Las primeras 200 líneas.
NĂM 1938, HITLER CHIẾM NƯỚC ÁO VÀ YÊU CẦU...
SỞ HỮU "SUDETENLAND" MỘT VÙNG CỦA TIỆP KHẮC.
CÁC NHÀ LÃNH ĐẠO ANH, PHÁP VÀ Ý ĐỒNG Ý...
YÊU CẦU CỦA HITLER, VỚI HY VỌNG TRÁNH ĐƯỢC CHIẾN TRANH.
NGAY HÔM SAU, QUÂN ĐỘI CỦA HITLER...
ĐÃ VƯỢT BIÊN GIỚI VÀO TIỆP KHẮC.
10 NGÀN NGƯỜI TỊ NẠN CHẠY TRỐN VỀ PRAHA NƠI KHÔNG BỊ CHIẾM ĐÓNG.
NHIỀU NGƯỜI TRONG SỐ HỌ LÀ GIA ĐÌNH CÓ TRẺ NHỎ.
DỰA THEO MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
MAIDENHEAD, ANH QUỐC, NĂM 1987
Về nhà rồi.
Mặc dù trời sẽ bắt đầu
có chút nắng vào buổi sáng,
nhưng chiều bạn sẽ thấy mây kéo đến.
Tất cả là vậy, chúc một ngày tốt lành.
Đài tin tức BBC, chúc một ngày tốt lành.
Chỉ 24 giờ sau ngày mà nhiều người gọi là Thứ Hai Đen,
Chỉ số FTSE 100 mất thêm 250 điểm,
khiến các doanh nghiệp và nhà đầu tư quay cuồng.
Đúng, tất nhiên sẽ xảy ra khi bãi bỏ quy định.
Thị trường toàn cầu đã phục hồi phần nào
sau phiên giảm điểm ngày hôm qua, khi Phố Wall đóng cửa
- giảm 508 điểm. - Đồ ngốc.
Những người ủng hộ và gia đình của những người di cư Tamil
đã tụ tập bên ngoài một trung tâm giam giữ người tị nạn ở Luân Đôn
để phản đối kế hoạch trục xuất
của chính phủ.
Chúng tôi đến đây vì ở đất nước của chúng tôi
mạng sống của chúng tôi đang gặp nguy hiểm.
Chúng tôi đến để giữ an toàn cho con mình.
Một phát ngôn viên của Bộ Nội vụ đã mô tả
thành tích nhân đạo của Anh là nổi bật.
Chúng tôi sẽ có tường thuật.
Chào.
Tôi lo thứ này sẽ...
- Hả? - ...bị cháy bên trên.
Anh không sao chứ?
- Cái gì? - Cái gì thế?
Chà, nó trông giống gì? Đó là một cái nút.
- Cái nút? - Đúng.
Có người bỏ nó vào hộp từ thiện.
Đúng là con người.
Chà, bà không bao giờ biết khi nào nó có thể hữu ích.
- Ồ, xin chào. - Lại đem thứ gì về vậy?
Ồ, một chiếc máy đánh chữ.
Tôi biết nó là gì, nhưng ông đã có rồi mà.
Tôi biết. Nó không dành cho tôi. Nó, ừm...
Ở trung tâm họ không cần nó nữa,
nên tôi nghĩ nó sẽ ổn
khi đem về nơi mới.
Và, trong lúc đó chúng ta có thể giữ nó.
- Không. - Hả?
Không.
Tại sao? Bà cũng còn một cái bàn ở ngoài.
- Cái gì? Ở đâu? - À, chưa mang nó vào nhưng...
- Ôi, Nicky. Nhiều đồ đạc quá rồi. - Cái gì?
Đến Giáng sinh còn chỗ nào cho mọi người đứng?
Tôi không biết.
Họ sẽ phải chen vào thôi, phải không?
Con gái của ông đang mang thai bảy tháng đấy.
- Tôi biết. - Nó không thể "chen vào".
Được rồi.
Thôi, chuyển tất cả vào phòng làm việc vậy.
Ồ, phòng làm việc.
Cá là ông còn nhiều chỗ trong đó đấy.
- Chúa ơi. - Vào kiểm tra phòng làm việc đi.
- Ôi, Nicky. - Hết chỗ.
Ông vẫn cần tất cả những thứ này à?
Đúng. Tại sao?
Có gì trong tất cả những ngăn kéo này?
- Vâng, mọi thứ tôi nghĩ. - Ông à.
Một quân domino, một chiếc bánh quy
và một người cần bao nhiêu dây chun?
Tôi không biết. Tôi chưa bao giờ đặt câu hỏi.
Và ông phải tìm được ngôi nhà phù hợp cho việc đó.
Ở đâu đó nó sẽ được đánh giá cao.
Làm ơn đi, Nicky,
phải bỏ hết thôi.
Vì lợi ích của mình.
Ồ, mẹ đang mong chờ đấy.
Có muốn con ở lại với ông ấy không?
Không không. Không, ông ấy sẽ ổn thôi.
Được rồi, có lẽ con sẽ gọi cho ông ấy.
Đúng. Đúng. Ông ấy đã lớn rồi.
Không cần phải vẫy tay chào tôi.
Tất nhiên là tôi sẽ vẫy tay chào.
Mọi người đều ở đây.
Nicky,
đừng để mình bị...
Cái gì?
Làm thế nào lấy vé được vậy.
Không có đâu. Tất nhiên tôi sẽ không làm thế.
Chúc bà một thời gian tuyệt vời.
LUÂN ĐÔN, NĂM 1938
- Về nhà rồi. - À, Nicky.
- Con lỡ mất Martin rồi. - Chết tiệt.
Hai cơ. Tây.
