Las primeras 200 líneas.
NETFLIX GIỚI THIỆU
CHÀO MỪNG ĐẾN BUSSELTON
Gần đến nơi rồi, nhưng không đẹp hơn tí nào.
Ôi, chà.
Trên mạng trông không giống thế này.
Vâng, con không nhớ nó có màu xúc xích.
Ôi trời, một đống rác!
Không tệ lắm.
Ta có thể sửa.
Từ cái này.
Đó là hộp cuối cùng rồi, mẹ.
Cảm ơn Jack. Mẹ sẽ đi xem cửa hàng mới.
Hay con lái xe xuống và mẹ gặp con ở đó?
Đừng lo, mẹ à.
BUSSELTON FETE
Chào.
Cần giúp ạ?
Thật ra, con có thư mời.
Mẹ cô bé nghe ta chuyển tới thị trấn.
Go Kart là cho trẻ con.
Con là trẻ con mà.
Mẹ thích con lái xe đó hơn là chơi trò bánh nướng bằng xe mẹ.
- Là bánh rán. - Mẹ biết tên nó là gì.
- Đừng làm thế nữa. - Con không quen ai.
Vấn đề ở đó. Con sẽ đi học với lũ trẻ đó khi kỳ nghỉ kết thúc.
Con không biết.
Nghe này, tùy con. Hoặc đi dự tiệc,
hoặc ở đây và giúp mẹ cả buổi chiều.
Vì một con thú mỏ vịt đẻ trứng, rồi tạo ra sữa,
nó là con vật duy nhất có thể tự làm sữa trứng.
Khoan. Cậu cười với tôi hay cười tôi?
Với cậu. Phải.
Tôi là Colin. Colin Faber.
Jack. Jack Hooper. Rất vui được gặp cậu.
Họ nhanh quá.
Đúng vậy nhỉ?
Tôi hơi lo lắng khi lái thứ này.
- Tôi chưa từng lái. - Tôi cũng vậy.
Chắc sẽ ổn thôi.
Nào. Mạo hiểm chút đi.
Gã đó là ai?
Dean Zeta.
Vô địch xe kart. Được cho sẽ thắng giải Quốc gia năm nay.
Nhớ khi tôi hỏi cậu cười với tôi hay cười tôi không?
Mới một phút trước.
Hắn và bạn hắn cười nhạo tôi.
Này, tránh ra.
Tôi biết. Họ là lũ ngu ngốc,
nhưng tôi thích lờ đi và lo việc của mình.
Đi nào.
Xấu hổ quá.
Tuyệt!
Thế nào rồi?
Đến đây, anh bạn!
Đi nào.
Tránh ra!
Đừng sợ, nhóc.
Chào Patrick.
Mike.
Cảm ơn vì đã tổ chức tiệc ở đây. Tôi rất cảm kích.
Tất nhiên.
Anh nghĩ về việc huấn luyện con tôi chưa?
Không thể.
Năm nay Dean có cơ hội ở giải Quốc gia.
Cần người có kinh nghiệm để giúp nó sẵn sàng.
Và anh rất có giá trị với đội, Patrick.
Như tôi đã nói, chuyện đó...
- sẽ không xảy ra. - Sao lại không?
Vì con trai anh không đủ tài năng và...
cái đó tôi không dạy được.
Phải.
Chào.
Cậu lái kart bao lâu rồi?
Khoảng mười phút.
- Thật sao? - Ừ.
Cậu khá giỏi đấy.
Tớ không biết. Ý tớ là, tớ bị ngã.
Vì cậu đi ra ngoài đường đua.
Đó là nơi có sỏi.
Có sỏi trên đường đua?
Không phải sỏi đó.
Toàn bộ đất và cao su rơi ra từ lốp xe bị quét ra bên ngoài,
và chúng rất trơn khi lái xe qua.
Ôi. Tớ là Jack.
- Mandy. - Hân hạnh.
Vậy cậu...
đua kart?
Ừ, nhưng tớ thích làm chúng nhanh hơn.
Vậy cậu là thợ máy?
Họ được gọi là kỹ sư trưởng, nhưng đúng thế.
Tớ muốn làm ở Công thức 1 ngày nào đó.
- Tuyệt. - Mandy.
Chuẩn bị bánh.
Được rồi.
- Hẹn gặp lại. - Ừ.
- Mừng sinh nhật. - Cảm ơn.
