Secret Royal Inspector & Joy

Secret Royal Inspector & Joy (어사와 조이)

Descargar subtítulo en Vietnamese

Temporada 1

Información de lanzamiento

Secret Royal Inspector Joy S01E16 1080p WEB-DL H264 AAC-AppleTor
Comentario por lyhnca150186
iqiyi

Etiquetas

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
Publicado el: 2022-01-22
Descargas: 27
Para personas con discapacidad auditiva: No

Vista previa de los subtítulos en Vietnamese

Las primeras 200 líneas.

[Những cá nhân, đoàn thể, địa danh, sự kiện đều là hư cấu và không liên quan đến lịch sử]

[Tập cuối Tụ tập hội]

[Tụ tập nhiều người để tổ chức tiệc hoặc tham gia trò chơi]

Nếu ngươi đã bắt được ta,

ngươi phải đưa ta đến Nghĩa cấm phủ chứ?

Ngươi đang làm trò gì vậy hả?

Ta sẽ áp giải ông về đó.

Ôi!

Nhưng trước khi đưa ông đến Nghĩa cấm phủ,

có việc cần phải làm trước đó.

Đây là những người đã bị ảnh hưởng bởi tham vọng quyền lực của ông,

Họ đã bị mất đi gia đình của mình, mất đi bằng hữu của mình.

Đều là những bách tính đã mất đi mảnh đất sinh sống của mình.

Ông hãy tạ lỗi với họ trước đi.

Ngươi nói cái gì? Tạ lỗi?

Điều họ mong muốn chính là sự hối cải thực sự của họ.

Thật là hành động ngu ngốc và vô ý nghĩa.

Các ngươi đã không biết nguyên lý của thế gian này,

sự hối cải sao?

Hãy suy nghĩ thật kỹ đi.

Nếu như ta có cái gọi là lương tâm đó, làm sao ta có được quyền lực chứ?

Đừng có nói mấy từ hối cải vớ vẩn đó đi.

Mau áp giải ta đến Nghĩa cấm phủ đi.

Ta đến đó rồi nhận hình phạt là được.

Ông không biết tại sao mình lại chưa bị áp giải đến Nghĩa cấm phủ mà đến đây à?

Tên khốn nhà ngươi...

Ông dùng ngôn từ đàng hoàng đi.

Đầu của ông có thể bị bay mất đấy.

Ta đã làm gì sai hả?

Vì tham vọng quyền lực,

phạm tội đi ngược lại luân thường đạo lý, chà đạp con người,

tội khinh miệt con người, hành vi bất nghĩa.

Cái đó mà tội lỗi gì chứ?

Tham lam của cải,

tận hưởng quyền lực là bản năng của con người mà thôi.

Và ta chỉ làm việc bản thân mình có thể.

Và cũng do những kẻ vô năng như các người mà thôi.

Để làm theo bản năng con người của mình,

mà ông dám làm ra những việc gây hại đến tính mạng...

của người vô tội sao?

Đó là bản năng của loài thú mới đúng.

Nếu vậy cái mạng không đáng giá bằng loại cầm thú này của ông,

tôi có thể đoạt lấy đúng không?

Nghe ta nói này.

Chúng ta... chỉ có chúng ta.

Những người quý tộc hãy nói chuyện riêng với nhau thôi.

Chẳng phải luôn có việc phân sang hèn sao?

Tầng lớp quý tộc chẳng phải có chút uy quyền hơn sao?

Đúng rồi.

Ngươi mau đuổi mấy người đó đi đi.

Sau đó chỉ có hai chúng ta. Chỉ hai chúng ta, đúng kiểu con người,

ở lại nói chuyện với nhau thôi.

Thiếu gia.

Ông muốn được cứu rỗi.

Hay là lựa chọn cái chết?

Phải cúi đầu nhận tội với bọn người đó.

Ta thà chết còn hơn.

