Las primeras 200 líneas.
Câu chuyện này bắt đầu ở một thế giới khác.
Nơi vừa giống, vừa khác biệt, với thế giới của chúng ta.
Tại đây, linh hồn con người hữu hình dưới dạng động vật, được gọi là linh thú.
Mối quan hệ giữa con người và linh thú vô cùng linh thiêng.
Thế giới này suốt hàng thế kỉ đã bị Huấn Quyền nắm giữ mọi quyền lực điều khiển.
Ngoại trừ vùng đất hoang vu của Phương Bắc, nơi các phù thuỷ thì thầm một lời tiên tri.
Lời tiên tri về một đứa trẻ với số phận vĩ đại.
Trong trận đại hồng thuỷ, đứa trẻ này đã được đưa tới Oxford.
OXFORD
Mở cửa ra mau!
Có chuyện gì vậy?
Đây là Lyra và Pantalaimon.
- Asriel. - Tôi cầu viện Quyền nương náu của Học giả!
Quyền nương náu của Học giả?!
Học viện Jordan là nơi học thuật,
đâu thích hợp với một đứa trẻ!
Ngoài học viện này, con bé không an toàn.
Tôi không còn lựa chọn nào.
Tôi không còn lựa chọn nào khác!
Bảo vệ con bé!
12 NĂM SAU
Lyra, luật chơi đơn giản lắm.
Chúng ta biết luật rồi mà, Pan.
Cậu có tuân theo luật bao giờ đâu.
- Đâu có nghĩa là tớ không biết. - Chúng mình phải thắng lần này.
- Cứ đếm đi. - Ba, hai... một.
Á! Ăn gian!
Lyra!
Cháu xin lỗi, bà Woodbridge!
Cháu sẽ giúp dọn sau!
Chú ý chứ!
Lyra!
Lyra! Lớp học!
Thể dục, thưa Hiệu trưởng! Rèn luyện cơ thể, rèn giũa trí óc!
- Roger! Bên này. Tớ biết một lối tắt! - Cậu chắc không?
Lyra! Lyra, chờ tớ với!
Lần cuối cùng tớ nghe lời cậu đấy nhé, Salcilia!
Lyra!
Ăn gian! Cậu biết tớ ghét xuống dưới này mà!
Lyra?
Lyra?
Hù!
Mấy cái quan tài này có xương ở trong.
Quan tài nào mà chẳng có có xương ở trong, Roger.
Mục đích là thế mà!
Ờ, nhưng tớ có thể thấy mấy bộ xương này!
Chỉ với cỗ áo quan nào mở nắp thôi.
Làm cậu tò mò có gì bên trong những cỗ đóng nắp nhỉ.
Tớ đâu có nghĩ thế.
Không hề.
Sao linh thú lại biến mất khi người ta chết?
Ấy vậy mà con người lại để lại mấy bộ xương bẩn thỉu này?
Cậu có bao giờ nghĩ Pan sẽ định hình thành con gì không,
khi cậu ấy không thay đổi hình dạng nữa ấy?
Có.
Pan và tớ có nói về chuyện đó.
Pan nghĩ cậu ấy sẽ là một con sư tử.
Đâu có!
Tớ thì nghĩ cậu ấy sẽ là con lười, hoặc chuột lang.
Cậu bảo cậu muốn con gì ranh mãnh, như cáo cơ mà.
Thế cậu? Cậu nghĩ Salcilia sẽ định hình là gì?
Ồ.
Chồn mactet hoặc mèo nhà?
Vậy uống mừng chuyện đó đi.
Uống mừng?
Lyra!
Lyra!
Ta nên đi thôi, bão sắp đuổi tới rồi.
Vẫn chưa.
Chắc ta vẫn đủ thời gian.
Ta cần một tấm nữa!
Ta phải tìm cách xuống núi.
- Dọn đồ đi. Nhanh lên. - Rồi, rồi, được rồi!
Bám theo phía bên phải mà xuống ấy.
Thorold! Chính nó! Ta nghĩ mình chụp được rồi!
Tôi biết Huấn Quyền chưa bao giờ tiến xa như thế này về phía Bắc,
nhưng tôi thực sự nghĩ... ngài đang mạo hiểm vận may ở đây.
Học viện Jordan sẽ cần vài thứ thuyết phục.
Ta phải chắc chắn về những gì mình có
trước khi trình diện trước họ.
Lại đây.
- Tay ông sạch không? - Có, thưa ngài.
Để cơn bão tự thổi tan bản thân thôi.
Đến lúc trình diễn cho đám Học giả rồi.
Chúng ta sẽ về phương Nam khi trời sáng.
Nhưng đưa một người bạn đi cùng.
Nếu ta không thể thuyết phục họ, ông ta sẽ có thể!
Phụ đề Việt ngữ bởi His Dark Materials Vietnam Dựa trên bản dịch tiếng Việt bộ tiểu thuyết VẬT CHẤT TỐI CỦA NGÀI do Wings Books - NXB Kim Đồng phát hành
BẢN DỊCH KHÔNG MANG TÍNH CHẤT THƯƠNG MẠI
Dựa trên bộ tiểu thuyết của PHILIP PULLMAN
vật chất tối của ngài
S01 E01 - Trường Jordan của Lyra
Đôi mắt các ngươi sẽ mở rõ,
linh thú của các ngươi sẽ mang hình dáng thực sự của chúng
và các ngươi sẽ có khả năng nhận biết việc thiện việc ác như các vị thần.
Lyra, cháu có thể cố gắng tỉnh táo được không?
Cháu tỉnh mà. Cháu có nghe, có nghe.
Ta là một vị thần, biết việc thiện việc ác.
