạch.
Vậy là anh ta muốn cô trả lại bức tranh thật?
Nếu anh ta trả lại,
thì anh ta được lợi gì chứ?
Tổng hợp lại mọi việc theo thứ tự nhé.
Kim Si Hyung bảo cô đổi bức tranh thật...
thành bức tranh giả. Trong bức tranh ấy có ma túy.
Và quay video giám đốc Kim có vẻ đang tìm ma túy,
Sau khi quay xong video,
anh ta bảo cô trả lại bức tranh?
Đúng không?
Anh ta có tình làm vậy để quay được ông Kim.
Tae Jin.
Mới sáng sớm anh đã đến đây làm gì vậy?
Cùng nói chuyện trên đường đi nhé
Anh không có nhiều thời gian đâu.
Em lên xe đi.
Đừng.
Đừng đi. Để anh chở em.
Anh sẽ đưa em đến bảo tàng. Lên xe đi.
Anh Jin.
Nói chuyện với anh trước đi. Chúng ta có chuyện cần nói mà.
Chúng ta...
vừa ăn sáng vừa nói chuyện.
Anh cần nói với em chuyện này.
Em sẽ nghe câu chuyện của anh ta bao lâu nữa?
Em sẽ gọi cho anh sau giờ làm.
No comments yet. Be the first to leave one.