Las primeras 200 líneas.
Con bé cứ đòi về nhà.
Ừm... vậy dì đã nói với chị ấy chưa?
Vẫn chưa. Dì nghĩ cháu nói sẽ tốt hơn.
Không, chị ấy cần phải hiểu, từ giờ đây chính là nhà chị ấy.
Không thể để con bé ở đây được.
Nhưng dì đã đồng ý, Ida.
Dì nói dì sẽ trông chừng chị ấy.
Cháu trả tiền cho dì là để dì chăm sóc chị ấy.
Chào Charles.
Chào chị.
Rất vui được gặp em.
Bộ vét em mặc đẹp lắm.
- À, vâng. - Cực kì vừa vặn.
Lúc nào em cũng ăn mặc bảnh bao.
Vậy là...
em đến để đón chị về nhà?
Không. Không phải.
Ừm, là chuyện kinh doanh, Maud, xảy ra vấn đề về tài chính.
Ồ, vậy à. Chị có năng khiếu toán học đấy.
Nhớ không?
Hồi em còn đi học, chị toàn kiểm tra bài tập giúp em.
Đúng không, dì Ida?
Em mang vài thứ tới cho chị đây.
Chúa ơi.
Em đã dọn phòng chị.
Tại sao?
Em đã bán căn nhà.
Cái gì?
- Nhà của chúng ta ư? - Maud...
- Mẹ đã để lại nó cho em. - Không.
Em không thể... em...
em không thể bán nhà của chúng ta.
Charles, em không thể bán ngôi nhà của chị em mình.
Chị sẽ... trông coi căn nhà.
Chị thấy hạnh phúc nhất khi được ở nhà mình, Charles.
Chị còn chẳng thể tự chăm sóc bản thân, nữa là một căn nhà, một cái vườn và...
Chị sẽ tìm việc. Chị sẽ đi làm hoặc gì đó.
- Tìm việc? Việc gì? - Chị không biết, Charles!
Xin lỗi, Maud. Em đã bán rồi.
Không, chờ đã. Charles.
Charles.
Charles, chờ đã.
Đừng. Đừng mà.
Tạm biệt, chị gái.
- Em không thể... - Bảo trọng nhé.
Không, chờ đã. Charles.
Maud.
Vào uống trà đi.
Charles!
Chờ đã!
Phải vẽ vài bức tranh ngoài này.
Bừa bộn quá.
Sao cháu không đem đồ lên phòng đi?
Dì để cháu yên một lát được không?
Đừng nói với dì là cháu vừa đến hộp đêm nhé.
Cháu đâu có định nói thế.
Vậy cháu vừa đi đâu về?
Hộp đêm ạ.
Cháu thật sự không định nói cho dì.
Cháu chỉ đến đó để gặp gỡ bạn bè.
Lần trước cháu cũng nói thế. Rồi xem chuyện gì đã xảy ra.
Lúc nào dì nên thử tới đó.
Biết đâu dì sẽ thích.
Chỗ này là đồ mới.
Ái chà chà, hôm nay rồng lại tới nhà tôm thế này.
- Tôi giúp gì được anh, Everett? - Tôi đang tìm một người phụ nữ.
- Gì cơ? - Một người giúp việc.
- Tìm một nữ giúp việc. - Chúng tôi đâu có bán thứ đó.
Anh nghĩ... tôi là thằng ngốc chắc?
Không, tôi chỉ muốn đăng một thông báo, anh biết đó, một...
Các anh gọi... các anh gọi đó là gì nhỉ?
Ừm, tôi cần anh viết cho tôi...
- Một thông báo. - Ừ.
Được rồi.
Tuyển người giúp việc.
Cô ấy phải có...
Ôi, chết tiệt! Phải có... Dùng từ nào mới đúng đây?
- Khiếu hài hước? - Không.
Không phải.
Dụng cụ dọn dẹp. Phải có dụng cụ dọn dẹp. Đúng vậy.
Viết đi.
Phải rồi. Sau đó anh...
- Liên lạc với Everett Lewis. - Ừ, ghi tên tôi vào. Đúng rồi.
Đây. Đưa nó cho tôi.
Được rồi.
Cần người giúp việc, vậy thôi.
Chào anh bạn to xác.
Chú mày đẹp thật đó.
Chào.
Đang giữ nhà hả? Chú mày là chó giữ nhà sao?
Này, xin chào.
Xin chào.
Xin chào.
Tôi là Maud.
Dowley.
- Dowley. - Phải. Đúng rồi.
Tôi đã thấy...
thông báo của anh ở cửa hàng.
Cái mà anh đã đăng lên, tuyển người giúp việc.
Ừm, tôi đến để ứng tuyển.
Tôi đang tìm phụ nữ.
