Las primeras 200 líneas.
Khi tôi còn nhỏ, hành tinh Krypton của tôi đã bị hủy diệt.
Tôi được gửi đến Trái Đất để bảo vệ em họ của mình.
Nhưng tàu của tôi đã bị đẩy khỏi lộ trình...
và khi tôi đến đây,
em họ tôi đã trưởng thành và trở thành Superman.
Tôi đã dấu thân phận bản thân...
cho đến một ngày, một tai nạn đã buộc tôi...
phải lộ diện trước thế giới.
Với mọi người, tôi là một phóng viên ở CatCo Worldwide Media.
Nhưng cùng với chị nuôi, chúng tôi làm việc bí mật cho DEO...
để bảo vệ thành phố của mình khỏi người ngoài hành tinh,
và bất cứ ai khác có ý gây hại.
Tôi là Supergirl.
Tập trước trong Supergirl...
Vậy ra anh bạn người ngoài hành tinh bí ẩn của chúng ta đến từ Daxam.
Đó là một hành tinh chị em của Krypton.
Tôi tên là Mon-El.
Tôi đã nhờ DEO giao anh cho tôi giám sát.
Giờ cô kiểm soát tôi đấy, Kara.
Ngày đầu tiên đi làm!
- Không. - Phải!
Cảm ơn.
Anh có muốn chút siro...
Được mà.
Bộ phim Supergirl S02E05: Băng Qua Lửa Phụ đề thực hiện bởi World Subtitles và Supergirl Việt Nam - Translator: Đạt 09, Thanh Tùng - Editor: Đoàn Duy Tùng
Trông thế nào?
- Được lắm! Quá hoàn hảo. - Thật à?
Uh, giờ anh chỉ cần thêm một cặp kính nữa là ổn.
Không. Tôi... tôi có rồi, cảm ơn cô.
Không, không, không, không. Kính thật cơ, giống của tôi ấy.
Chà, mặc dù cũng không phải thật.
Nhưng, nó giúp tôi giấu thân phận Supergirl để không ai biết.
Chắc là không ai nhầm tôi với Supergirl đâu.
Không, không, nhưng nếu ngày nào đó...
anh muốn giúp mọi người.
Khi đó, chúng sẽ tiện hơn.
Để không ai biết Mon-El là Mike.
- Mike là ai vậy? - Chính anh, Mike Matthews.
Uh, Winn đã làm cho anh giấy khai sinh,
căn cước, các thứ rồi.
Oh, 4-9-8, 0-0, 3-1-4-5.
Còn nữa oh... Oh, anh sẽ sớm có điểm tín dựng thôi.
Oh. Tôi không biết mấy từ này có nghĩa là gì.
Không sao đâu. Anh sẽ học được khi làm việc ở Catco.
Tuyệt? Cảm ơn đã giúp tôi giống... người hơn.
Ừa.
Được rồi.
Giống hệt "Mike" mà tôi nghĩ.
- Thật à? - Thật.
lần đầu khi tôi làm ở đây,
Tôi đã nhận ra, việc mua cafe...
cho những nhân viên khác sẽ giúp anh có thêm nhiều bạn hơn.
Ah, hối lộ, hiểu rồi. Chúng tôi cũng làm thế ở Daxam.
Không, đó không phải là hối lộ, chỉ là tốt bụng thôi.
Chào.
Chào buổi sáng. Chào buổi sáng.
Cái gì... đợi đã, báo động đó là gì vậy?
Không, không. Không phải báo động, lại đây. Đó là điện thoại.
Anh nhấc nó lên, rồi nói,
"Xin chào, đây là tòa soạn Catco, tôi có thể giúp gì cho bạn?"
Oh, anh nên mang cafe cho cả Eve Teschmacher nữa.
Cô ấy là thư kí của James, ông chủ lớn ở đây.
Eve, cô gặp nhân viên thực tập mới của chúng ta chưa?
- Uh, cảm ơn rất nhiều! - Phải rồi.
- Anh tên là gì? - Mike. Số căn cước 49800...
