Información de lanzamiento

Gabriel lglesias I’m Sorry For What I Said When I Was Hungry WEBRip Netflix vi
Comentario por NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: Phạm Thế Hồng. Thời lượng: 1 tiếng 27 phút (87 phút)

Etiquetas

webrip
web
BRip
Publicado el: 2021-06-15
Descargas: 26
Para personas con discapacidad auditiva: No

Vista previa de los subtítulos en Vietnamese

Las primeras 200 líneas.

Bé Bự!

Xin một tràng pháo tay

cho Gabriel Iglesias!

HÀI KỊCH ĐẶC BIỆT NETFLIX

Chicago!

Đến lúc diễn đêm đặc biệt ở đây rồi.

Trước khi bắt đầu, các bạn, xin một tràng pháo tay cho bạn tôi,

người anh, điều kỳ diệu, huyền thoại.

Một tràng pháo tay cho Martin!

Đứng bên cạnh anh ấy là hai bạn thân nhất của tôi.

Không chỉ là bạn, họ còn làm cho tôi.

Ivan và Tony. Thả tim cho Ivan và Tony nào.

Và thêm nữa... Ở đây thật đặc biệt.

Thưa quý vị, người trao mic cho tôi tối nay

Huấn Luyện Viên Của Năm của giải NFL...

và cựu cầu thủ của đội bóng vĩ đại nhất...

trong lịch sử, đội Chicago Bears năm 1985.

Huấn luyện viên Ron Rivera!

Xin cảm ơn.

Xin cảm ơn.

Tôi phải thử một lần.

Da Bears.

Tôi phấn khích quá. Nói cho nghe.

Đây là năm thứ 19 đến với Chicago. Hiểu chứ? Mười chín năm đấy.

Lần đầu tới đây, tôi được gặp một vài người,

và họ nói “Gabriel, cậu đến Chicago lần nào chưa?”

“Chưa, đây là lần đầu.”

“Bọn tôi sẽ mời cậu đi ăn nếu cậu muốn.”

Và tôi “Cái gì cơ.

Tôi muốn lắm.”

Họ đưa tôi đến một nhà hàng tên là Portillo’s.

Cũng biết cơ à?

Bọn tôi đến đó, và nó được lắm.

Hot dog rất ngon.

Tôi ăn sa-lát gà. Ngon tuyệt.

Rồi bánh kẹp bò. Ngon lắm.

Nhưng phải đến khi ăn gần xong mấy bạn mới của tôi mới nói

“Bọn tôi muốn mời cậu thử món cậu chưa từng ăn.”

Tôi nói “Chưa chắc đâu.”

“Muốn tôi thử món gì?”

“Ở Portillo’s người ta có bán sữa lắc bánh sôcôla.”

Tôi nói “Nghe ‘sôcôla’ là thích rồi.”

Họ nói “Đến bàn phục vụ rồi gọi món với cô kia.”

Tôi nói “Được.”

Tôi đến chỗ cô phục vụ. Cô ấy nói “Tôi giúp được gì?”

Tôi nói “Vâng. Bạn tôi nói tôi cần thử món sữa lắc bánh sôcôla.”

“Được. Anh lấy cỡ nào?”

“Nó ngon cỡ nào?”

“Anh muốn cỡ lớn đấy.”

“Được. Cho tôi sữa lắc bánh sôcôla cỡ lớn.”

“Có ngay.”

Trả tiền, rồi cô ấy quay lại.

Cô ấy quay lại, đi đến chỗ cái tủ lạnh.

Mở tủ lạnh rồi lấy ra một miếng bánh sôcôla.

Tôi nghĩ thầm “Cô ấy hiểu nhầm mình nói rồi.

Mình không gọi bánh sôcôla.

Mình gọi sữa lắc bánh sôcôla.”

Hẳn cô ấy hiểu tôi nghĩ gì, vì cô ấy đi lại và nói

“Đợi điều kỳ diệu đi.”

Cô ấy lại chỗ cái máy trộn, mở nắp ra, và vừa nhìn tôi, vừa thế này.

