Dali & the Cocky Prince

Dali & the Cocky Prince (달리와 감자탕)

Descargar subtítulo en Vietnamese

Temporada 1

Información de lanzamiento

Dali and the Cocky Prince S01E04 1080p WEB-DL H264 AAC-AppleTor[vi]
Comentario por lyhnca150186
Biên dịch, resync bởi Nguyên Lý. Dành cho bản AppleTor. https://rarbgway.org/torrent/cz3pbj1 Mình đang thực hiện nên từ từ sẽ up các tập tiếp theo sau.

Etiquetas

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
Publicado el: 2021-12-02
Descargas: 17
Para personas con discapacidad auditiva: No

Vista previa de los subtítulos en Vietnamese

Las primeras 200 líneas.

Biên dịch, sync bởi Nguyên Lý.

(Có thể biết một người giàu hay không qua cách họ ăn sữa chua?)

Đau! Bỏ tay tôi ra.

Bỏ tay ra khỏi cô ấy trước rồi tôi sẽ bỏ ông ra.

Đau.

Hãy cùng nói chuyện nào.

Đây là bảo tàng.

Bỏ tay ra!

Ông có biết áo này đắt như nào không?

Cậu là ai?

Cậu làm gì ở đây?

Tôi sao?

Tôi là giám đốc mới của bảo tàng này.

Rốt cuộc nợ bao nhiêu mà các người làm thế này hả?

Khoan.

Anh Jin, đây.

3 triệu won.

4,5 triệu won.

2,8 triệu.

6,9 triệu.

Có nhiêu đâu, tôi trả là được chứ gì!

Không phải cái đó đâu.

Xin lỗi?

Hơn nữa.

7,5 triệu won.

13 triệu.

45 triệu won?

120 triệu?

Tốt đó. - Quả nhiên, trà ngon nhất vẫn là...

trà Phổ Nhĩ.

Đó là trà Earl Grey.

Lần trước tôi thấy anh không thích trà Phổ Nhĩ.

Hiểu rồi. Là Earl Grey.

Ban nãy anh chỉ đùa thôi, đúng không?

về chuyện anh là giám đốc mới.

Tôi không đùa.

Như tôi đã nói, tôi là người đàn ông kiệm lời.

Nhất là những chuyện liên quan đến tiền bạc, tôi không bao giờ đùa.

Anh có quyền gì mà trở thành giám đốc bảo tàng này?

Cô nói rằng cô sẽ làm theo ý tôi...

và cô sẽ chấp nhận mọi phương thức trả nợ mà.

Đừng nghĩ quá.

Tôi chỉ đang cố tự làm ra tiền thôi.

Cô chưa nghe đến hợp tác quản lý sao?

Khi một công ty gặp khó khăn,

chủ nợ như tôi thuê những chuyên gia quản lí để xử lí.

Vì tôi rất giỏi kiếm tiền.

Bảo tàng không phải chỗ để anh kiếm tiền.

Nếu cô không muốn, trả lại 2 tỷ won đi.

Cô gặp rắc rối với khách hàng...

bởi vì cô không có nổi vài chục triệu won.

Cô còn có lựa chọn nào khác không?

Không cần phải làm hẳn văn phòng mới cho tôi.

Tôi sẽ dùng...

cái này.

Tôi sẽ không động vào thứ gì nữa.

Chốt?

Trà Earl Grey ngon đấy.

Thưa anh?

Tôi có thể kiếm được bộn tiền từ cái này.

Sao cô ta không đồng ý chứ?

Cô ta vẫn chưa thực sự tuyệt vọng sao.

Kế hoạch là gì?

Anh nghĩ chủ tịch sẽ cho qua chuyện này sao?

Cô có giải pháp nào khác không?

Anh đã nói rằng chúng ta nên...

nhục mạ và chèn ép cô ấy cho đến khi cô ấy trả đủ.

Không, không được thanh lịch lắm.

Đó không phải cách tôi làm việc.

Đó chính xác là cách anh làm việc.

Khoản ban đầu và lãi.

Đó là cách tôi làm.

Vậy chúng ta nên đi làm ở đâu đây?

Đi làm ở nhà hàng như thường, bắt đầu từ mai.

Nhà hàng?

- Chết tiệt. - Chết tiệt.

Mấy ngày trước, họ nói vẫn ổn

không hiểu sao hôm nay lại kéo đến đây như thế.

Ảnh tràn lan trên mạng mà.

Chắc họ đã biết được tình hình.

Tiện thể,

cô nghĩ tháng này mình có lương không?

Mình không thể nhờ vả tập đoàn Segi sao?

Cô nói về chuyện gì vậy?

Cô Gong Joo.

Sao thế?

Nghe nói họ gần như đã kết hôn.

Bây giở không phải lúc giữ thể diện đâu.

thế vẫn tốt hơn là mất công ty vào tay bọn côn đồ.

Giám đốc đã làm việc vất vả để gầy dựng lên bảo tàng này.

Nếu tôi là con gái chủ tịch,

tôi có lẽ đã tìm đến hôn phu cũ, thậm chí là chồng cũ,

và cầu xin sự giúp đỡ.

Cô không biết giám đốc ghét tập đoàn Segi như nào sao?

Dù cho có khó khăn như nào, giám đốc của chúng ta...

sẽ không bao giờ để tập đoàn Segi thành nhà tài trợ đâu.

Kể cả khi cậu Jang Tae Jin đến và quỳ gối,

giám đốc thậm chí còn từ chối mở cửa.

Cô đã thấy hết rồi mà, sao còn nhắc đến?

Tình huống không giống khi đó nữa.

