Las primeras 200 líneas.
Có một thị trấn ở Maine...
- Tôi thuê một phòng. - Chào mừng tới Storybrooke.
Nơi mà mọi nhân vật cổ tích bạn từng biết...
Bị mắc kẹt giữa hai thế giới...
- Một bà hoàng độc ác gửi hàng loạt các nhân vật cổ tích tới đây?
- Và giờ họ không còn nhớ mình là ai.
Những nạn nhân của một lời nguyền hùng mạnh...
- Mọi thứ mà ngươi yêu, mọi thứ mà tất cả các ngươi yêu,
sẽ bị lấy khỏi các ngươi.
Chỉ có một kẻ biết sự thật,
và cũng chỉ có một người có thể phá bùa của mụ.
- Đó là số phận của mẹ. Mẹ sẽ là người mang trở lại những hạnh phúc mãi về sau.
Tận hưởng chỗ ở nhé.
Trans: Hieutran60 Edit: Hieutran60
NGÀY XỬA NGÀY XƯA
Đừng tuyệt vọng, con gái. Con sẽ được tham dự vũ hội.
Bà là ai?
Ta là tiên đỡ đầu của con.
Và ta ở đây là để thay đổi đời con, Lọ Lem à.
- Nhưng... mẹ kế bảo rằng con không được phép đi.
Bà ấy cấm con đi.
- Mẹ kế của con làm gì có cái này.
Cây đũa này có quyền phép để giúp con, đi tới vũ hội đấy,
tới với hoàng tử của con, và tới...
Gì vậy?
Ông đã làm gì thế?
Giờ thì
ta đã có cái mà ta muốn.
Cô không cần sợ hãi vậy đâu.
- Không á? Ông vừa mới giết tiên đỡ đầu của tôi.
Bà ấy đang cố giúp tôi.
Thế ư?
Cô biết cái này là gì không?
Phép màu
Ma thuật.
Tin ta dùm cái. Ta vừa cho ngươi một đặc ân đấy.
Mọi phép thuật đều có cái giá của nó.
Hãy quay về với cuộc sống của cô và cám ơn vì sao chiếu mạng
vì cô vẫn còn có gì đó để mà bắt đầu lại.
Đời tôi...
Thật khốn cùng.
Vậy thay đổi nó đi
Chứ cô không thể chịu được thứ này đâu.
Khoan. Xin dừng bước.
Tôi chịu được mà.
Làm ơn. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì để thoát khỏi nơi này. Bất cứ cái gì.
Bất cứ cái gì ư?
- Ông có biết cách dùng cái đũa này không, ông...
Rumplestiltskin.
Và có, tất nhiên là có chứ.
Vậy hãy giúp tôi.
Vậy, nếu ta làm,
thế cô có chắc là có thể gánh, ờ... hậu quả,
là cô nợ ta chứ.
Nói đi. Ông muốn gì?
Một thứ quí giá.
Nhưng tôi đâu có gì.
Cô sẽ có thôi.
Với điều ước này cô sẽ có nhiều của cải hơn mình tưởng đấy.
- Tôi chẳng quan tâm tới của cải. Tôi sẽ đưa ông bất cứ thứ gì.
Chỉ cần giúp tôi thoát khỏi đây.
Vậy thì vào đề nào
- Vậy, nó như thế nào? - Đừng sợ.
Cái ta cần, nó nhỏ thôi
những gì cô phải làm, là kí tên
chỗ mấy dấu chấm chấm ấy.
Mình thoả thuận chứ?
- Vâng. - Vâng. Cảm tạ ông.
Đó.
Thuỷ tinh?
- Câu chuyện nào cũng cần phải có điểm nhấn chớ.
Thử xem nó có vừa không nào?
Giờ thì tốt rồi đấy, nhưng nhớ xem giờ đó nha.
- Mẹ chắc là mình nên đi giữa bàn dân thiên hạ vầy không?
- Lén lút đủ rồi. Nếu má con mà kiếm chuyện
với mẹ vì dẫn con đến trạm xe buýt của trường,
Thì mẹ rất là sẵn lòng tiếp chuyện đấy.
- Ngầu thế. Mẹ cần điều đó cho chiến dịch Mãng Xà đấy.
Nhân nói đến, mẹ có nghĩ mình nên có bí danh không?
Thế chứ "Mãng Xà" không phải à?
- Đó là tên nhiệm vụ. Ý con là chúng ta kìa.
Mình cần một cái tên để gọi mẹ.
Chà, mẹ không...
giờ cứ gọi mẹ là "Emma" được rồi.
Được thôi, vậy, gặp mẹ sau nhé, Emma.
Tiếng còi là sao thế?
Thật khó để mà khiến cô chú ý.
- Được rồi, anh có rồi đấy. Tính bắt tôi thêm lần nữa à?
Tôi đến để cám ơn...
vì cô đã giúp tìm anh bệnh nhân hôn mê đó.
Tất cả chúng tôi đều nợ cô lòng biết ơn.
- Thế tôi được gì nè... bằng khen? Chìa khoá thành phố?
- Công việc thì sao? Cô sẽ là trợ tá cho tôi.
Cám ơn, nhưng tôi có việc làm rồi.
Thu hồi nợ ấy à?
Ở đây thì cô thất nghiệp mất thôi.
- Tôi cũng đâu có thấy nhiều cảnh sát trưởng đi lăng quăng ở đây đâu.
