Las primeras 200 líneas.
Câu chuyện này xảy ra ở Texas
Ruth.
Này, Ruth.
- Em đi đâu vậy? - Về nhà.
- Nhà ở hướng kia mà. - Không phải nhà của em.
Em định về nhà mẹ em sao?
- Mất tới 15 dặm lận đó. - Em biết nó bao xa.
Được rồi, vậy thì anh sẽ đi với em.
Anh muốn làm gì thì làm.
Việc anh muốn làm là dẫn em về nhà mình.
Sao anh nói với Freddy là anh sẽ tự mình làm?
Anh đâu có nói thế, nhưng nếu có...
khi anh nói "tự mình", ý anh là em với anh cơ.
Luôn luôn là em với anh.
Này...
Anh định bỏ rơi em sao?
Không, anh không có bỏ rơi em.
- Không ai bỏ... - Vì em sẽ bỏ rơi anh trước.
Không có vui gì đâu.
Anh không bỏ rơi em đâu.
Và em sẽ không bỏ rơi anh.
Vì nếu em bỏ rơi anh, anh sẽ đuổi theo em.
Em không muốn đi tù.
Em sẽ không đi tù đâu.
Và các lán đó không phải là nhà em.
Anh đang xây nó mà em.
Và em nghĩ em sắp có con rồi.
Mình sắp có con ư?
Anh không giận chứ?
Anh không giận đâu.
Không, bà xã anh sẽ dạy nó tử tế thôi.
Thôi đi. Nhột quá.
Em chỉ việc hát theo bài hát thôi.
Mình nói chuyện đi.
Anh mệt rồi à?
Chim sơn ca ơi là chim sơn ca.
Xong rồi.
Anh sẽ ổn thôi.
Năm phút nữa, anh quay lại.
Quận Basqua, đây là Tandy ở Fort Worth.
Chúng tôi đang có một cuộc truy đuổi ở đây.
Nói cậu nghe, đi vào đó,
cậu cảm thấy như sắp gặp quỷ dữ vậy.
Mọi xe tới chi viện gấp.
Tôi lặp lại: mọi xe. Mọi xe.
Mẹ nó.
Được rồi. Tính tiền, cô em.
Em đã bắn trúng ai đó.
Em nghĩ em đã bắn trúng ai đó.
Này. Không sao đâu.
Này. Này.
Em nghĩ em đã bắn trúng ai đó.
Khỉ thật.
Đưa khẩu súng cho anh.
Đưa khẩu súng cho anh, Ruth.
Anh làm gì vậy?
Nghe anh.
Mình sẽ đứng dậy và đi ra ngoài.
- Không. - Được rồi.
Anh sẽ đi trước. Em đi sau em.
- Như vậy đi. - Không.
Mình có thể thoát được.
Nếu mình chạy thì mình có thể thoát.
- Không được đâu, Ruth. - Được mà.
Họ sẽ bắn mình. Nếu mình vẫn ở đây,
thì họ cũng sẽ bắn mình.
Không, xin anh mà. Em không làm đâu!
Em không làm đâu. Em không ra ngoài đó đâu.
Em phải nói với họ mọi chuyện là do anh.
Nói với họ mọi chuyện là do anh và Freddy,
em cầm súng trên tay vì anh bắt em cầm.
Em nói với họ là em sợ, và anh bắt em cầm.
Anh sẽ ra tù trong chớp mắt và anh sẽ quay về.
Em chỉ việc đợi anh mà thôi. Anh hứa sẽ tới đón em.
Em hãy chờ anh nhé?
Hãy chờ anh.
Thế là chú đã mất con trai của mình.
Chỉ còn cháu...
và Bob.
Chỉ có Bob không có lựa chọn nào.
Chú thấy khó hiểu, Ruth.
Chú chăm lo cho hai cháu,
nuôi cháu và Bob như con đẻ của mình.
Sao các cháu lại làm một việc như thế?
Bọn cháu chỉ làm việc chú dạy bọn cháu thôi.
Con trai hay con gái thế? Cháu biết chưa?
Cháu không biết.
Vậy cháu muốn làm gì, Ruth?
Cháu sẽ đợi anh ấy.
Gửi Ruth,
anh lại mơ về em tối qua.
Anh nghĩ anh mơ về em mỗi đêm
và mỗi ngày nữa.
Tâm trí anh vẫn nhớ tới khuôn mặt em.
Trong đầu anh vẫn còn giọng nói của em.
Anh nghĩ về mái tóc đang dài ra của em.
Anh nghĩ về cái bụng đang to ra của em.
Anh nghe người ta nói về ăn năn,
nhưng anh vẫn chưa ăn năn.
Anh không nghĩ gì xấu về những việc anh đã làm.
Mình đã làm việc mà mình phải làm, và đó là bản chất của mình.