Không, không, Mike. Anh không cần nói với cô ấy số căn cước đâu.
Vậy tôi nhớ cái thân phận giả đó không để làm gì sao?
Ý anh là thân phận thật của anh?
Phải.
Chào... Mike...
Oh, James. Em muốn giới thiệu với anh nhận viên thực tập mới của công ty... Mike.
Phải rồi, Mike. Chào mừng đến với Catco.
- Anh là... anh là ông chủ? - Đúng vậy.
Tôi còn tưởng phải trông đáng sợ hơn chút chứ.
Anh đã bảo cô Teschmacher mang vài bản báo cáo cho em...
thứ nên đặt vào đơn hàng và hồ sơ.
Nếu anh có thắc mắc gì, cứ tự nhiên.
Oh, cảm ơn.
Với cả này, xin lỗi tôi hết cafe để hối lộ rồi.
Không sao, tôi cũng đang định đi mua. Nên...
- Em đi với anh nhé? - Được mà. Anh sẽ đợi ở thang máy.
- Ừ. - Tạm biệt.
Sao cô phải đi thang máy làm gì?
Cứ bay thẳng vào chả nhanh hơn sao.
- Mon-El! - "Mike."
Mike, Mike, tôi đã nói với anh cả tỷ lần rồi,
anh đừng bao giờ thể hiện năng lực trước bất kỳ ai.
Thế nên mới cần phải thay quần áo với cả đeo kính.
Đây là bàn của anh.
Đợi chút, ý cô là tôi không thể dùng năng lực...
để giải quyết đống tài liệu khổng lồ này sao?
Phải, không được .
Và cô cũng chưa từng sử dụng năng lực...
để làm những việc vặt này á?
Chưa từng. Không. Chưa lần nào.
Cô biết không, cô thường...
hơi nhíu mày khi nói dối không?
Tôi không nhíu mày.
- Có, cô đang làm thế đấy. - Tôi không...
- nhíu mày. - Cô có đấy.
Điện thoại của anh đấy. Làm được chứ?
Ờ.
Xin chào, đây là tòa soạn Catco. Tôi có thể giúp gì cho bạn?
Tôi không có chút cơ hội gỡ gạc nào sao?
Uh, với tỷ lệ thắng của cô, chúng ta phải ở đây mấy tiếng nữa.
Bạn gái cô phải dán ngập thông báo tìm người mất.
Không hẳn đâu. Chúng tôi chia tay rồi.
Oh, trời. Tôi xin lỗi. Có... có chuyện gì sao?
- Cô ấy đá tôi. - Cô ấy đá cô á?
- Ai lại làm thế chứ? - Cô ấy. Rất thuyết phục.
Có thể chỉ là cãi nhau thì sao?
Chà, cô ấy nói tôi cứng đầu,
không tâm lý, ám ảnh với công việc...
Cũng đâu tệ lắm.
Rồi rối loạn nhân cách, và cô ấy không bao giờ muốn gặp tôi nữa.
Nên, tôi chắc là xong rồi.
Cô ấy nhầm rồi.
Tôi nghĩ... cô biết đấy, cô ấy...
Nghĩ cô ấy làm sao?
Mà thôi, cảm ơn cốc bia và trận bi-a,
nhưng tôi nghĩ mình cần về nhà và uống gì đó nặng hơn chút...
để bớt lạnh.
Hẹn gặp lại.
Ừ. Cố lên nhé.
Này, cảm ơn anh lần nữa vì đã nhận Mon-El vào làm.
Em coi anh ta như kiểu chú cún bị lạc vậy.
Chẳng phải sao. Anh ta là một chú cún ngoài vũ trụ bị lạc.
Phải thừa nhận là, anh có hơi ghen với anh ta đấy.
Em biết đấy, mọi thứ đều rất mới và thú vị.
Ý em là, anh ấy còn phải học hỏi nhiều lắm,
nhưng anh ấy đã em giúp.
Để trở nên giống một người Trái Đất một cách nhanh nhất. Còn nhanh hơn cả em nữa.
- Suýt thì đụng. - Ừ, do xe của họ thôi.