Ừm...
chứ anh nghĩ tôi là ai?
Vậy...
Ờ...
Ừm, tôi...
tôi đi bộ từ tận Digby tới đây.
Mời tôi tách trà được chứ?
Anh có thể nói tôi nghe anh đang tìm người như thế nào.
Cảm ơn.
Vậy...
tất cả đều là của anh à?
Căn nhà này ấy?
- Đẹp lắm. - Đây từng là nhà của Đại úy John Ryan.
Nhưng tôi đã chuyển nó từ bến tàu về đây.
Cô đoán xem mất bao nhiêu con bò để chuyển căn nhà về đây.
Hai?
Không phải hai. Không. Bảy con.
- Bảy con bò. - Nhiều bò thật đấy.
Sẽ rất tuyệt...
nếu có người tới đỡ đần anh.
Tự mình làm hết mọi việc chắc là vất vả lắm.
Cô nói đúng. Cô nói rất đúng, cô biết đấy.
Anh làm nghề gì?
Bán cá.
Bán củi. Cô biết đấy.
Giúp việc cho trại trẻ mồ côi.
Chúa ơi.
Sao anh làm hết được từng ấy việc?
Tôi bận bù đầu bù cổ.
- Bận tối mắt tối mũi. - Ừ.
Tôi thích công việc này.
Tướng đi của cô rất buồn cười.
Cô bị tàn tật à?
- Không. - Không? Cô không bị bệnh hay gì chứ?
Không, chỉ là... bẩm sinh đã thế rồi.
Nhưng việc đó chẳng ảnh hưởng gì. Tôi có thể làm việc bằng năm người phụ nữ.
Anh có gạt tàn chứ?
Cứ gạt xuống sàn nhà đi.
Cảm ơn.
Có nhiều người tới ứng tuyển không?
Cô uống xong trà chưa?
Ừm...
... có thể nói là xong rồi.
Tôi sẽ đặt...
Ừm...
Tôi thấy anh thật sự cần giúp đỡ.
Đường về dài đằng đẵng.
Chắc chúng lại ném đá vào tôi nữa cho xem.
Ai ném?
Lũ trẻ. Nhưng chúng không cố ý đâu.
Tôi cũng cóc quan tâm.
Một số người không thích những ai khác họ.
Phải tốn rất nhiều công để quen với đôi giày mới.
Chưa gì gót chân đã bị xước rồi.
Chúng ta đi đến đây thôi.
- Đến đây thôi. - Ồ, được rồi.
Đi nào.
Mọi chuyển ổn chứ, Everett?
Tôi đang nghĩ đến việc thuê một người phụ nữ về đỡ đần việc nhà...
nhưng ít người đến ứng tuyển quá.
- Có người đến thật ư? - Thuê một đứa ở đây còn hơn.
Lũ trẻ còn quá nhỏ, Everett.
Bằng tuổi chúng nó, tôi đã làm công việc của 10 người.
Dọn sạch cái sân này, đốn củi, xây cái hàng rào đó.
Phải, nhưng lúc đó cậu ở đây, có mọi người xung quanh.
Everett?
Nếu có ai tới ứng tuyển, thì cứ thuê đi.
HẠT DIGBY TRẠI TRẺ MỒ CÔI
Chào anh.
Chuyến đi vui vẻ ghê.
Tôi nghĩ tôi sẽ cho cô một cơ hội.
Vậy thì tốt quá.
Tuyệt lắm.
Maud!
- Cô định đứng đây cả ngày sao? - Không.
- Cháu nghĩ mình đang làm gì vậy? - Vâng.
Cháu đến đây.
Cháu đang chểnh mảng việc nhà đấy.
Vâng, cháu biết rồi.
Ôi Chúa ơi.
Phải.
Giờ cháu đã trưởng thành rồi.
Cháu sẽ đi tìm nơi chốn cho riêng mình.
Cháu còn chẳng thể tự chăm sóc bản thân, Maud.
Cháu biết dì sẽ nghĩ thế.
Cháu đang bôi tro trát trấu vào mặt gia đình này đấy.
Nếu giờ cháu đi, thì đừng hòng quay lại.
- Cháu biết chứ? - Vâng, cháu biết. Cháu biết điều đó.
Xin lỗi. Giờ cháu có việc làm rồi.
Dì thật tốt khi cưu mang cháu, nhưng giờ cháu phải đi.
Anh ấy đang đợi cháu.
Tạm biệt, dì Ida.
Đi thôi.
Tôi chấp nhận...
làm việc để đổi lấy nơi ăn chốn ở...
nhưng tôi nghĩ tôi cần thêm một khoản 25 xu...
mỗi tuần.
Anh đây rồi.
Còn tưởng anh bỏ đi luôn chứ.
No comments yet. Be the first to leave one.