Làm gì có chuyện để ông kết thúc...

dễ dàng bằng cái chết như vậy được?

Ta sẽ khiến ông sống không bằng chết.

Mau giải phạm nhân đến Nghĩa cấm phủ.

Vâng.

Đại nhân.

Giết ông ta là xong mà. Sao người lại tha cho ông ta?

Park Seung là một kẻ không đáng được giữ lại mạng.

Ta hy vọng ông ta sẽ biết ăn năn hối cải về việc bản thân mình đã làm.

Và sau đó phải nhận hình phạt thích đáng.

Tự làm tự chịu mà.

Nhưng mà còn những người khác thì sao?

Sau khi đày Park Do Soo đi ba nghìn dặm về cực bắc.

Hắn ta sẽ bị giam ở một nơi đặc biệt.

Đó là nơi nào vậy?

Đó là nơi giam giữ những kẻ phạm trọng tội.

Có hàng rào bằng gai và lúc nào cũng khóa kín cổng.

Là nơi giam cầm cách biệt với thế giới bên ngoài.

Ở chỗ đó có mấy phòng vậy?

Có người hầu không vậy hả?

Tên này điên rồi đúng không?

Vậy là kết thúc thật rồi nhỉ?

Đại nhân vất vả rồi.

- Đại nhân vất vả rồi! - Đại nhân vất vả rồi!

Tất cả chuyện này,

đều nhờ có công của mọi người.

Vậy sao?

Vậy bây giờ,

chúng ta tan làm nhé?

Park Seung sẽ bị bãi bỏ chức quan cũng như nhận hình phạt.

Hình phạt như thế nào vậy?

Người ta sẽ cho tội nhân vào một cái vạc.

Rồi sẽ giả vờ đun sôi nó.

Sau khi được đưa ra khỏi đó.

Tội nhân dù còn sống cũng sẽ bị đối xử như kẻ đã chết.

Này!

Cho ta đi tiểu được không?

Làm ma rồi mà vẫn còn lải nhải à?

Bô của ngươi đây.

Này!

Ngươi còn nhớ ta là ai không?

Ngươi,

là người mẹ đã bỏ đi của Tae Seo.

Có vẻ như ngươi vẫn còn nhớ nhỉ?

Ả đàn bà tự bỏ nhà đi.

Đã đi rồi chết cho khuất mắt luôn đi chứ.

Sao còn gặp lại nhau làm gì.

Đúng là thứ hèn kém vô liêm sỉ.

Thứ hèn kém mà ông vừa nhắc đến là Do Soo đó.

Trên lưng Do Soo có ba chấm đỏ đúng không?

Ngươi...

Làm sao ngươi biết trên lưng Do Soo có chấm đỏ hả?

Con của ta nên ta biết chứ sao.

Ta không muốn con ta bị khinh miệt,

nên ta đã lén đánh tráo hai đứa nhỏ với nhau đấy.

Rốt cuộc...

ngươi đang nói cái gì vậy hả?

Ta nói Tae Seo mới là đích tử.

Chứ không phải Do Soo.

Tae Seo bị ông xem như công cụ,

rồi khi nó thành hòn đá cản đường ông,

ông đã nhẫn tâm giết chết nó,

nhưng nó mới là đích tử của ông.

Ta đây...

chỉ chờ đợi mỗi ngày hôm nay thôi.

Với những tội trạng mà ông đã gây ra và nghiệp oán mà ông tạo nên cùng Do Soo,

cả phần đời còn lại,

ông hãy chôn thân trong ngục,

rồi chết dần chết mòn trong cô độc đi.

Ngươi... ngươi...

Chúng ta đi thôi.

Ngươi hãy chờ đấy.

Chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ mất mạng.

Ngươi sẽ nhớ lại ngày hôm nay,

và đổ cả máu lẫn nước mắt.

Không! Tae Seo à.

Tae Seo à!

10 điểm trên 10 điểm.

