Half Light

Half Light

Descargar subtítulo en Vietnamese

Información de lanzamiento

HalfLight(2006)720pBluRayDD5 1x264-DON v
Comentario por hank9000000

Etiquetas

BluRay
x264
720p
720
Publicado el: 2012-10-14
Descargas: 60
Para personas con discapacidad auditiva: Yes

Vista previa de los subtítulos en Vietnamese

Las primeras 200 líneas.

MỜ SÁNG Dịch: hank (14/10/2012)

Tới giờ hành động.

Bọn xấu hèn nhát.

Đầu hàng đi.

Bọn xấu hèn nhát.

- Chào, Thomas. - Chào, Brian.

- Ở trường thế nào? - Bình thường ạ.

Tốt.

Hết giờ rồi, kẻ xấu.

- Đi chơi thôi. - Mẹ sắp xong rồi.

Đi nào, mẹ đã hứa rồi mà.

Mẹ biết và mẹ là người mẹ tồi.

- Mẹ khủng khiếp. - Khủng khiếp?

- Mẹ đáng sợ. - Đáng sợ? Ôi!

Được, mẹ sẽ trở nên khủng khiếp và mẹ sẽ trở nên đáng sợ...

...nếu mẹ không viết xong chương này.

Nên mẹ cần ít nhất...

- ...5 phút. - 3.

4.

Đồng ý. Chúng ta thoát ra thôi.

- Hey. - Hey.

Họ nói sao?

Không hào hứng.

Họ thì biết gì? Họ cũng đã từ chối tiểu thuyết đầu tiên em viết.

Đó là hội chứng Tabitha

Vợ của Stephen King

Bà ấy cũng là một ngòi bút giỏi, nhưng không ai biết tới bà ấy.

Người ta chỉ biết đến Stephen King.

Ngày nào đó họ sẽ biết đến anh.

Đã bao lần em phải cần anh giúp.

Đó chỉ là chỉnh sửa thôi. Đâu có giống nhau.

Thế này "không đủ huyền bí cho một câu chuyện huyền bí,...

...hoặc không đủ kinh dị cho một câu chuyện kinh dị."

Anh biết đó, cũng không hẳn đã là tệ hại...

...khi thêm vào chút kinh dị và sửa lại nó.

Cho thêm chút máu me?

Tên tâm thần nhảy ra khỏi tủ áo với một chiếc rìu?

Không, đó không phải truyền thống văn học nước Anh.

Anh đã nghĩ tới một chút hài hước...

hư cấu.

Anh yêu, anh có khiếu hài?

Rất tốt.

Anh là người chỉnh sửa tốt nhất ở Luân Đôn, như vậy có gì không tốt?

Max Perkins đã cứu thua Hemingway.

Đúng, nhưng không ai nhớ Max Perkins,

và cũng giống như không ai biết Tabitha trông thế nào.

Em đã không thể viết xong thứ gì nếu không có anh.

Em yêu, em không nhận ra là...

...lẽ ra anh mới phải nói điều đó với em?

Khi nào cho anh đọc được?

Trong 3 phút. Đó là thời gian Thomas khoán cho em.

Được rồi, vậy thì 3 phút.

Tín hiệu hành động!

Giơ tay lên!

Tín hiệu hành động!

Giơ tay lên!

Brian, bữa tối xong rồi.

Ừ, anh xuống đây.

Thomas.

Thomas?

Thomas?

Thomas?

Thomas?

Thomas! Không!

Ôi, con tôi.

Brian! Coi nào.

Cố lên! Thở đi!

Brian!

Không

Không, không

Không.

Mình đã tìm trên mọi website.

Đây là mọi thứ cậu muốn.

Nó hẻo lánh, yên tĩnh,

- không có người trong bán kính cả dặm. - Vịnh Ingonish.

Cậu sẽ viết được rất nhiều ở đó có thuyền như cái bọn mình dùng ở Suffolk.

Cậu có biết cậu định ở đó bao lâu không?

Mình không biết.

Tới khi nào mình viết xong cuốn này.

Nơi này trông rất tuyệt.

Brian không thể cứu vãn được à?

Anh ấy nên ở đó cùng cậu.

À, anh ấy đã thử.

Nghe này, dù bọn mình từng có những gì thì bọn mình cũng đánh mất từ lâu rồi.

Ừ, mình biết.

Nhưng cậu ở đó 1 mình sẽ ổn chứ?

- Mới chỉ được 8 tháng. - Mình ổn.

Cậu có muốn uống trà không?

Có.

Ta sẽ bắt ngươi, dù ngươi có ở đâu.

Nếu cô thật sự muốn đi, đem thứ này theo.

Tôi biết, tôi muốn thử thôi dùng thuốc 1 thời gian, Robert.

Chỉ đề phòng thôi.

Rachel.

Anh có nên gọi Bartlett?

Tôi không có tâm trạng gặp luật sư ly hôn bây giờ.

Hãy làm tất cả những việc đó khi tôi quay về.

- Toàn là như vây? - Toàn như vậy.

Cô ấy không bao giờ nói chuyện với tôi về Thomas.

Cô ấy sẽ không bao giờ đón nhận tôi nữa.