Và tôi “Trời!”

Và cô ấy “Đúng vậy đấy.”

Cô ấy rót ra rồi đưa cho tôi cốc sữa lắc sôcôla 1,3 lít...

lớn hơn sức uống của loài người.

Cái ống hút to bằng ngón tay cái.

Tôi túm lấy cái cốc sữa lắc, rồi cố uống nó.

Thế này...

Và tôi thấy sữa chạy lên.

Khi nó chạm tới, bỗng dưng tôi thấy...

BÉ BỰ GỠ HÒA

Các bạn còn có cả xe bán taco nữa.

Nếu ai chưa biết về xe bán taco, thì để tôi nói luôn cho.

Đó là món tuyệt ngon của Mexico. Tôi không muốn các bạn phải lo

“Không, có bánh xe dưới quán ăn đó.”

À thì đôi khi không có giấy phép.

Nhưng không có nghĩa nó không ngon.

Để có trải nghiệm tốt nhất với xe bán taco,

tôi luôn nghiên cứu nó.

Tôi xem ai là chủ cái xe.

Để được vui vẻ,

tôi muốn chắc là những người ở đó đều là phụ nữ.

Không phải phân biệt giới tính. Chỉ là khi trên xe toàn phụ nữ,

thì họ làm tôi thấy rất vui.

Làm tôi thấy đặc biệt.

Một giờ sáng, tôi nhởn nhơ bước tới, họ sẽ làm tôi vui.

“Có ai không?”

Họ ghé qua cửa sổ.

“Chào mũm mĩm. Khỏe không?

Mũm mĩm dễ thương khỏe không?

Mũm mĩm này dễ thương thế.

Nhìn đôi mắt nhỏ xinh kìa.

Đôi mắt nhỏ xinh.”

Tôi thấy mình như trẻ con. Nói “Cho tôi taco nhé?”

“Có ngay, bé con. Taco dễ thương nè.”

Còn khi toàn đàn ông Mexico trên xe...

Khuya rồi. Họ mệt. Họ cáu.

Ai mà phục vụ khách tốt vào lúc một giờ sáng được.

Và còn phải bán cho gã đầu đất say xỉn như tôi.

“Có ai không?”

Họ ghé qua cửa sổ.

“Muốn gì, thằng béo? Muốn cái gì?

Muốn cái gì?”

“Chào anh bạn. Cho tôi taco nhé?”

“Được. Gì nữa?”

“Thế thôi.”

Đó còn không phải một từ!

Nhưng bạn thừa biết ý họ là gì.

Không biết sao người Mexico, và chỉ người Mexico,

lại có cái tiếng đó

mà nó sẽ dìm hàng bất kỳ cái gì bạn cho họ biết.

Không cần biết là gì. Cái tiếng đó dìm hàng hết.

“Tôi vừa tốt nghiệp đại học, thủ khoa.”

“Được rồi. Tôi sẽ làm cho Burger King.”

“ Bố , hôn phu của con. Yêu con lắm.”

“Được rồi. Con sẽ làm điếm.”

Nói về điếm, tôi sẽ cho bạn biết họ còn làm ta vui thế nào.

Chuyển chủ đề tệ quá.

Không có điếm ở khách sạn này. Nghe này.

Tôi muốn cảm ơn nhà tổ chức

không chỉ vì đêm diễn này, mà còn vì quan tâm đến bọn tôi.

Họ cho bọn tôi ở khách sạn bên kia phố.

Và bạn biết...

Bạn biết đang ở khách sạn tốt khi bạn vào thang máy thì nó biết nói.

Kiểu thế này.

“Tầng một.”

“Tầng hai.”

“Tầng ba.”

Tôi nói “Trời, giọng hấp dẫn thế.”

“Tầng bốn.”

“Tầng năm.”

“Ôi trời.”

Martin hỏi tôi “Cậu lên tầng mấy?” Tôi nói “Lên hết luôn.”

Tôi muốn biết kết thúc thế nào. Hiểu chứ?