Họ sẽ gạch đi dòng này trước khi em đọc được,
nhưng anh biết em sẽ hiểu nó viết gì.
Mỗi ngày, khi thức dậy, anh nghĩ rằng hôm nay là ngày
anh sẽ được gặp lại em.
Và một ngày nào đó, nó sẽ thành hiện thực.
Và cho tới lúc đó, anh sẽ tiếp tục viết thư cho em.
Anh sẽ viết thư cho em mỗi ngày.
Một ngày nào đó, em sẽ nhận được một bức thư của anh.
Và em sẽ nhìn lên,
và người đưa bức thư cho em sẽ là anh.
Rồi mình có thể quên đi những con chữ,
và anh sẽ chạm vào gương mặt em và hôn em.
Bob Muldoon, dậy chưa?
Rồi.
Cậu có một đứa con gái.
Và anh sẽ bế con gái mình trong vòng tay anh.
Và mình sẽ bỏ đi tới một nơi nào đó,
một nơi nào đó thật xa.
Chào con.
Hãy sớm viết thư cho anh, bất cứ khi nào em có thể.
Yêu em, Bob.
Mẹ ơi.
- Chào con. - Chào mẹ.
- Con ngủ ngon chứ? - Ngon ạ.
- Con đói không? - Không ạ.
Lại đây nào.
Mình ngủ tiếp thôi.
Mẹ ơi!
Xem con tìm được gì nè!
- Con tìm được gì vậy? - Mèo con!
Chúng mày từ đâu chui ra thế?
Có bao nhiêu con vậy?
Chúng mày còn nhỏ lắm.
Mày nhỏ thật.
Mẹ mày đâu rồi?
Sao chúng mày lại khóc?
- Có lẽ nó muốn con. - Sao cơ?
- Có lẽ nó muốn con. - Có lẽ là vậy.
Nhưng con vẫn phải ăn thêm hai muỗng nữa.
"Và chú ngựa con tiếp tục chạy.
"Và lũ cáo đuổi theo chú,
"và chú nghe được tiếng chúng sủa.
"Và lũ sói đuổi theo chú,
"và chú nghe được tiếng chúng hú.
Nhưng chú biết bọn chúng không thể đuổi kịp chú."
- Gấu! - Phải, đó là một chú gấu con.
Ba con thích gấu lắm. Ba con thường vật lộn với chúng.
Ba con vật chúng xuống.
Ba con đánh vào mũi chúng.
Sylvie, mang giày vô đi con.
Dạ.
- Chào anh. - Chào, cô Guthrie.
Tôi hy vọng được gặp cô trước khi cô đi làm.
- Có chuyện gì à? - Tôi muốn nói chuyện với cô.
Cháu có bao nhiêu con mèo vậy?
- Bốn con ạ. - Bốn con ư?
- Con này tên gì? - Willow.
Nó có vẻ là con đực.
- Cả một đống mèo. - Xuống đây.
Tôi tìm thấy chúng sau nhà.
- Cám ơn cô. - Con mèo mẹ chắc bỏ đi rồi.
Cô có cần cho ai đó vài con không?
Tôi có thể nuôi vài con mèo mà.
Như tôi nói,
họ sắp sửa gọi cô đến sở.
Và...
nó cũng sắp sửa có mặt trên khắp bản tin.
Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu cô nghe tin này từ một người bạn.
Tin gì?
Bob đã cố vượt ngục năm lần.
Cô có biết không?
Không, thưa ông.
Có lẽ lần thứ sáu là lần may mắn.
Những tên mà cậu ta tẩu thoát cùng đã bị bắt lại
khi đang chuẩn bị nhảy lên một chuyến tàu gần Bartlesville
đi về phía Bắc.
Có lẽ Bob cũng sẽ làm thế.
Có lẽ cậu ta đã đi mất rồi.
Có thể.
Cô nghĩ sao?
Tôi không biết.
Có ai hỏi về cậu ta không? Có ai không?
Không.
Còn số thư này thì sao?
Mọi người người đều đọc trước khi chúng được gửi đi.
Trong thư không nói gì cả.
Vậy mà cô cũng muốn mang tới sao?
Ông muốn tôi làm gì thì tôi sẽ làm nấy,
nhưng anh ấy sẽ không quay lại đâu.
Anh ấy sẽ không quay lại vì tôi, nếu đó là điều ông nghĩ tới.
Ruth!
Cô ta có nói gì với cậu không?
Cô ta có nói gì không?
Không, Gene, cô ấy đếch nói gì hết.
Tôi ngạc nhiên đấy. Tôi tưởng cô ta thích cậu hơn là tôi.
Để tôi đọc cái này đi.
Pat, hắn bắn cậu mà.
Tôi sẽ để cậu bắt thằng khốn đó.
Xin lỗi, tôi về trễ.
No comments yet. Be the first to leave one.