Las primeras 200 líneas.
David Bowie thân mến...
Bây giờ là sáng thứ 2,ngày mà chúng ta gặp nhau, ở Cincinnati, chắc không được rồi.
Tôi đang sẵn sàng để đến trường hay cũng có thể gọi việc đó như vậy.
Ăn trưa ở Guantánamo.
Mẹ tôi nói rằng anh chỉ là một tấm gương nữa vời.
Riêng tôi, tôi chỉ hi vọng một ngày nào đấy được thật sự đươc gặp tấm gương đó.
Will,con sẽ bị muộn đấy.
Will?
Con lại viết thư cho David Bowie à?
Con không chán khi anh ta chẳng bao giờ viết thư đáp lại à?
- He knows that would only intimidate me. - See, why can't I process rejection like that?
Xong rồi.Đi thôi con.
So, what does the white whale symbolize here?
Trường học không phải là nơi tốt cho dạ dày.
Chủ yếu, nó chỉ như một loại ma túy cho tâm hồn.
Tôi thường phán xét mọi người
dựa trên loại âm nhạc mà họ thích. Như mấy thằng ranh ra vẻ hip-hop ở kia,
loại kiểu như một số rapper lâu lâu thêm vào mấy câu trong bài hát của Christina Aguilera.
Rồi thì là "Trustafarians".
Mấy thằng da trắng dân chơi nửa mùa đội mũ len với bộ tóc nối 2,000 đô.
Tụi indie-rock thì quá tỡm với tôi và có một tên mà tôi sẽ từ chối gặp
cho đến khi nào hắn tắm và thôi dùng tay để chải cái đầu của hắn.
Tôi có thể nói gì đây?
Tôi nghĩ tôi chỉ nên loại bỏ khỏi trí nhớ việc làm thế nào để phù hợp tại Cincinnati.
Oh,xin lỗi.Tao không cố ý.
- Dewey. - Dewey!
Dewey!
A...Có một nghệ sĩ uyên thâm từng nói
"Tôi đã trở nên thoải mái một cách tê tái."
Đấy, đó là tất cả.
Fan hâm mộ số một của anh, Will Burton.
Mẹ phải làm gì để mọi chuyện trở nên tốt hơn đây?
Mẹ thôi việc và chúng ta cùng đi khỏi Cincinnati?
Mẹ thôi việc và chúng ta cùng đi khỏi Cincinnati?.
- Mẹ là một chú mèo và con là đồ chơi của mẹ. - Không, không, mẹ muốn vậy, mẹ muốn vậy.
- Dì Nan đã tìm cho mẹ một công việc. - Ở Jersey?
Phải! Phải, và lương rất khá, và giờ làm cũng linh hoạt...
-Nghiêm túc chứ? -Phải! Và thật hoàn hảo.
Trường học ở Jersey bắt đầu học kì hai trễ hơn.
Mẹ!
Gì? Gì vậy?
Ý con là, sẽ không có bất cứ khác biệt nào ở đó.
Được rồi, có một Will Burton mà mẹ biết rõ và yêu quí.
Chúa ơi, có những thời điểm, con thật sự rất hăng hái
một chàng thiếu niên ngoan ngoãn.
-Nó sẽ khác chứ. Những đứa trẻ khác. -Phải, nhưng vẫn là con.
Hey, hey. Con không phải là vấn đề. Con rất tuyệt vời.
Will.
Nghe này con yêu, nếu con bỏ lỡ cuộc sống,bọn họ sẽ thắng.
# Nếu bạn đặt tay bạn vào tay tôi # # Nếu bạn đặt tay bạn vào tay tôi #
# Chúng ta sẽ để lại đằng sau tất cả những rắc rối # Chúng ta sẽ để lại đằng sau tất cả những rắc rối
# Chúng ta sẽ bước đi và không nhìn lại # Chúng ta sẽ bước đi và không nhìn lại
# Không nhìn lại # Không nhìn lại
Được rồi, là Mick Jagger quay cùng Peter Tosh.
Nó gần như ska. Nó giống như reggae, nhưng nó pop hơn,
và họ không hát về Jah.
