Las primeras 200 líneas.
- Nhìn những quả dưa kìa - Mấy nhóc làm gì ở đây hả?
- Bán thế nào đây? - Ra chỗ khác chơi đi!
Chim gì thế nhỉ?
Xem kìa, tàu thủy đấy.
Nhảy đi!
Tất nhiên.
Á!
Ui da!
Á!
Ui da, cái đầu tôi!
Đau!
Sô-cô-la kìa.
Khoan đã nào!
Đây rồi.
Tao ghét mấy con tàu này...
Joe! Xem này!
Đây này.
Cái tủ ấy!
Khoan đã!
Hả?
Hoan hô!
- Kentucky! - Bọn ta đã có buổi trình diễn!
Tớ không đi được
Để tớ xem, Tom!!
Cái gì đây?
Ka... Kavi... Caviar.
Caviar?
Nó ghi thế mà.
- Cậu chắc chứ? - Ừ, nó ghi thế đấy.
Eo! Eo ơi cá!
- Nhưng nó là một cái hộp đẹp - Nó đáng giá bao nhiêu đây?
Ít nhất là 5 xu.
- Chúng ta sẽ không lên con tàu đó nữa nhé. - Phải có cách nào đó.
- Cậu có mụn cóc kìa. - - Không phải đâu.
Là mụn cóc đấy. Tớ biết mà.
- Tớ biết cách chữa đấy. - Tớ phải đi đây.
- Đi đâu đấy? - Chuyện làm ăn ý mà.
- Chúng ta cần một con mèo chết. -Tối nay nhé!
- Cậu đã ở đâu vậy? - Tớ đi bơi.
- Cậu có phiếu đọc bài chưa? - Có đây.
- Của cậu đâu, Ben? - Đây này.
Có hai phiếu thôi à. Theo giá là ba phiếu đỏ đấy
Tớ không có ba phiếu đâu.
Đổi lại lấy chiếc răng này nhé. Thấy không, tớ tự nhổ đấy.
Được rồi.
- Nhưng tớ muốn xem một buổi diễn ra trò đấy. - Yên tâm đi. Đi nào!
Nấp đi!
Muff!
Muff Potter!
Cái gì? Có.
- Không. - Dậy đi!
Ai cơ? Tôi hả?
Phải, là ngươi đấy!
Ông là ai?* Ai thế nhỉ?
Ngươi không thấy sao?
Ngươi đang ở địa ngục.
Tôi chết rồi sao?
Ngươi không cảm thấy điều gì sao?
Tôi chỉ chợp mắt thôi mà.
Nếu muốn được tha thứ ngươi phải đưa tiền.
Tôi không có tiền.
Vậy đến địa ngục nhé?
Khoan đã! Khoan đã!
Tôi còn một đồng năm xu.
Đưa ta xem!
Được. Đặt xuống sàn!
Được. Đặt xuống đi!
Hãy giữ mình, Muff Potter!
- Đúng là một buổi diễn. - Chẳng phải tớ đã nói rồi sao?
- Cậu lấy bộ xương đó ở đâu vậy? - Tớ đào nó lên đấy.
Cút đi, thằng ranh lanh thang!
- Mua khoai nào! - Cảm ơn.
Suỵt!
Ngài Finn!
Cháu chẳng là ngài nào cả. Ông sao vậy Muff?
- Tôi chết rồi. - Ông... làm sao cơ?
Chết thật rồi.
Cậu có nhận thấy điều đó không?
Thế sao ông nói chuyện được với cháu?
Vì cậu cũng chết rồi.
Cháu chưa chết. Chắc chắn là như vậy.
Là cháu, Huck đây mà.
Cậu nói hay lắm. Cậu có thể chia cái bánh với tôi không?
Người chết cũng đói sao?
Đó là một ý tưởng tuyệt vời
Lấy 5 xu đi mua kẹo nào!
Và làm mọi việc
mà tôi yêu cầu.
Ngồi dậy!
Ồ, thịt kìa!
- Tom? - Sớm thế, Amy.
- Cậu không cho tớ xem thứ đó à? - Thứ gì?
- Thứ tuyệt vời mà cậu nói ấy. - Tớ đã nói thế à?
Amy?
Tớ rất muốn được thấy nó dù nó không tuyệt vời chăng nữa.
- Người yêu cơ đấy. - Bọn mình sẽ kết hôn.
- Thế cậu muốn cho cô ấy xem gì nào? - Cậu không biết đâu.
Ba phiếu xanh Tớ sẽ cho cậu biết.
5 xu cho ba lượt ném!
Hãy thử vận may Các quý ngài!
Cảm ơn. Một lần!
Xem họ kìa, trượt rồi!
Ba lần! Khá lắm, anh bạn.
5 xu cho ba lượt ném! Thử vận may mới xem!
5 xu!
Trông nó giống tao nhỉ.
- Này, đi đi! - Tại sao?
Chỗ này chỉ dành cho người da trắng.
Tiền của tao cũng trắng đây.
Phải, nhưng da mày màu đỏ. Bọn tao không chấp nhận bọn Ấn.