Anh phải nhớ anh không nên tự dằn vặt.

Sao, bởi vì đó không phải con tôi?

Bởi vì anh không phải người để cửa hành lang mở.

- Alô. - Rachel, cậu thế nào?

Cậu nên trông thấy nơi mình ở.

- Cậu tới rồi à? - Nó thật đẹp,

và không có một ngôi nhà nào khác trong bán kính cả dặm.

Họ nói có một ngọn hải đăng ở đó phải không?

- Ừm, phải. - Cậu cũng có một ngọn trong quyển đang viết?

Cậu có thể tham khảo rồi.

Thật hoàn hảo. Đây chính xác là điều mình muốn.

Nếu ở đây mình không viết được. Thì chả ở đâu mình viết được cả.

Ít nhất cậu không kẹt trong việc viết những thứ nhàm chán

trên thứ giấy vớ vẩn như mình đây.

Đâu đến nỗi vậy.

Chỉ để trả hóa đơn chi tiêu.

- Hầu như vậy. - Việc đó tốt cho cậu mà.

Mình không cần động viên.,

Nhớ này...

nếu cậu muốn mình tới đó. Cứ nói với mình.

Cám ơn. Mình sẽ ổn thôi.

Mình thật sự nghĩ là mình sẽ ổn thôi.

Xin lỗi...

có phải đường này vào thị trấn?

Xin lỗi?

Có phải...

có phải đường này tới thị trấn?

Đúng, cô cứ đi dọc bờ biển.

Vâng, vì tôi không chắc.

Cô đi du lịch ngang đây?

Không, thật ra tôi mới chuyển tới đường Foster nhà số 1.

Đường Foster nhà số 1? Cô chắc chứ?

Tôi nghĩ vậy. Chỉ có 1 căn nhà ở đường đó mà.

Đúng rồi.

Tôi là Finlay Murray,

Trung sĩ cảnh sát ở đây.

- Còn tôi là Mary. - Xin chào, tôi là Rachel Carlson.

- Cô ở đây 1 mình? - Vâng.

Nếu cô chờ chút, tôi sẽ đưa cho cô một cái gậy leo núi.

Cám ơn, nhưng tôi tới đây để vận động mà.

- Cô chắc chứ? - Hoàn toàn chắc.

Đường ra biển.

- Ừ. - Được rồi. Cám ơn.

Con trai đang chờ cô.

Bay trên đôi cánh.

Nó đang đợi cô, nó nói với tôi thế.

Con trai tôi?

Tôi xin lỗi.

Có lẽ là con trai của ai đó khác.

Chờ đã. Tôi chuyện với cô 1 chút được không?

Tôi đã nhầm lẫn. Vậy thôi.

Hôm nay thật đẹp trời phải không?

Mẹ, bọn con ra ngoài chơi, hãy đi với bọn con.

Mẹ đã hứa nhưng mẹ không tới.

Nó thật ấn tượng, cô có nghĩ thế không?

Đúng vậy.

Tôi không nhận ra là có người ở đây.

Cũng có lý.

Hải đăng là nơi hoang vắng.

Tôi là Angus McCulloch, người trông coi ngọn hải đăng.

Rachel.

Xin lỗi, tôi cứ tưởng

hiện nay mọi hải đăng đều tự động hết rồi.

À, hầu hết là vậy.

Trong một vài năm nữa, tôi cũng sẽ rời đi.

Sao cô lại ra đây?

Tôi nghiên cứu hải đăng để viết truyện.

Cả 1 đoạn đường dài từ Mỹ tới đây chỉ để xem hải đăng.

Không, không, tôi sống ở Luân Đôn.

Tôi tới đây để viết sách.

Ồ, cô ở căn nhà tranh.

Lâu lắm mới có người dọn tới.

Nó đã bỏ không nhiều năm.

Cô tất nhiên tìm tới đúng chỗ...

để viết sách.

Cô đã gặp lũ ngựa chưa?

Đó là cả câu chuyện.

Một chiếc thuyền buồm Tây Ban Nha bị đắm...

ở biển này, năm 1754.

Toàn bộ thủy thủ chết hết,

nhưng có vài con ngựa bơi được tới đây,

và chúng phát triển đàn ở đây từ lúc đó.

Và chúng không bao giờ rời khỏi đảo?

Tôi không nghĩ chúng muốn.

Phải.

Nghe này, tôi mới có đồ làm bữa tối. Rất vui khi cô ở lại,

ăn thứ gì đó.

Tôi có thể nói với cô mọi thứ cô cần biết về hải đăng.

Cám ơn, tôi phải quay về.

Tôi vẫn còn chưa xếp hết đồ.

Hay là tuần tới?

Cũng giờ này?

Tôi sẽ nấu nhiều hơn và nếu cô không tới,

Tôi sẽ ăn với lũ ngựa.

Chúng ta nên trở thành bạn.

Giờ chúng ta đã là hàng xóm rồi.

Có lẽ.

"gửi tới tình yêu trong niềm tự hào khi nhận quyết định vào hôm qua"

"Mãi mãi của anh, K"

"Trang 145, dòng 7"

More Vietnamese subtitles for Half Light

Comentarios

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left