Las primeras 200 líneas.
(THÀNH PHỐ NHÂN TẠO Tập 12)
Cảm nhận sự cô độc và cơn ớn lạnh trong màn đen sâu thẳm,
phát ra những ngôn từ từ bên trong tiếng rên đau đớn.
Vẽ ra bức tranh bằng sự huấn luyện tàn nhẫn và nghiêm khắc.
Những thứ được thể hiện hết ra trên màn hình,
không thể nào không vẽ ra hình ảnh vốn có của tôi,
và là hình ảnh tôi sống sót trong bóng tối được tạo ra từ mất mát.
Là hình ảnh tôi đang gào thét
để thoát khỏi những thứ
đang kìm hãm mình.
Joon Hyeok à,
họ bảo con của con chết rồi.
Ôi trời!
Trời ơi!
Ôi trời ơi!
Trời ạ anh ơi,
anh bình tĩnh lại đi nào.
Lỡ người khác nghe thấy thì biết làm sao.
Chuyện là…
Sau khi biết người phụ nữ từng ngủ với cháu một đêm
đã sinh con ra và mang cho làm con nuôi,
chúng ta đã thử đi tìm đứa bé.
Đi tìm rồi nhưng mà…
Đứa cháu của ta...
Cháu của ta... Sinh ra đời còn chưa được nhìn mặt ba mình…
Ôi trời ơi, đứa cháu đáng thương của ta...
Ba yên lặng chút đi ạ.
Ba hiểu mà…
Cảm giác khi mất đi đứa con của mình…
Con bảo ba yên lặng rồi mà!
Ai là con của con chứ?
Chỉ là một đứa nhỏ sinh ra do qua đêm với người phụ nữ vô danh
thì làm sao có thể là con của con được?
Cũng đâu phải là Jeong Pil Seong,
sao Jeong Joon Hyeok con đây lại có một đứa con như thế chứ?
Xét theo nhiều tình huống thì nó đúng là con của cháu…
Ba còn nói nhảm nhí như thế lần nữa
thì đừng mong nhìn thấy mặt con.
Ba biết chưa?
Với ý nghĩa bức tranh phải là kết quả
của kinh nghiệm và trải nghiệm của tác giả,
tôi luôn mang cả
chính bản thân mình vào khi vẽ tranh.
Thoát ra khỏi những khoảng thời gian chỉ miệt mài với những vấn đề của bản thân,
và thẳng thắn đối diện với
hiện thực,
dòng lịch sử,
và nỗi đau của con người.
Mẹ ơi.
Ừ, Hyeon Woo à.
Con đến rồi à?
Chờ mẹ chút nha.
Đứa trẻ đã chết.
Cuộc sống dính liền và khổ sở cùng với họ…
Giá như tôi có thể sống một cuộc sống
đầy trữ tình giữa thành phố rộng lớn và khô khan này,
với tôi như vậy cũng đủ rồi.
Người đàn ông này từng gây sốc vì quyết định rời bỏ vị trí phát thanh viên,
rồi sau đó là tới bài báo từ chối bổ nhiệm
vị trí Thư ký dân sự của Tổng thống.
Phát thanh viên Jeong Joon Hyeok
đã có mặt tại đây.
Anh có chia sẻ rằng, thật ra động cơ dẫn đến cuộc tranh luận sôi nổi
về việc từ chối hay thu hồi quyền bổ nhiệm Thư ký dân sự
đều chỉ bắt nguồn từ một bức tranh.
Đó là tác phẩm gì vậy ạ?
Đây.
Anh thấy thế nào?
Ừm... Nói thật lòng thì
suy nghĩ đầu tiên của tôi là bức tranh này trị giá bao nhiêu nhỉ.
Rất nhiều người sẽ suy nghĩ như vậy.
Hiện tại, khu vực này
có lẽ là phường Sangam.
Bởi vậy, nghe nói có người từng nhìn bức tranh này
và tỏ ra tiếc nuối vì lẽ ra họ nên mua mảnh đất này
ở thời điểm đó.
Jae Hee nhà tôi kể vậy.
"Jae Hee nhà tôi"?
Ý anh là phu nhân à?
Vâng.
Giám đốc Yoon Jae Hee,
người quản lý Phòng tranh Seongjin đồng thời vận hành Quỹ Seongjin
là vợ tôi.
À.
Tôi không nghĩ Phát thanh viên Jeong là người như vậy đâu.
Có vẻ anh rất trân trọng vị trí này.
Đúng vậy.
Bởi vì vị trí đó
là sự nghiệp mà người tên Yoon Jae Hee đã vất vả vun đắp thật lâu mới có được.
Vì tôi hiểu rõ hơn ai hết về khoảng thời gian cật lực của cô ấy
nên tôi cũng không còn cách nào khác.
Thật là run quá.
Từ giờ,
nói về tôi chút nhé?
Tôi sinh ra là con ngoài giá thú.
Là bởi vì thế chăng?
Từ lúc nào đó,
tôi thấy đồng cảm với những người bị bỏ rơi, xa lánh.
Khi nghĩ đến những người đau đớn vì sự bất nghĩa và bị đối xử bất công,
tôi cảm thấy không thể nào hạnh phúc nổi.
Tôi muốn tìm ra cách giải quyết suy nghĩ mình mắc nợ người khác này.
Và rồi trong lúc đó, tôi được đề nghị về chức Thư ký dân sự của Tổng thống.
Cũng như tất cả đều biết về kết quả,
anh đã từ chối việc chỉ định chức đó.