Nếu cô ấy không đủ khả năng, thì tốt nhất đừng nên thừa kế.

Giám đốc, cô đứng đó làm gì vậy?

Vào đi.

Sao mỗi người quay mặt một hướng thế?

Ai cũng lạ vậy.

Cô qua đây có việc gì vậy?

về buổi triển lãm Basquiat cô nhắc đến lần trước...

À, phải rồi.

Nếu hủy thì bị phạt bao nhiêu nhỉ?

Cô muốn hủy sao?

Tôi nghĩ đó là cách duy nhất để có thể xử lí những vấn đề trước mắt.

Không thể được.

Ở Hàn, nghệ thuật pop art rất hút khách.

Hơn nữa, đó là Basquiat đấy.

Chúng ta không cần phải quảng bá nhiều.

Và các công ty lớn sẽ tài trợ cho chúng ta.

Nhiều người cũng sẽ mua quà lưu niệm.

Nhưng cô lại muốn từ bỏ sao?

Chúng ta sẽ bỏ lở thứ lớn hơn khi mà hủy cái này đấy.

Thay vì làm vậy,

sao cô không đi với tôi và gặp thêm một vài nhà tài trợ?

Họ đã biết hoàn cảnh của chúng ta,

và họ có mối quan hệ thân thiết từ lâu với Cheongsong,

chắc họ sẽ không từ chối chúng ta đâu.

Vậy cô có thể cho tôi tài liệu về triển lãm Basquiat không?

Tôi sẽ xem chúng ta lên kế hoạch đến đâu rồi và đưa ra quyết định.

Vâng.

À, anh Si Hyung có đi làm không?

Có muốn uống một ly với anh không?

Anh nhìn sang,

- và thây mấy em lung linh quá. - Này!

Lần sau đừng gọi Kim Si Hyung đến.

Nó như thằng ăn mày xin rượu ấy.

Kệ đi. Giờ nó nghèo lắm.

Nói đúng. Phải rồi.

Chú nó chết rồi.

Cha đẻ thì từ mặt,

nhưng chú nó đã cho tiền...

và thậm chí mua cả xe cho, còn quán cà phê của nó...

Cái đó cũng là chú nó cho đấy.

Ông chú đó đúng là cây ATM di động.

Ghen tỵ ghê.

Nghe nói thằng chó này đang mượn tiền từ chỗ thằng Ha bên Palace.

Sắp cùng đường rồi.

Vậy sao, mà khoan...

Thằng Ha bên Palace hả? Không phải hắn là đầu gấu sao?

Thật sao?

Quào, Si Hyung tội nghiệp quá. Phải làm sao đây?

Ôi trời, ông chú dễ bị dụ ơi.

Đáng ra chú phải để lại gì đó cho Si Hyung trước khi chết chứ!

Như vậy thì Si Hyung mới không ra nông nỗi này.

Chết tiệt! Mày dám đánh tao hả, thằng khốn?

Anh ấy ẩu đả trong lúc nhậu nhẹt cùng với bạn.

Tôi đã nói chuyện với bạn anh ấy rồi nên họ không kiện đâu.

Tôi đã nói sẽ đưa anh ta về mà. Cậu còn đến đây làm gì?

Anh Kim Si Hyung.

Anh Kim Si Hyung.

Chết tiệt.

Khốn kiếp. Ồn ào quá đi.

Gì đây?

Thiệt tình.

Anh ơi

Anh ơi chờ đã.

Thiệt tình. Sao cô dám nắm tay tôi?

Em xin lỗi.

Anh có nhận được tin nhắn của em không?

Em có gọi với nhắn tin cho anh đấy.

Thì sao? Cô muốn nói gì?

Cũng không có gì. Em muốn nói với anh về chuyện bảo tàng,

nhưng hình như anh không khỏe nên mình sẽ nói chuyện sau nhé.

Cô giỡn với tôi hả?

Bảo tàng thế nào?

Cô không biết bố mình phải chịu đựng những gì,

lại còn bận rộn làm công chúa, đi du lịch đây đó.

Xong cô xuất hiện và chiếm lấy vị trí giám đốc. Rồi sao đây?

Cô muốn nói chuyện bảo tàng hả?

Này.

Nghe cho kỹ vào.

Tôi chỉ có một chuyện để nói thôi.

Cút về nơi cô thuộc về đi.

Đây. Tìm hiểu tình hình các khách hàng của bảo tàng...

rồi trả tiền cho họ.

Hết tất cả sao?

Tất nhiên rồi. Cô muốn tôi mất...

2 tỷ won vì mớ tiền lẻ này sao?

Với cả, đem cho tôi toàn bộ thông tin các bảo tàng trong và ngoài nước.

Tập trung vào những nơi kiếm được nhiều tiền.

- Này! - Giật mình!

- Thằng ranh kia! - Gì vậy bố?

Mày đang định làm cái gì vậy hả?

Bố sao thế? - "Bố sao thế" hả?

Mày nghĩ mày là Đức Mẹ Teresa hay là nhà sư Bopjong hả?

Thay vì đi thu lại số tiền, mày lại bị lừa nữa.

- Khoan đã. - Bố đang nói gì vậy?

Thưa ngài. Ngài buông ra trước đã! Làm ơn!

Mày đi trả nợ cho Cheongsong thay vì được trả tiền.

Sao mày không ném tiền lên đầu tao này?

Để tao thử cảm giác bị một cục tiền ném trúng vào người là thế nào.

Không à, tại sao mày không đưa bố mày tiền chứ,

để bố mày được thưởng thức cảm giác đó hả?

Comentarios

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left