Ôi trời. À mà lần gần nhất bọn tôi ở đây, đời tôi thay đổi vài thứ.

Những việc thật điên rồ mà tôi không dám tin là nó có thể xảy ra.

Việc đầu tiên là

lần đầu tiên tôi bị dính tin đồn người nổi tiếng chết.

Nghĩa là ai đó đồn tôi chết trên Internet, và nó lan đi rất nhanh.

Ai đó viết một bài báo xuất sắc được hơn 30 triệu người đọc

nó tốt đến mức ngay cả tôi cũng “Chúa ơi. Tôi là người tử tế.”

TMZ đăng bài đó 30 phút,

trước khi họ gọi quản lý của tôi và xác nhận tôi còn sống.

Bài báo đó nói tôi chết ngày 31 tháng 10

do căn bệnh tiểu đường tuýp 2.

Và tôi nhủ thầm,

“Biết chọn ngày giết gã tiểu đường đấy.”

Hiểu không? Y như giết ông già Noel vào đêm Giáng sinh.

Ba mươi triệu người đã đọc bài đó.

Chẳng ai thèm gọi tôi.

Trừ Martin.

Đúng vậy.

Chỉ có Martin gọi tôi.

Và có lẽ là để xác nhận rằng anh ấy vẫn chưa bị mất việc.

Tôi nhận cuộc gọi.

“Alo?”

Martin nói “Này.

Chết rồi à?”

“Không. Tôi ổn mà.”

“Biết mà. Chết thì cậu đã nhắn tin.”

Và đúng vậy, vì tôi là bạn tốt mà.

Tôi hỏi cả con trai, Frankie. Tôi nói “Frankie, con biết bố chết chưa?”

“Thì ra là vậy.”

“‘Thì ra là vậy’ là ý gì?”

“Bạn con hỏi bố có sao không.”

“Thế con nói sao?”

“Con không thấy bố.”

“Thế thì chắc là bố chết rồi.”

“Mừng trở lại.”

Và một điều nữa cũng thay đổi.

Con trai tôi, Frankie, năm nay 18 tuổi.

Và còn một tuần nữa là tốt nghiệp.

Tuyệt.

Các bạn vỗ tay, nhưng nó không đi đâu.

Tôi hỏi nó “Cuộc đời con muốn làm gì?”

“Nghĩ đến đại học chưa?”

“Vừa bắt đầu.”

Tôi nói “Frankie, con chỉ cần được nhận vào học.

Bố diễn hài đắt khách lắm.

Bố sẽ trả toàn bộ tiền học đại học cho con dù đó là trường nào.

Miễn là con được nhận học. Con thấy sao?”

Tôi nói “Nếu con học ở California cũng được luôn.

Con muốn đi du học, cũng được luôn.”

Tôi nói “Bố sẽ tham gia cả cái chương trình quốc tế gì đó.”

Mà ở đó bạn gửi một đứa con cho họ rồi họ gửi lại đứa của họ.

- Khi đổi con thế gọi là gì? - Trao đổi.

Cảm ơn. Xin lỗi. Đúng rồi. “Trao đổi.”

Vài người ở đây nói “Thế gọi là buôn người.”

Cái đó khác nhé.

Tôi muốn cho con tôi vào chương trình trao đổi.

Nhưng đừng cho tôi đứa bình thường.

Nếu tham gia chương trình trao đổi,

thì hãy cho tôi một đứa đến từ nước nghèo ở thế giới thứ ba,

để nó trân trọng những thứ mà đa phần trẻ em Mỹ cứ nghĩ là tất nhiên.

Thế nên hãy cho tôi Tombutu bé nhỏ.

Cho tôi Tombutu.

Tôi sẽ yêu Tombutu, và Tombutu sẽ yêu tôi.

“Chú Bé Bự?”

“Ừ, Tombutu?”

“Cháu không biết mấy giờ ta đi ngủ?”

“Cháu thích ngủ lúc nào cũng được. Đây là phòng cháu.

More Vietnamese subtitles for Gabriel Iglesias: I'm Sorry for What I Said When I Was Hungry

Comentarios

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left