Mẹ không biết con đang nói gì phải không?
Không.
Nhưng mẹ rất vui khi thấy con hạnh phúc!
Lodi!
Will, con trai, mai là một ngày trọng đại. Ngủ sớm đi.
Sao rồi?
Elvis đang đi vào ngôi trường..
- Unharmed? - Completely.
Tốt rồi! Thấy chưa, mẹ đã nói với con ở đây sẽ khác mà.
Ngày và đêm.
David Bowie thân mến,
Ưu điểm lớn nhất ở ngôi trường mới này so với trường cũ của tôi là: sự vô danh.
Điều tôi mong mỏi những năm trước là có thể làm cho bản thân mình vô hình?
Hóa ra, tất cả phải làm chỉ là chuyển đến New Jersey.
Chúc mừng năm mới, Van Buren! Gì đây?
Tôi chỉ có một câu hỏi dành cho các bạn.
3,600 giờ nữa sẽ có gì nào?
- Bandslam! - Bandslam!
Và ai sẽ chiến thắng?
- Glory Dogs! - Glory Dogs!
Hãy hoan nghênh Ben Wheatly và ban nhạc Glory Dogs!
Bữa trưa hôm nay giống như một đêm nhạc Nuremberg được sản xuất bởi MTV.
các anh là số một!
Đâu đó ngoài kia, mọi người đang phát cuồng
với cái gọi là Bandslam.
- Tôi yêu cậu, Ben! - Gì hả, Van Buren
Được rồi.
Như tất cả chúng ta đều biết, năm ngoái tại Bandslam,
nhóm Glory Dogs đã đứng thứ hai sau nhóm Burning Hotels.
Và, chuyện đó sẽ không lặp lại vào năm nay. Các bạn biết tại sao chứ?
Tại sao?
Vì có vài con chó mới nặng kí ở đây.
Đầu tiên, đến từ Montclair,
Sống với bố cậu ấy, người mà cậu ấy rất ghét, chỉ chơi với mỗi lũ chó.
Dylan Dyer!
Chính xác là cái Bandslam đó lớn mhư thế nào ở quanh đây vậy?
Lớn như trường-trung-học-bóng-đá Texas.
-Bạn là người mới. -Phải.
Cho mình xem thời khóa biểu của bạn.
Chúng ta chung tiết Nghiên cứu Con người.
Tên bạn là gì?
Will Burton. Còn bạn?
Cuối cùng, nhưng không phải củ khoai, mọi người đều yêu tay trống.
Chúng ta có một tên xỏ lá ở dàn trống, và tên anh ta là Boe!
Số "5" câm.
Thật điên khùng.
Không thể tin nổi.
-Cậu đang làm gì thế? -Để yên tớ...
Cậu đang làm gì thế?
David Bowie thân mến,
hôm nay trong lớp học Nghiên Cứu Con người, cô giáo của chúng tôi, Cô Wittenberg,
đã nói hai từ mà tôi vãi hàng hơn bất cứ từ gì trong ngôn ngữ tiếng Anh.
Kết bạn.
Học kì này, tôi muốn các em làm quen với một ai đó trong lớp học
và viết một bản tường trình trình bày cho mọi người thấy người đó là ai.
Giờ, các em có thể sử dụng tranh ảnh, thơ, đoạn phim. Hãy sáng tạo, mọi người.
Các em sẽ phải tìm hiểu nhau sau buổi học.
Và chúng ta sẽ biết về nhau bằng những cách mà chúng ta không hề mong đợi.
Hey!
Này anh chàng tốt bụng, cậu có thích trẻ con không?
Cái gì?
Cậu có thích trẻ con không? Một câu hỏi đơn giản.
Tất nhiên là cậu thích rồi. Tất cả những người tốt bụng đều thích trẻ con.
Nó ở trong một cẩm nang.
Đi nào, chúng ta không có nhiều thời gian.
Chờ đã?
Đây là chương trình giữ trẻ
mà trường chúng ta liên kết với trường Tiểu học Lindsay ở góc trường.
Tránh ra. Ngay đây. Ngay đây, ngay đây, ngay đây.