"Như" những vị thần, Lyra.
Huấn Quyền không chấp thuận bất cứ báng bổ nào đâu.
Cháu tưởng chúng ta được bảo vệ bởi Quyền nương náu của Học giả?
Phải. Một đặc quyền chúng ta phải giành lấy và không được lạm dụng.
Nếu không có Quyền nương náu của Học giả,
thì cả cháu và ta đều sẽ không có mặt ở đây đâu.
Nhớ kĩ điều đó đấy, Lyra.
- Lyra! Là bác cậu. - Giờ thì, ta đang ở đâu nhỉ.
À, phải.
Chờ mãi, giờ tớ sẽ được tới Phương Bắc với bác ấy.
Lyra, đừng làm gì ngu ngốc đấy.
Thủ thư ơi, ông có thể đọc lại cho cháu cái đoạn hấp dẫn vô cùng
về mục đích của con rắn trong Vườn Địa đàng không ạ?
Ta không tồn tại để giải trí cho cháu, Lyra.
- Và Huấn Quyền sẽ không chấp thuận... - Làm ơn đi ạ.
Đâu rồi nhỉ? A.
Ta đã cất lên đây, phải không nhỉ?
Chà, đâu rồi nhỉ?
À, kia.
A...
Cảm ơn nhé, Serena.
Đây rồi.
Lyra?
Lyra!
Thế, đây không phải ngu ngốc á?
Đủ rồi, cháu chơi vui đủ rồi đấy.
Vẫn chưa đâu.
Ông ta đến rồi.
Asriel...
... đến lúc rồi.
Không, Lyra, đừng! Phòng nghỉ bị cấm hoàn toàn mà.
Trừ trường hợp đoàn tụ gia đình.
Được rồi, sém chết.
Rượu Tokay đấy phải không?
Đúng vậy, thưa Hiệu trưởng.
Rượu năm 1938, như ngài đã lệnh.
Tôi nhớ là Ngài Asriel rất thích loại đó.
Tốt. Giờ thì anh đi được rồi.
Làm đi!
Ngay!
Pan.
Chúng ta đâu biết chắc ông ấy bỏ gì vào rượu.
Nếu nó không gây hại gì thì tại sao ông ấy lại yêu cầu Quản gia rời khỏi phòng?
Hiệu trưởng là một người tốt.
Ông ấy luôn đối tốt với chúng ta.
Ông ấy đang bỏ độc bác tớ, Pan.
Ngài Hiệu trưởng đặt đóng chai riêng cho ngài đó, thưa ngài.
Wren, ta không muốn bị quấy rầy!
Hiện tại chỉ còn hơn ba chục chai của năm 38 thôi ạ.
Những điều tốt đẹp đều sẽ trôi qua.
Ồ.
Xin phép ngài.
Ta nên nghỉ ngơi.
Nếu tối nay diễn ra theo đúng kì vọng,
thì ta sẽ không ngủ trong một thời gian dài đấy.
Lyra? Lyra, cháu làm cái trò gì thế?
Bỏ cháu ra rồi cháu sẽ nói!
Ta sẽ bẻ tay cháu trước.
Rượu có độc đó!
Cháu thấy ông Hiệu trưởng đổ độc vào rượu!
Cháu thấy ông ấy?
Vâng.
Ông ấy đổ bột trắng vào và...
Pan nghĩ cháu cường điệu, nhưng...
Bác thấy chưa? Cháu đâu nói dối.
Sao Hiệu trưởng lại muốn đầu độc bác?
Cháu tưởng ông ấy là bạn của chúng ta?
Vụng về thật nhỉ, phải không? Phải.
Có người muốn giết bác và bác chỉ cứ thế huỷ tang chứng hả?!
Bé cái giọng xuống!
Có lẽ có người muốn giết ta và, phải, ta huỷ tang chứng.
Chắc chắn bác nên làm gì đó chứ.
Ta đang làm gì đó.
Ta đang thắc mắc tại sao Hiệu trưởng lại muốn làm điều đó với mình.
Chắc chắn ông ấy có lí do chính đáng.
Nói thật với cháu, nếu ta là ông ấy, ta sẽ lo sợ chính ta.
Cháu đã đợi cả năm để được gặp bác!
Chẳng để làm gì cả.
Bác đang giận!
Còn cháu thì gan lì. Ít nhất đã từng như thế.
Giờ cháu có muốn làm việc không?
- Không! - Cháu có thể cảm thấy
- đôi chút chật chội trong này. - Cháu không muốn làm việc.
Ta muốn cháu quan sát thật kĩ Hiệu trưởng.
Mọi thứ ông ta làm.
Nhưng đặc biệt là khi Bụi được nhắc đến.
Cháu nghĩ mình làm được không?
- Nhưng... - Nhanh, có người đang tới. Cháu ngoan.
Nhanh lên, lẹ lên!
Gây ra một tiếng động là ta không giúp đâu. Mặc cháu đó.
- Hiểu chứ? - Vâng.
Tôi e là có chút tai nạn.
Tiếc thật.
Hình như chỉ còn có hơn ba chục chai?
Mọi thứ chúng ta bàn luận trong buổi tối nay sẽ được giữ kín.
- Nhất trí, nhất trí!. - Kể cả với Huấn Quyền.
Học viện Jordan sẽ không trở thành một kênh cho chuyện ngồi lê đôi mách,
tin đồn và tranh luận nguy hiểm.
Sự truy cầu tri thức
và tự do học thuật của chúng ta quá quý giá để mạo hiểm.
Nhất trí, nhất trí.
Mời Ngài Asriel.
No comments yet. Be the first to leave one.