Las primeras 200 líneas.
Trong những tập trước
Renee có tin lành.
Tụi tôi sẽ cưới.
Tuyệt quá đi.
Tài năng mua sắm của Gaby trờ thành dịp may hiếm có.
Việc tư vấn mua hàng?
Cưng à, với cô là thiên bẩm đó.
Chuyện giữa Tom và Lynette trở nên hừng hực.
Lạy Chúa tôi. Anh cháy rồi.
M.J. và Susan bắt đầu bình phục lại
sau cái chết của Mike.
Con ơi.
Cảnh sát thẩm vấn Bree và tiến triển vụ án.
Thẩm phán Kemp vừa kí trát.
Nhanh thật đấy.
Càng sớm chứng minh ả ta có tội,
thì càng sớm thấy ả trả giá.
Khi có tiệc mừng kết hôn,
Bree Van de Kamp tin rằng
mọi thứ nên được hoàn tất với sự thẩm mĩ và đường hoàng.
Đó nên là một bữa tiệc tri ân riêng tư...
Những bông hoa thanh tú...
những món ăn nhẹ tao nhã...
và dứt khoát phải là những món quà truyền thống,
ngay cả khi chúng được hưởng ứng một cách phi truyền thống.
Cái quái gì đây? Tô trộn à?
Tô trộn lồng nhau đấy.
Coi nào. Đây là tiệc mừng đó.
Không có món quà nào đằng đó mà...
...thú vị cả à?
A. Tôi biết một món đấy.
Để xem nào.
Tôi dùng cái của mình suốt.
Tôi thường dùng tay,
nhưng cái này giúp việc xong nhanh hơn nhiều lắm.
Á à. Phải vậy chớ.
Nó còn mới toanh...
máy xay sinh tố?
Giờ cô có thể nghiền súp ở ngay trong đó luôn.
Thế mọi món quà đều là đồ làm bếp?
Đó là chủ đề
tôi đã in trong thiệp mời mà.
Có lẽ tôi phải kêu ai đó chạy ngay ra quán bia mới được.
Tôi xin lỗi vì làm cô thất vọng nhưng nếu cô đang tìm
cái loại tiệc đó, thì cô đi lộn tiệm rồi.
Ô, Bree, mình nói chuyện tí nhé?
Tôi có cảm giác là tiệc của cô sẽ chán như là gián,
nên tôi đã thuê vũ nam tới.
Gaby, cô đâu có.
Ảnh đó, ố de!
Không, Vũ nam là quá mức xuống cấp,
và tôi không muốn bị bẽ mặt trong chính nhà mình.
Giờ làm ơn, ra tống họ đi.
Bree Van de Kamp, chúng tôi có lệnh bắt cô.
Ừ, ừ, ừ. Cổ cũng có quyền được hứng tình chứ gì.
Đổi kế hoạch rồi...
Thưa cô, tôi cần cô tránh qua một bên.
Lấy tiền và đi dùm đi. Mà bảo bên môi giới
3 anh vũ nam đần đần chẳng bằng 1 anh bốc lửa đâu.
Sao?
Cô bị bắt vì tội giết Ramon Sanchez.
Sao? Lạy Chúa tôi.
Bree, có chuyện gì vậy?
Tôi chắc chỉ là hiểu lầm thôi mà.
Tụi tôi có thể giúp được cái gì không?
Có. Tôi vừa bỏ mấy cái bánh vào trong lò.
Vui lòng lấy chúng ra dùm tôi trước khi bị cháy nhé?
Phải, Bree Van de Kamp tin rằng
phải làm mọi thứ với sự đường hoàng...
Dù cho tình huống có không đường hoàng thế nào đi nữa.
Đôi khi dù người tính thế nào...
thì cũng chẳng bằng trời tính.
Danh tiếng dù lớn...
cũng có thể mờ đi.
Sự giải thích rõ ràng...
cũng có thể trở nên rối rắm.
Một ý tưởng được sắp xếp...
cũng có thể tan vỡ trong giấy lát.
Và một người cuối cùng có thể phải trả giá...
cho một tội mà tất cả cùng chung tay.
Cô có sao không?
Nhờ có Bob. Ảnh bảo lãnh tôi ra.
- Chuyện gì xảy ra? Họ có gì? - Rất ít...
Lá thư lố bịch của Orson, thứ sẽ không được công nhận ở toà,
từ khi mà anh ta đã... đi,
và cuộc nói chuyện điện thoại khó hiểu
thứ mà có thể dễ dàng giải thích.
Ôi ơn Chúa.
Họ cũng có dấu tay của Bree nữa.
Trên cái gì?
Nút áo nạn nhân.
Khi mà ta quấn hắn lại trong cái khăn trải bàn ấy.
Tôi thấy cái áo hắn chưa cài nút.
Cô đi lo cho cái xác à?
Lúc đó tôi thấy phải kính trọng chút.
Rõ ràng, giờ thì chắc chắn tôi thấy khác rồi.
Ta sẽ không để cổ bị đổ tội vì chuyện này đâu.
- Đúng, ta đều có liên quan mà. - Này, này, này.
Nếu ta mà đầu thú, họ sẽ biết là do Carlos,
và họ có thể tống giam ảnh mãi mãi.
Thì sao? Để Bree gánh thay tất cả chúng ta à?
Ừ, chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.
Đâu, tôi chỉ nói, ta nên nghĩ chuyện này cho kĩ...