Tôi xin lỗi. Bạn không sao chứ?
Đừng lại gần tôi!
Bạn ổn cả chứ?
Nếu có chuyện gì xảy ra với cây đàn cello của tôi, tôi sẽ méc bố mẹ hắn.
Có vẻ chúng vẫn ổn.
Không thể nói được cho đến khi bạn chơi nó. Nó không phải như cây đàn viola.
Bạn có muốn bắt đầu không?
Màu ưa thích của bạn là gì?
Thôi nào. Ý mình là, chúng ta phải đào sâu hơn một tí.
Đề tài này được tính cho, như là, một nửa lớp chúng ta.
Này!
Tại sao chúng ta không dẫn nhau đến, như là, nơi chúng ta thích đến nhất
và nơi chúng ta ít thích đến nhất trên thế giới này?
Được thôi.
Mình có thể gửi lại cho bạn cái đó không?
Sao bạn lại nói như thế?
Như gì?
Như thế.
Sao bạn lại nhìn như thế?
Mình chỉ nhìn.
Đây cũng vậy.
Mình thường nói lắp.
Cám xúc bị kích động.
Có thể có một lý do trung gian.
Lũ đần.
Thiểu năng.
Bọn trẻ sẽ không thích nghe đâu.
Chờ đã.
Cách để xoa dịu những con thú hoang.
Cậu là một kẻ lập dị, phải không, Will Burton?
Bò khô!
Bò khô!
Bò khô!
Bò khô.Rất cay. Nhưng bọn trẻ... bọn trẻ thích nó.
Được rồi, xong chưa?
Em.
Ai đang...
Oh, uh...
Đó là Thầy Berry. Thầy ấy "giám sát."
Được rồi, các em, ngồi xuống. Nhanh nào, lũ quỷ xứ.
Tên?
Will. Will Burton.
Charlotte Barnes.
Nào các em...
Will Burton đang ở trong ngôi nhà này!
Cho tôi mượn iPod của cậu được không?
Hey, Rory, em có muốn nghe một số bản nhạc của anh Will không?
Có phải là ban nhạc của chị không? Ban nhạc rock Glory Dogs.
Xưa rồi, Rory.
Con bé muốn con đến đó mỗi tuần sao?
Con biết đấy, chỉ vì ai đó nói con phải làm gì đó
không có nghĩa là con phải làm điều đó.
Sao nó vẫn còn ở đây?
Con nghĩ mẹ đã nhốt con chó đó vào trong cũi của Dì Nan rồi chứ.
Nó sẽ được đặt chỗ vào ngày mai, cùng với một quý cô có vấn đề về dạ dày.
Đúng rồi. Phải rồi, Mazzy? Mazzy, Maalox.
Nào, giờ, từ lúc nào mà con hứng thú với việc giữ trẻ thế?
Từ lúc nào mà mẹ nói chuyện với mấy con chó như thế?
Từ lúc nào mà con tử tế như thế mỗi khi thay đổi chủ đề vậy?
-Đó là món khoái khẩu. -Phải, và không phải là Maalox. Mazzy, Maalox.
Vậy, Charlotte đó như thế nào?
Chị ấy không chỉ là người tuyệt nhất từng nói chuyện với con,
chị ấy còn là người tuyệt nhất trên hành tinh này.
Nhưng làm ơn, đừng trầm trọng hóa chuyện đó, được chứ?
-Con bé dễ thương chứ? -Mẹ!
Chúng ta sẽ không ngồi đây,
và buôn dưa lê với nhau, được chứ? Không có đâu.
Tylenol không phải Maalox. Uhm, cũng không tệ. Đập tay nào!
Cậu đi bộ từ trường về nhà sao?
Xe buýt trường không chờ ai hết. Ngay cả lớp nghệ thuật.
Hey, muốn xem nơi tuyệt nhất không?
-Bố tôi thường đưa tôi đến đây. -Ông ấy chết rồi sao?
Chưa. Rút lại đi.
Tôi sẽ rút lại. Xin lỗi. Chỉ là cách chị nói về ông ấy.
Không, tôi xin lỗi.
No comments yet. Be the first to leave one.