Thật ra không chỉ riêng mình tôi,
mà tất cả khán giả có mặt tại đây
đều tò mò về lý do anh làm thế.
Vâng.
Nói thật thì tôi thấy vui lắm.
Vì tôi nghĩ rằng ít ra mình có thể đóng góp một chút công sức
để tạo ra một thế giới tốt hơn.
Nhưng rồi có một ngày,
qua lời giới thiệu của Giám đốc Yoon Jae Hee,
tôi đã được xem qua bức tranh này.
Trong giây phút,
tôi cảm thấy muốn nghẹt thở.
Dưới ánh nắng mùa hè oi bức,
con đường đất tỏa sáng trắng xóa cứ như cánh đồng tuyết...
Những con người đau khổ vì chỉ còn cách là phải cam chịu
cuộc sống trên con đường đó.
Tôi đã gấp gáp mường tượng cái cảnh họ được sống thoải mái, và rồi...
Tôi thấy thật xấu hổ.
Cũng như mọi người biết,
tôi từng là phát thanh viên nổi tiếng.
Tôi cũng từng thi đậu công chức lúc còn trẻ
và là một công tố viên có năng lực.
Tôi tốt nghiệp từ một trường Đại học có tiếng.
Tuy tôi là con ngoài giá thú,
nhưng cũng là một thành viên trong gia đình tài phiệt.
Tôi là người
chưa từng mất nhà,
cũng chưa từng phải lo lắng về một bữa ăn.
Nỗi đau của những người phải chịu cảnh nghèo đói,
tôi chỉ có thể tưởng tượng về nó trong đầu mà thôi.
Nhưng mà tôi vẫn cảm nhận được sự cô độc của họ.
Và cũng tưởng tượng ra
sự yên bình của họ.
Sự bình yên mà tôi mơ tới
rốt cuộc là dành cho ai đây?
Việc đứa trẻ đã chết
tuyệt đối sẽ không ai nghi ngờ.
Buổi concert trò chuyện đã kết thúc tốt đẹp.
Mong anh chia sẻ vài điều cho khán giả.
À vâng! Tất cả là nhờ sự ủng hộ của mọi người.
Cũng như nhờ sự chuẩn bị chu đáo của Giám đốc Yoon Jae Hee,
mà mọi việc mới kết thúc tốt đẹp.
Sự tuyệt vọng,
dễ khiến con người ta dễ mù quáng.
Mong rằng mọi người đã có khoảng thời gian vui vẻ.
Mẹ ơi!
Sao con tới đây? Phải ở bên cạnh chồng con chứ.
Mẹ định ra về nên con phải ra chào mới phải phép.
Mẹ thấy buổi concert thế nào ạ?
Phản ứng của quan khách rất tốt.
Còn mẹ thấy sao?
Hai vợ chồng con không phải rất giỏi trong việc
giành được tình cảm của người khác à?
Mẹ thấy các thông điệp cũng được kết hợp rất ăn ý.
Mẹ đang khen con đúng không?
Khen hay chê không phải tùy thuộc vào tấm lòng người nghe hay sao?
Nhưng mà nói đi nói lại,
có vẻ như Joon Hyeok
cũng đã nghe được tin gì từ ba của nó rồi.
Chính là về tin tức của đứa bé.
Phải giấu cảm xúc đi,
chắc là nó cũng rất mệt mỏi.
Bất cứ lúc nào hãy cứ liên lạc cho tôi.
Đó là cái giá anh ấy phải trả.
Trên đời này làm gì có cái gì là miễn phí.
Chắc là vậy rồi.
Dù thế con cũng nên chăm sóc nó.
Còn cách nào khác đâu.
Một là vứt bỏ đi,
hoặc là phải giúp đỡ nó để khi đứng cạnh nhau mình không thấy xấu hổ.
Sao mà Phát thanh viên Jeong cái gì cũng giỏi
và hoàn hảo vậy không biết.
Mặt mũi đẹp trai vừa có năng lực, lại còn tính tình ngay thẳng.
Nãy ba Kyu Seong cũng nhìn thấy ánh mắt đó rồi chứ?
"Sự bình yên mà tôi mơ tới sẽ dành cho ai đây?".
Đàn ông đã hơn 40 tuổi rồi mà sao ánh mắt có thể thuần khiết thế chứ.
Phải nuôi Kyu Seong nhà mình thành một chàng trai thuần khiết như vậy mới được.
Cái cô này. Nói năng coi chừng cái miệng đó.
Kyu Seong nhà chúng ta sao mà lại...
Cô phải sửa cái tật thấy thằng đàn ông nào cũng tươm tướp như vậy đi.
Phải rồi.
Thấy thằng đàn ông nào cũng tươm tướp...
Vậy nên bây giờ số phận của tôi
mới thành ra cái bộ dạng như này nè.
Đưa chìa khóa cho tôi.
Tôi đi một mình.
Thật là...
Sao mà không một ai nghe điện thoại vậy?
Mọi người đâu hết rồi mà anh đứng một mình vậy?
À vâng.
Cả đám biến mất không nói một câu nào.
Tôi cứ nghĩ chắc họ đi vệ sinh nên đợi một hồi lâu rồi ra đây mới thấy
xe của họ cũng không còn ở đây luôn rồi.
Không phải họ loại Nghị sĩ Kwak ra,
để cùng nhau đi tới chỗ nào ngon lành rồi đó chứ?
Thế mới nói.
No comments yet. Be the first to leave one.