Mấy cô, thôi nào.
Chẳng có gì xảy ra với tôi đâu. Cảnh sát đâu có chứng cớ.
Và trong tất cả chúng ta,
bây giờ tôi ở vị trí tốt nhất để lãnh cái chuyện này.
Tôi chẳng có việc làm, không con nhỏ để trông nom.
Nhưng cô có hào quang ở trên đầu đó.
Phải, Bree. Thật là rộng lượng kinh khủng.
Bob, anh thề anh sẽ cứu cổ ha?
Thực ra cổ cần luật sư biện hộ hình sự.
Tôi biết một người rất hợp. Ngầu cực luôn.
Không rẻ đâu, nhưng đáng tiền đó.
- Hiển nhiên, chúng tôi sẽ trả. - Phải.
Mấy cô không cần làm thế.
Không bàn cãi. Cô đang làm một điều rất lớn lao cho tụi tôi.
Cám ơn, nhưng tôi hứa với mấy cô, sẽ chẳng lớn lao gì hết
vì sẽ không có chuyện gì xảy ra cả.
Thế với Chúa, ả này có tội.
Nếu ả đi, coi như tôi mất trắng.
Anh không phải thuyết phục tôi, nhưng ban bồi thẩm thì cần đó.
Chẳng động cơ, chẳng có liên hệ với nạn nhân.
Thì ta phải tìm ra một cái ha? Nhanh lên.
Anh có chắc mình không phản ứng mạnh thế vì cô ta đó cộng sự anh chứ?
Tôi không nghĩ ả chỉ đá cậu ấy đâu.
Tôi nghĩ ả có lẽ là nguyên nhân mà Chuck chết.
Coi nào.
Ta cần đào sâu hơn nữa.
Không đời nào.
Carlos!
Anh sẽ không để Bree
lãnh tội mà anh đã phạm.
Khoan. Trước khi anh làm gì ngu ngốc
đại trượng phu và cao quý, thì ngồi xuống và nghe em nói đã.
Không thì đứng đó mà nghe.
Anh không thể lôi mình vào được.
Sao không? Anh là kẻ làm thế mà.
Anh đã vào tù hai lần rồi.
Anh mà đi lần ba, là coi như đi cả đời luôn đó.
Thì sao, anh phải để Bree thế chỗ mình à?
Bree sẽ không đi đâu hết.
Bằng chứng chống lại cổ rất là mong manh,
và ta sẽ thuê luật sư biện hộ giỏi nữa.
Ta?
"Ta" là ai?
Mấy cô kia và em.
Tụi em đã quyết định khi mà Bree bị nhắm vào,
là ít nhất ta có thể trả chi phí cho cổ.
Ừ, anh thì hoàn toàn ủng hộ chuyện đó, nhưng...
Sao ta đủ khả năng cho chuyện này?
Anh vừa bỏ việc và lãnh đão một tổ chức phi lợi nhuận,
nó khó mà chi trả cho bất cứ cái gì đó.
Bình tĩnh. Bình tĩnh. Ngồi xuống nào.
Nè...
Giờ em đi làm rồi.
Đừng mếch lòng, nhưng anh không nghĩ việc tư vấn mua sắm
đủ tiền thuê luật sư biện hộ giỏi đâu.
Nghiêm túc đó, anh cần im hơi lặng tiếng
cho tới khi chuyện của Bree qua đi.
Anh chỉ ước mìh có thể làm cái gì đó.
Carlos,
nè...
đây là một trong những lúc mà điều tốt nhất anh có thể làm
là không gì cả.
Còn bộ vét của ảnh?
Tôi sẽ cho đi hết.
Đó là điều Mike sẽ muốn.
Tôi nghĩ tôi sẽ giữ mấy cái này.
M.J nói hoài nó sẽ mang vừa giày bố nó.
Nên nếu tôi giữ một đôi lại, ngày nào đó
nó sẽ biết là nó đã làm được.
Anh đang khóc đấy à?
Đâu có đâu.
- Anh lấy mấy thứ trên kệ dùm đi - Ừ.
Cái gì đây?
Ai mà biết.
Chưa từng thấy trước đây.
Để tôi đi lấy chìa của Mike.
Có lẽ cô mở nó không phải ý hay đâu.
Sao không?
Vì nó trong nhà cô, phòng ngủ của cô, nhưng nó lại khoá.
Nên có lẽ Mike không muốn cô biết cái gì trong đó.
Tức cười ghê.
Tôi có cái hộp thế này trong nhà tôi,
thứ mà tôi không hề muốn Bob thấy.
Vì sao? Có gì trong đó? Thôi. Đừng trả lời.
Chắc chỉ là giấy má linh tinh thôi.
Chắc là cô đúng,
nhưng lỡ là thứ gì khác, cô có lẽ không muốn biết đâu.
Anh thấy tôi nên làm gì đây?
Quẳng nó đi à?
Cứ giữ trên kệ?
Vậy còn thế này...cô tự đi pha cho mình một tách trà ngon,
tôi sẽ mở nó ra, và nếu chỉ là giấy tờ, tôi sẽ nói cô?
Còn nếu là thứ gì khác?
Tôi sẽ quyết định cô có nên thấy nó hay không.
Tôi chỉ đang cố bảo vệ cô thôi, Susan.
Đàn ông nhiều bí mật lắm.
Mike thì không đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.