Lại nào!

Đại nhân.

Sao... sao thế ạ?

Ta...

Sao vậy ạ?

Từ chức quan rồi.

Cuối cùng cũng được rồi.

Ước mơ thành hiện thực rồi.

Phải đó. Từ hôm nay

ta sẽ thảnh thơi, không phải làm gì hết.

- Nhàn rỗi. - Nhàn rỗi.

Ăn rồi lại chơi, rồi lại ngủ.

Ta có thể làm bất cứ điều gì ta muốn.

- Ăn rồi lại chơi, rồi lại ngủ. - Tình tang tính tang, đúng là vậy đó.

Không để sót gì chứ?

Ừ.

Mấy thứ còn lại cứ để ta đem ra chợ bán.

Gwang Soon tỷ, Bi Ryeong à!

Nếu hai người vì muội mà đi

thật ra không đi cùng cũng được, sau này muội vẫn có thể đến Hanyang chơi.

Tỷ nói gì vậy?

Đến đó muội có thể gặp lại huynh đệ của mình, muội vui lắm.

Với cả Hanyang cũng đâu có gì tốt.

Đến cùng hai muội nên tỷ mới đến đây thôi.

Chứ nếu chỉ có một mình muội cũng không tới Hanyang đâu.

Dù cũng hơi tiếc vì đã có chỗ đứng ở đây rồi.

Nhưng cùng các muội đến Ganghwa-do cũng tốt hơn.

Dù sao ngay từ đầu tỷ cũng định đến Ganghwa-do mà.

Ừ, đúng vậy.

Cảm ơn mọi người nhiều lắm.

- Có gì đâu. - Ôi trời!

Vậy tới đó muội sẽ mở tiệm may, Bi Ryeong thì xem bói như bây giờ

còn tỷ thì sao?

Ta định mở tiệm bán thuốc.

Ồ, tiệm bán thuốc.

Có rất nhiều trẻ nhỏ dù bị bệnh nhưng cũng không được sắc thuốc uống mà.

Nghe nói vậy đó ạ.

Ta cũng học được chút ít từ phụ thân

nên cũng phân biệt được các loại nguyên liệu thuốc và cũng biết cách sử dụng.

Mở tiệm bán thuốc được đúng không?

Vậy thì tốt quá còn gì.

Đúng rồi đó.

Nhưng mà tiệm may

rồi cả tiệm xem bói và tiệm thuốc

nếu định mở hết chắc sẽ tốn kém nhiều tiền lắm nhỉ?

Tất nhiên là tốn rồi. Nhưng chúng ta đã làm việc rất chăm chỉ.

- Cho đến bây giờ... - Chuyện đó...

Thật ra muội đã thử thương lượng với đại nhân Yi Eon chuyện đó.

Vậy kế hoạch tiếp theo là gì?

Ta sẽ mở quán màn thầu.

Sao cơ ạ?

Nếu ta mà làm màn thầu đó không phải sẽ là món bánh đỉnh nhất Joseon này à?

Không phải thiếu gia mất trí rồi chứ?

Quý tộc mà lại đi mở quán màn thầu sao?

Dù cho thiếu gia đã từ chức đi chăng nữa

đây cũng là công việc thấp hèn của đám con buôn.

Thêm vào đó,

nếu làm gì sai trái lại ảnh hưởng xấu đến gia tộc.

Không thể lại dính vào kiện tụng như trước đây nữa đâu ạ.

Ta cũng biết mà.

Nhưng mà, mơ ước của đời ta là trở thành người nấu ăn giỏi nhất Joseon.

Khó khăn lắm mới từ chức được.

Vậy mà chỉ có việc nhỏ này cũng không thể làm theo ý ta sao?

Không phải vậy đâu ạ.

Nếu thiếu gia không tự mình từ bỏ thân phận quý tộc rồi trở thành dân thường,

Comentarios

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left