Ờ, chào. Martin có nói sẽ gọi lại không?
Đúng bảy giờ.
Ồ.
- Cảm ơn mẹ. - Không có gì đâu, con trai.
Không phải Martin là người mà lẽ ra cậu ấy sẽ cùng đi trượt tuyết sao?
Đúng. Nhưng Martin hiện đang ở Praha,
giúp đỡ người tị nạn.
Praha?
Vâng, chính xác.
- A lô? - Tôi là Martin.
- Anh có nghe tôi nói không? Nicky? - Tôi... tôi nghe thấy anh.
- Đường dây tệ quá. - Tôi có thể nghe thấy anh nói.
Nghe này, tôi không chắc anh nên đến.
Không, mọi chuyện đã được sắp xếp. Tôi mua vé rồi.
Tối nay tôi phải rời Praha.
Tôi sẽ nhờ một người tên Trevor Chadwick gặp anh.
Tôi rất xin lỗi. Ở đây thật là một mớ hỗn độn.
Chúc Giáng sinh vui vẻ.
HOÀN CẢNH TUYỆT VỌNG CỦA NGƯỜI TỊ NẠN SAU KHI ĐỨC CHIẾM ĐÓNG SUDETENLAND CỦA SÉC.
Vậy con có đi không?
Con đi, đúng.
Mọi người ở Praha đang cố gắng thoát ra ngoài.
Con trai ta lại đang cố gắng bước vào.
Con đã nói chuyện với Martin chưa?
Nói rồi. Hóa ra anh ấy sẽ không ở đó.
Anh ấy đang hộ tống một số người tị nạn ra khỏi đất nước
và sau đó sẽ trở về nhà ở Luân Đôn.
- Nicky. - Nghe này, con phải làm gì đó.
Nó là...
Còn mẹ, trong số tất cả mọi người, nên hiểu điều đó.
Đó không phải điều mẹ đã dạy con sao?
Con không thể cứ ngồi đây đọc về nó được.
Những người này cần được giúp đỡ.
Mẹ biết đó là nguyên nhân là chính đáng,
chỉ không biết liệu Praha có an toàn hay không.
Chỉ một tuần thôi.
Con sẽ về trước khi mẹ nhớ đến con.
Nicky, đó không phải chuyện đùa đâu.
Con biết rồi mà.
Con xin lỗi, nhưng con...
Con phải đi.
Đây rồi.
- Ông Chadwick. - Đây là ông Winton.
Xin chào.
Giờ thì đừng cho anh ấy căn phòng tốt hơn tôi nhé.
Tất cả phòng của chúng tôi đều là phòng tốt nhất, ông Chadwick.
Rudi lo cho chúng ta rất tốt.
Chào mừng. Cô Warriner đang ở trong quán rượu.
Ồ, đó là Doreen
với một trong những người tị nạn của chúng tôi.
Ở đây.
Chồng cô ấy sáng nay đã bị bắt trên đường.
Bị ai bắt?
Doreen nghĩ gián điệp Đức Quốc xã đang làm công việc bẩn thỉu cho Hitler.
Chuyện gì sẽ xảy ra? Ý tôi là với anh ấy.
À, cảm ơn, cảm ơn.
Anh ta sẽ bị vứt ở đâu đó.
Có lẽ còn sống,
nhưng có lẽ là không.
Anh là bạn của Martin, người môi giới chứng khoán.
- Nicky. Cô ắt hẳn là... - Tức giận không thể tin được.
- Vậy? - Chúng tôi đã đưa được
Monika vào nhà an toàn trong đêm
và con gái cô ấy sẽ lên máy bay vào ngày mai.
Chà, sự việc là vậy.
Vậy, Martin nói anh biết cách tìm hiểu sự việc.
Quá khen rồi.
Ở đây chủ yếu là về giấy tờ.
Tôi sẽ không lấy bất cứ thứ gì. Tôi rời đi.
Và tôi có thể hỏi, ừm,
tại sao... tại sao chồng của người phụ nữ đó lại bị bắt?
Ông ta điều hành một tờ báo ở Đức.
Lên tiếng chống lại Đức quốc xã.
Khi trở nên quá nguy hiểm,
họ trốn qua biên giới vào Tiệp Khắc.
- Vùng Sudetenland. - Nơi họ nghĩ
họ sẽ được an toàn.
Vi thế họ mới trốn sang Praha.
Được rồi, tôi còn nhiều việc phải làm.
Mai có đồ tiếp tế đến trại.
Tôi có thể cần anh giúp đỡ.
Tôi có thể hỏi điều gì đã đưa cô đến đây không?
10 năm trước tôi đến đây để du học.
Tôi ... yêu nơi này, yêu con người.
Bây giờ họ đang gặp rắc rối. Vì thế tôi đã quay lại.
Họ đều đến từ Sudetenland phải không?
Hầu hết.
Một số người từ Áo và Đức chạy trốn đến đó trước.
Lái xe một giờ về phía bắc từ đây, tới biên giới Đức,
anh sẽ thấy những thị trấn mà họ đã bỏ trốn
treo cờ Đức Quốc xã.
Lạy Chúa.
Tôi biết. Và còn hàng ngàn người như thế này.
Chào, Hana. Đây là Nicholas Winton.
Anh ấy ở đây để giúp đỡ.
Ồ.
Hana Hejdukova. Nhân viên liên lạc cho người tị nạn Séc.
- Xin chào. - Lần đầu tiên anh
- đến Tiệp Khắc à? - Vâng, ... Vâng, đúng vậy.
Tiếc là anh đã không đến sớm hơn. Khi có nhiều hơn thế.
Hana.
Cô lo những người khác được không?
Ồ, bắt đầu thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.