Cầm tiền rồi biến đi!
Chà, ông ta ném được đấy!
Tớ thề là cô ấy rất xinh đẹp.
- Cô ấy là ai thế? - Con gái ngài Thẩm phán Thatcher đấy.
Họ đến từ Constantinople. Tên cô ấy là Becky.
Becky.
Quên chuyện đó đi Cô ấy quá tuyệt so với tụi mình.
Chỉ là với các cậu thôi.
Tom?
Tom!
Tom!
Thằng quỷ sứ đó lại biến đi đằng nào rồi?
Tom!
Tom!
Sid!
Cháu đang làm gì trên cây thế?
Bánh pudding. Cháu lấy thứ này ở đâu?
Anh Tom ạ.
- Thằng Tom cho cháu món tráng miệng của nó sao? - Nếu cháu sơn hàng rào ạ.
Tom!
- Không phải cháu sơn hàng rào sao? - Là Sid muốn làm việc đó ạ.
Thật đáng xấu hổ!
Cháu để người khác làm việc cho mình rồi nhận là mình đã làm hả.
- Cháu luôn luôn nói dối ta. - Sao luôn là cháu thế?
Vào đây!
Chúa Trời, chúng con ta ơn người vì ba bữa ăn hàng ngày.
Xin người hãy mở lòng
với Sid và đứa cháu nhỏ của con.
Vì chúng còn ngu muội. Amen.
Anh ăn như lợn ấy.
- Ăn uống vô độ đè nén trái tim ta. - Mày nói gì đấy?
- Không, theo Luke, chương 21, câu thứ 34 - Nói hay lắm.
Cháu có một phiếu vàng và ba phiếu đỏ cho việc đọc thuộc Kinh Thánh đấy. Còn anh thì sao?
Em cá là anh chẳng thuộc nổi một câu nào.
- Sao hả, mày muốn nghe không? - Anh đọc xem nào!
Thằng khốn, nó bốc mùi kìa. Câu thơ số 1 đấy.
- Thôi đi! - Sid gây chuyện trước chứ.
- Em thấy anh đi cùng Huck. - Ở đâu?
Dọc bờ sông.
- Cháu lại đi chơi với thằng đó hả? - Không ạ.
- Nó không phải là đứa trẻ ngoan đâu. - Cậu ấy là người tốt.
Thế nên anh ta mới sống trong thùng và ăn thịt chuột.
Thôi ngay!
- Thôi ngay đi! - Thằng Sid kia!
- Đầu hàng đi! Đứng lại! - Còn lâu!
Tom! Sid! Thôi ngay!
Á.
Một ly Whiskey.
Lấy cho anh ta đi, Chuck tính vào tôi luôn!
Tiền của tôi thì sao hả, bác sĩ?
Chẳng ai thèm chúng.
Nếu anh cần một công việc, tôi có việc này cho anh đây.
Việc gì?
Anh biết là Horst Williams đã chết nhỉ. Chết và đã được chôn cất.
- Tôi không biết chuyện đó. - Không à.
Rất quan trọng để tìm hiểu xem ông ta chết ra sao, vì vậy...
Đó gọi là Khám nghiệm tử thi.
Đào mộ ông ta lên cho tôi!
Khai quật tử thi sao?
Đó là một việc bẩn thỉu
Tôi sẽ trả anh một đô la.
- Một đô la? Đưa trước một nửa nhé?
Nửa đêm ngày mai ở nghĩa trang.
Có muốn kiếm một đô la không?
Joe à, tôi không làm việc gì nữa. Tôi chết rồi
"Ông có thấy ánh sáng đó không?"
"Ông đang ở địa ngục đấy."
Hắn đã nói thế đấy.
Tại các tầng địa ngục
Lucifer sẽ thẳng tay trừng phạt những kẻ tội lỗi.
Glutton, những con chồn, giống trò đấy, Sid.
Chúng sẽ uống thứ nước dơ bẩn và sẽ luôn đói như vậy.
Những gông cùm, dây xích quấn quanh cổ.
Ngay chỗ này.
Đau lắm nhỉ? Và nó sẽ không chấm dứt.
Xin lỗi?
Thưa cha.
Xin giới thiệu học trò mới đến từ St.Petersburg.
Becky Thatcher. Chào cả lớp đi, Becky!
Chào các bạn.
Và đây là cha của trò ấy, Thẩm phán Thatcher.
- Chào ngài. - Tôi không làm phiền lớp chứ.
- Không đâu. Cả lớp ngồi xuống!
Chúng ta đều biết phần thưởng của Kinh Thánh.
Cứ học thuộc mỗi câu thơ sẽ nhận...
Cô ấy nhìn tớ đấy.
Cứ mười phiếu xanh sẽ nhận một phiếu đỏ.
Cứ mười phiếu đỏ sẽ nhận một phiếu vàng.
Và khi có mười phiếu vàng sẽ nhận một món quà.
Cả thảy là một ngàn câu thơ.
No comments yet. Be the first to leave one.