- Chó đẹp đấy. - Cảm ơn.
Trông như bị dại.
Cậu bị sao vậy?
Khi xoay, cậu suýt giết tôi.
Tôi nghĩ cậu bực vì tôi suýt đánh bại cậu.
Quên đi.
Tôi vượt mặt cậu.
Và cậu biết điều đó.
Tránh xa tao ra.
Cảnh báo một lần duy nhất.
Cho hắn biết, nhỉ?
Chúc mừng sinh nhật.
Chúc mừng sinh nhật...
Áo khoác đôi là ai vậy?
Đó là bố mẹ Mandy.
Ông ấy là dân đua xe. Sở hữu một đội.
- Hoan hô. - Hoan hô!
Hắn làm gì ở đó vậy?
Dean? Hắn là anh trai Mandy.
Tất nhiên rồi.
Không thể thắng bố, phải không?
CẢNH SÁT
Chào Dennis.
Sau mọi chuyện xảy ra ở Sydney, con lại lấy xe của mẹ,
hai ngày sau khi ta đến?
Mẹ, con ở nơi không người.
Ý con là, không có xe cộ.
Và con lái một chiếc wagon.
Có đúng không?
Cậu làm trò bánh rán trong bãi đỗ xe trống.
Không bằng lái.
Tôi xin lỗi, sĩ quan. Chuyện đó sẽ không xảy ra nữa.
Chà…
vì không có thiệt hại gì…
Tôi sẵn sàng thả cậu với lời cảnh cáo.
Nghiêm khắc.
Nếu bị tôi bắt gặp lần nữa, cậu sẽ gặp rắc rối lớn đấy.
Hiểu chưa?
Tôi nên đi.
Con đường quen thuộc.
Tôi là...
sĩ quan Barry Johansen…
- nhân tiện. - Xin lỗi. Christine Hooper.
Hân hạnh.
Cô vừa chuyển tới?
Vâng, chúng tôi thuê một cửa hàng ở Phố Queen.
- Thật sao? - Vâng.
Tuyệt quá.
Thỉnh thoảng tôi có thể gặp cô, ở đâu đó.
Có lẽ trong tương lai.
Được rồi.
Chào buổi tối.
Cảm ơn, sĩ quan.
- Chào Barry. - Jack!
Sao ạ?
Con lại làm trò bánh rán à?
Có chuyện gì vậy?
Không có gì.
Sao con cứ làm thế?
- Con không biết. - Đó không phải lý do.
Một ngày, vận may của con sẽ hết.
Và không hay ho đâu.
Mẹ mong ta có thể xây dựng cuộc sống ở đây.
Con biết con có thể kể hết với mẹ mà.
- Có lẽ con muốn nói về Bố-- - Mẹ, con ổn.
Nhìn này. Con mua xúc xích vì nó trùng màu với ngôi nhà.
BUSSELTON DIRT KARTS
Tuyệt. Đắt quá.
Vậy...
cậu bị đường đua bỏ bùa rồi.
Câu đó nghĩa là không thể ngừng nghĩ về sự thôi thúc?
Và cảm thấy mình sinh ra là để làm điều này?
Chính nó.
Vậy cháu bị bỏ bùa rồi.
Chà...
tôi nghĩ thế là tốt.
Giờ...
Có lẽ cậu nên quay đi...
về nhà...
và đừng nhắc về nó nữa.
Xin lỗi?
Cậu mới đua có ba vòng, trượt bánh và về bét,
và giờ cậu muốn biến nó thành công việc?
Biết ý tưởng hay hơn không?
Gom tất cả tiền của cậu,
của bố mẹ cậu, bạn bè cậu...
mua chiếc thuyền đẹp nhất có thể.
Đậu nó ở giữa bến cảng.
Làm nó nổ tung...
và xem nó chìm dần.
Dùng thời gian và tiền bạc đúng đắn
hơn là cố làm tay đua.
Chà.
Chú tệ thật.
Bỏ đi, nhóc. Cậu không muốn sống thế này đâu.
Và giá của chú quá cao.
Thảo nào chả có ai.
Ba giờ nữa mới mở cửa.
Thì ra là vậy.
Thật ra...
Cháu muốn cuộc sống này.
Đó không phải vấn đề.
Cháu không có đủ tiền để học lái xe ở đây.
Và ý cháu là chả có đồng nào.
No comments yet. Be the first to leave one.