Thật sao? Trước mặt Supergirl?
Em thấy hơi thương bọn họ.
Anh biết đạn không có tác dụng gì với tôi mà, phải không?
Tôi thấy mừng vì đã không dùng đạn.
- James! James, anh có sao không? - Không sao.
Oh, không. Chiếc máy ảnh của bố anh.
Bọn chúng là ai vậy?
- Có nhận ra cái nào không? - Cái đó.
Đó là khẩu súng hắn mang.
Được rồi. Đó là một khẩu pháo photon của người Anndrann.
Sao mấy tên này có thể sở hữu công nghệ ngoài hành tinh như thế?
Em có chắc chúng không phải là người Anndrann không?
chà, chúng không có làn da màu tím với dáng người mảnh,
nên, em chắc.
Oh, cô nên thấy may mắn khi bị bắn...
lúc nó chưa được nạp đầy.
Nếu không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu.
Chúng ta phải tìm cách truy ra số vũ khí này.
Nó phóng ra những hạt 'muon' theo chu kỳ.
Tôi có thể dựa vào điều này để tìm ra.
Các người đã được cảnh báo.
Những kẻ xâm lược ngoài hành tinh rất nguy hiểm.
Những mưu đồ của chúng, hiểm độc.
Chúng sở hữu năng lực mà chúng ta không có hy vọng đánh trả.
Và công nghệ của chúng, đến từ thế giới khác,
đang rơi vào tay kẻ xấu.
Chúng ta không nên rộng lượng với chúng.
Chúng ta nên giam chúng lại và cướp vũ khí.
Các người đã không để ý đến bọn ta,
nhưng các người sẽ để ý đến những hỗn loạn mà sư ân xá đó mang lại.
Các người sẽ phải trả giá trong sợ hãi và máu.
Rồi các người sẽ phải cầu xin bọn ta cứu rỗi.
Chúng ta là Cadmus.
Hẳn là trùng hợp khi Cadmus phát ra một video...
ngay khi bọn tội phạm sở hữu vũ khí ngoài hành tinh.
Chẳng phải là trùng hợp gì cả, nếu như chính Cadmus...
đã đưa cho bọn chúng khẩu súng đó.
Trong diễn biến khác, con người sử dụng vũ khí ngoài hành tình,
Bệnh viện nhi National City đã bị phá hoại.
Tôi không biết các bạn định nghĩa sự yên tâm là như thế nào,
nhưng tôi chắc chắn là sẽ an toàn hơn...
nếu tôi có một trong những vũ khí siêu năng lượng đó...
- để bảo vệ bản thân. - Đó không phải là cách.
Thế thì là gì?
Kẻ xấu thì chạy đầy đường...
với đống vũ khí công nghệ cao.
Tôi nghĩ đã đến lúc những người tốt như chúng ta cũng nên có một vài món.
Vũ khí ngoài hành tinh rất nguy hiểm, dù là ai sở hữu chúng.
Luật bổ sung thứ hai cho phép chúng ta trang bị vũ khí.
Kể cả đó là những khẩu súng năng lượng.
Đó chính là điều Cadmus muốn.
Chúng là những kẻ đưa ra những vũ khí này,
chúng muốn chúng ta sợ hãi lẫn nhau,
không còn tin tưởng nhau nữa.
Chẳng nhẽ cô biết Cadmus muốn cái gì sao?
Tôi... tôi biết.
Được rồi, mọi người, thế đủ rồi.
Ta đều biết việc của mình rồi đó.
Ta có một tạp chí cần ra lò. Hãy làm việc cùng nhau.
James, em không biết phải làm gì.
Pháo của người Anndrann, bom magma của người Pythar.
Những vũ khí đó cao cấp hơn nhiều...
những gì Kryton có.
Cadmus không quan tâm ai sẽ bị thương...
trong việc cố gắng khiến người ngoài hành tinh ô uế danh tính.
Ừ, anh chắc là em và DEO sẽ sớm tìm ra cách thôi.
Đừng có kiểu kiểu thất bại vậy mà.
No comments yet. Be the first to leave one.