- Vậy thì đây là cơ hội để cô nhìn rõ hơn đấy.
Vậy cô suy nghĩ lại về điều đó đi nhé?
Cám ơn em.
Đi bộ với Henry vui chứ?
Đúng đó. Tôi biết mọi thứ...
Nhưng đừng lo. Tôi không phiền đâu.
Không á?
- Không, cô sẽ không còn phải lo về tôi nữa, cô Swan.
Cố thấy đó, tôi đã tìm hiểu xem cô là ai,
và cái mà tôi tìm ra thì khá là dễ chịu.
Tất cả đều dẫn đến con số bảy.
Bảy?
- Đó là các địa chỉ mà cô có trong vòng mười năm qua.
Cô không ở đâu quá hai năm.
- Thật đấy, không hiểu cô hứng thú cái gì ở Tallahassee nhỉ?
- Nếu bà đang thắc mắc, thì cho bà biết, tôi tìm được chỗ ở đây rồi.
- Tôi biết chứ, với cô Blanchard. Cô tính thuê trong bao lâu?
Ấy khoan. Cô làm gì có.
Cô hiểu ý tôi chứ?
Cái gì mà muốn phát triển, cô Swan ạ, đều cần phải có gốc rễ cả,
và cô thì làm gì có cái nào.
Bản tính khó dời
Họ chỉ tự huyễn hoặc mình là họ có thể thôi.
Bà đâu biết gì về tôi.
Đâu, tôi nghĩ là có đó.
Tất cả những gì tôi yêu cầu, khi mà cô tiếp tục cái cuộc sống tạm bợ của mình
hãy nghĩ cho Henry và những điều tốt nhất cho nó,
có lẽ cô nên cân nhắc dứt khoát.
Dù sao thì nó cũng xảy ra.
Chúc ngon miệng nhé.
Ôi, thiệt hả trời?
Chị mượn phòng giặt được không?
Không, không, không, không!
Cô ổn chứ?
- Khăn trải giường... nó... Nó màu hồng.
Thử thuốc tẩy chưa?
Tốt qua tôi bị co thắt,
và bác sĩ bảo là đứa bé có thể ra bất cứ lúc nào.
Vậy...hay quá.
Chỉ là..
khi mà... đứa bé chào đời...
Không ai nghĩ tôi có thể làm được
Không ai nghĩ tôi có thể làm bất cứ điều gì.
Có lẽ họ đúng.
Kệ bà họ.
Sao cơ?
Kệ bà họ. Cô bao nhiêu tuổi?
19.
Tôi thì 18.
- Khi mà... khi chị có con hả?
Ừ. Tôi biết nó như thế nào.
Mọi người thích nói với ta cái gì ta làm được, cái gì không,
đặc biệt là về đứa bé, nhưng cuối cùng,
bất cứ điều gì mà ta định làm...
hay không làm...
Thì lựa chọn là của ta.
Nó không giống như những gì chị nghĩ đâu.
Chưa bao giờ thế cả.
Mọi người sẽ cố nói ta phải thế nào trong cả cái cuộc đời này.
Ta chỉ cần đấm trả lại và bảo, "không, đây mới chính là tôi."
Em muốn người ta nhìn mình khác đi? Hãy tự làm..
Em muốn mọi chuyện thay đổi,
thì em phải ra ngoài đó và tự mình thay đổi họ,
vì không có tiên đỡ đầu
trong thế giới này đâu.
Ashley.
Cô đang làm gì thế?
Thay đổi đời tôi.
Má biết con không nghĩ vậy
những má không thích những buổi họp hội đồng thành phố vào thứ 7.
Đôi khi là không thể tránh được.
Giờ... Con biết luật rồi chứ?
- Làm bài tập, không coi TV, và ở yên trong nhà.
Ngoan lắm.
Trong trường hợp nào thì cũng không được rời khỏi nhà.
Ý má là không được gặp mẹ con.
Đó không phải mẹ con.
Cô ta chỉ là kẻ đi ngang qua đời con thôi.
làm những gì má bảo, không là bị phạt ráng chịu.
Đúng 5:00 má về.
Thiệt mừng là đồ đạc tôi ở đây hết rồi.
Cám ơn nha.
Thế đây là tất cả à?
Ý cô là sao?
Phần còn lại trong kho hả?
Không, đây là toàn bộ đấy.
Tôi đâu... có đa cảm lắm đâu.
- Vậy thì cũng tiện khi mà cô chuyển nhà.
- Cô Blanchard, cô Swan có đó không?
- Chào, tôi là Gold. Chúng ta đã từng gặp nhau rồi.
Tôi nhớ mà.
- Tốt. Tôi có đề nghị này cho cô đây, cô Swan.
Tôi, ờ, tôi cần cô giúp. Tôi đang kiếm một người.
Thiệt hả? Ừm...
- Thứ lỗi nha Tôi phải đi, ờ, tắm cái đã.
Tôi có ảnh đây.
Tên cô ta là, Ashley Boyd, và cô ta lấy một thứ
khá quan trọng của tôi.
- Sao ông không đi báo với cảnh sát?
Bởi vì, ừm...
Cô ấy là một người phụ nữ trẻ đang rối trí.
Có thai, đơn độc, và đang sợ hãi.
Tôi không muốn phá hỏng cuộc đời cô ấy,
No comments yet. Be the first to leave one.